Sáng hôm sau, không khí trong nhà dì Hà ngột ngạt như sắp có bão, dù trời nắng chang chang.
Định dậy từ sớm, mặt hầm hầm như thịt bằm nấu cháo khê. Hắn đá thúng đụng nia, chửi chó mắng mèo, làm cả nhà ai cũng nơm nớp lo sợ. Luân lén nhìn Định, thấy mắt hắn thâm quầng, đỏ ngầu, chứng tỏ đêm qua mất ngủ hoặc thức trắng vì cay cú.
— Luân! Ra đây tao bảo! — Định quát lớn, tiếng vọng từ sau nhà lên làm Luân giật bắn mình đánh rơi cả cái bàn chải đánh răng.
Luân rón rén đi xuống bếp. Định đang đứng chống nạnh, cởi trần, mặc cái quần đùi rách te tua, tay cầm cái xẻng xúc phân.
— Dạ… anh gọi em?
Định ném cái xẻng cái "keng" xuống nền gạch, chỉ tay ra phía cái chuồng heo to đùng sau vườn:
— Nay má tao đi ăn cỗ rồi. Mày với tao ra dọn chuồng heo. Con nái xệ mới đẻ, chuồng thúi như cái hố xí, dọn sạch sẽ cho tao!
— Dọn… dọn chuồng heo á? — Luân bịt mũi, mặt nhăn nhó — Sao không kêu anh Vũ hay anh Phi…
— Câm mồm! — Định gầm lên, bước tới túm cổ áo Luân — Mày thích nhắc tên thằng Phi lắm hả? Nay tao cho mày biết thế nào là lao động khổ sai, để mày bớt cái thói rửng mỡ đú đởn đi!
Thế là Luân bị lôi xềnh xệch ra chuồng heo.
Cái chuồng heo nhà dì Hà nuôi cả chục con, mùi phân heo, mùi nước tiểu bốc lên nồng nặc, xộc vào mũi khiến Luân suýt nôn ọe ngay tại chỗ. Nền chuồng nhớp nhúa bùn đen và phân.
— Xuống! — Định đẩy mạnh Luân vào trong chuồng.
Luân loạng choạng, chân mang đôi ủng cao su rộng thùng thình trượt trên nền phân trơn tuột, suýt thì ngã sấp mặt vào bãi cứt của con heo nái.
— Đứng đó mà ngửi cho quen mùi đời! — Định cười khẩy, nhảy phắt vào chuồng.
Hắn bắt đầu làm việc. Và đây là lúc "cơn ác mộng" hay giấc mơ ướt của Luân bắt đầu.
Định xúc phân hùng hục như muốn trút hết cơn giận vào đống chất thải. Hắn gồng người, từng thớ cơ bắp trên lưng cuộn lên như sóng lượn. Mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm, chảy ròng ròng từ cổ xuống rãnh lưng , thấm ướt đẫm cạp quần lót lộ ra ngoài.
Luân đứng nép vào góc chuồng, tay cầm cái vòi nước xịt rửa một cách yếu ớt. Nhưng ánh mắt nó… không thể rời khỏi cơ thể Định.
Nắng trưa chiếu xiên qua mái tôn, rọi thẳng vào người Định làm làn da nâu bóng loáng lên như bôi mỡ. Mùi phân heo thối hoắc, nhưng lạ thay, hòa quyện vào đó là cái mùi mồ hôi chua nồng, hăng hắc đặc trưng của Định. Cái mùi "đàn ông" không hề bị che đậy bởi nước hoa hay xà bông.
Định quay người lại xúc phân ở góc khác. Luân nhìn trân trân vào ngực hắn. Hai cơ ngực to rung rung theo nhịp thở dốc. Lông ngực đen nhánh ướt bết lại, chạy dọc xuống rốn và mất hút sau lưng quần trễ nải.
"Ực…" Luân nuốt nước bọt. Tự nhiên nó thấy… nóng.
