Định ngồi đó, cười nhếch mép đầy thách thức. Hắn duỗi đôi chân dài ngoằng, đầy lông lá và thẹo rỗ ra trước mặt Luân. Bàn chân Định to, bè, ngón chân dính chút đất phèn, móng chân cắt cụt lủn.
— Sao? Dám không? Hay là sợ dơ mồm? — Định khích đểu — Mồm mày xinh vầy chắc chỉ để bú sữa thôi hả?
Câu nói của Định như châm ngòi nổ. Luân đang say, máu sĩ diện và cả máu dâm ngầm nổi lên. Nó bò lổm ngổm tới chân Định. Vũ cầm ly rượu, đổ một dòng chảy dọc từ bắp chân đầy lông của Định xuống mu bàn chân.
Luân cúi xuống. Mùi rượu nồng hòa lẫn mùi mồ hôi chân, mùi đất phèn xộc vào mũi. Nó thè cái lưỡi hồng hào, nhỏ nhắn ra, liếm một đường trên bắp chân rắn chắc của Định.
— Ư… nhột… — Định giật nhẹ chân, rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Cảm giác cái lưỡi mềm mại, ướt át lướt qua đám lông chân thô cứng khiến hắn rùng mình.
— Liếm mạnh lên! Liếm sạch vào! Đụ má liếm như mèo rửa mặt vậy! — Phi quát, mắt dán chặt vào cái mông đang chổng lên trời của Luân.
Luân nhắm mắt lại, liếm nhiệt tình hơn. Vị mặn của mồ hôi, vị cay của rượu, và cái cảm giác nhám nhám của lông chân Định kích thích nó đến điên dại. Nó mút mát ngón chân cái to đùng của Định, phát ra tiếng "chụt chụt" dâm dục.
— Đụ mẹ… thằng này… giỏi nghề ha…
Định nghiến răng, tay bấu chặt xuống chiếu. Hắn nhìn xuống cái đầu đang nhấp nhô dưới chân mình, hạ bộ bắt đầu cương cứng không kiểm soát. "Thằng nhỏ" trong quần sịp giật nảy lên bần bật.
— Xong! Giỏi! — Vũ vỗ tay đồm độp.
Vòng tiếp theo. Lại trúng Luân. Số nó đúng là số chó. Lần này người ra đề là Phi. Phi không cười cợt như Vũ. Hắn nhìn Luân bằng ánh mắt u tối, bệnh hoạn:
— Tao thách mày… ngồi lên đùi thằng Định, rồi dùng tay sục cho nó qua lớp quần. Trong vòng 1 phút phải làm cho nó rên lên.
Không khí trong chòi bỗng chốc im lặng. Đây không còn là trò đùa nữa. Đây là quấy rối công khai.
Định giật mình:
— Ê Phi, mày giỡn hơi quá trớn rồi đó!
— Sao? Sợ hả? Hay mày sợ mày bắn ra quần? — Phi cười khinh bỉ — Mày nói mày trai thẳng mà, sợ gì thằng pê-đê nó sờ?
Định cay cú, mặt đỏ gay:
— Đụ má, tao đéo sợ! Ngon nhào vô!
Luân lúc này đã say bí tỉ, lý trí bay biến đâu mất. Nó chỉ nghe thấy lệnh và làm theo như một con robot tình dục. Nó lồm cồm bò lên người Định, ngồi dạng chân hai bên đùi gã anh họ.
Cặp đùi trắng nõn của Luân kẹp lấy hông Định. "Hàng họ" của Luân cọ xát vào bụng rắn như đá tảng của Định.
— Làm đi. — Phi ra lệnh.
Luân đưa tay xuống, chạm vào túp lều đang cửng giữa háng Định. Nó to, nóng hổi và giật liên hồi. Luân nắm lấy trọn vẹn dương vật đó qua lớp vải sịp.
— Ưm… to quá… — Luân buột miệng rên rỉ, giọng nhão nhoẹt.
— Đụ má…
Định ngửa cổ ra sau, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Hắn cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Bàn tay nhỏ nhắn của Luân vụng về nhưng lại kích thích điên cuồng. Luân bóp, nắn, rồi chà xát dọc theo chiều dài của con cặc.
— Mạnh lên… bóp mạnh cái đầu khấc ấy… — Vũ ngồi bên cạnh chỉ đạo như huấn luyện viên, tay hắn cũng đang thò vào quần mình tự sướng khi xem cảnh tượng trước mắt.
Luân nghe lời, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào phần đầu khấc đang rỉ nước nhờn qua lớp vải ướt đẫm của Định.
— Hừ… hừ… đụ… sướng… — Định không kìm được nữa, bật ra tiếng rên đục ngầu. Hắn quàng tay ôm chặt lấy eo Luân, kéo sát người nó vào người mình.
— Thắng! — Phi tuyên bố, nhưng mắt hắn vằn lên tia máu ghen tị.