Không phải cái nóng của thời tiết. Mà là một luồng nhiệt chạy rần rần từ bụng lên mặt.
Lần đầu tiên trong đời, Luân nhìn thấy một thằng đàn ông đang làm cái việc dơ bẩn nhất trần đời – xúc cứt heo – mà lại thấy… quyến rũ đến điên dại.
— Nhìn cái lồn gì? Phụ tao xúc đi! — Định quay sang quát, mồ hôi trên trán hắn bắn cả vào mặt Luân.
Luân giật mình, vội vàng cầm cái chổi chà đẩy phân xuống rãnh. Nhưng tay chân nó bủn rủn. Hình ảnh bắp tay Định nổi gân guốc, cái nách rậm rạp lông ướt sũng cứ đập vào mắt nó.
— Đụ má, làm ăn như mèo mửa! — Định cáu tiết, vứt cái xẻng, giật lấy cái vòi nước từ tay Luân.
Hắn đứng sát sạt Luân. Khoảng cách gần đến mức Luân có thể nhìn thấy từng giọt mồ hôi đọng trên chóp mũi Định. Và tệ hơn, Luân ngửi thấy mùi "hôi nách" nồng nàn của Định phả thẳng vào mặt.
Bình thường Luân sẽ thấy tởm. Nhưng lúc này, cơn nứng bệnh hoạn trỗi dậy. Luân hít một hơi thật sâu cái mùi hôi đó. Nó hăng, mặn, và đầy tính đực. "Thằng nhỏ" trong quần Luân cựa quậy, bắt đầu ngóc đầu dậy.
Định đang cúi xuống chỉnh vòi nước, vô tình liếc thấy đũng quần Luân đang cộm lên một cục. Hắn khựng lại.
Một nụ cười đểu cáng, tàn nhẫn nở trên môi Định. Hắn đã phát hiện ra "điểm yếu" chết người của thằng em họ.
— Ê Luân. — Định gọi, giọng đổi tông, trầm đục và đầy nguy hiểm.
— Dạ… dạ?
— Mày… nứng hả?
Luân đỏ bừng mặt, chối đây đẩy:
— Đâu… đâu có… tại cái quần nó chật…
— Xạo lồn! — Định cười gằn, tiến tới ép Luân vào tường gạch dính đầy phân heo — Đứng trong chuồng heo, ngửi mùi cứt đái mà mày cũng nứng được hả? Gu mày mặn dữ vậy con?
— Anh… anh tránh ra… dơ…
— Dơ cái gì? — Định áp sát người mình vào người Luân. Ngực trần nhớp nháp mồ hôi của hắn cọ vào áo thun sạch sẽ của Luân — Mày thích mùi này đúng không? Tao thấy mày hít lấy hít để nãy giờ.
Định đưa nách mình sát vào mũi Luân:
— Hít đi! Hít cho đã cái lỗ mũi chó của mày đi! Mùi đàn ông lao động đó, thơm hơn mùi thằng Phi ẻo lả tối qua không?
Luân bị ép vào thế bí. Mùi hôi nách nồng nặc xộc vào phổi làm nó choáng váng, nhưng cũng kích thích nó đến cực độ. Nó không kìm được, hé miệng thở dốc, vô tình hít hà cái mùi đó.
— Thơm… — Luân buột miệng thì thầm trong vô thức.
— Đụ má… thằng bệnh hoạn… — Định chửi, nhưng ánh mắt hắn rực lên lửa dục. Hắn cảm thấy thỏa mãn tột cùng khi thấy thằng công tử bột sạch sẽ này lại đê mê vì mùi cơ thể dơ bẩn của mình.
Đúng lúc đó, Vũ từ ngoài vườn đi vào, tay cầm trái xoài xanh cắn rốp rốp:
— Ê tụi bây! Dọn xong chưa nhậu… Đụ má!