Nội dung truyện
Đột nhiên, một trận súng máy nổ vang lên, những bảo vệ đang tập trung để ý đến y ở cách đó không xa kêu thảm thiết liên tục, tất cả đều bị đánh ngã xuống đất.Thẩm Trường Trạch ló ra đầu thì thấy một người ôm súng máy M16 lưu loát nhảy từ lầu hai xuống, đánh một tiểu đội bảy người đến người ngã ngựa đổ. Y mở to hai mắt nhìn, trong lòng mừng như điên, “Ba!”Thiện Minh không rảnh nhìn y, bắn súng vào từng người còn đang giãy dụa trên mặt đất, sau đó ngồi xổm xuống cầm lấy một khẩu súng phóng điện cao thế, hí hoáy một chút, lẩm bẩm: “Thứ này tốt đấy.”Thẩm Trường Trạch chạy đến ôm lấy hắn, “Ba!”Thiện Minh tóm lấy y tha trở về góc, nhìn bộ dạng ánh vàng rực rỡ của y mà có chút không quen.Đứa nhỏ cảm động đến hỏng mất, “Ba ơi, sao ba lại tới đây?””Đến đưa bọn mi trở về chứ còn gì.” Thiện Minh nói rất thản nhiên.Thẩm Trường Trạch vừa nhìn thấy Thiện Minh liền cảm thấy những oan ức phải chịu hai ngày nay đã có chỗ phát tiết, y nức nở: “Ba, tên Đường Tịnh Chi kia lấy của con bốn trăm ml máu, bây giờ con thấy hơi choáng váng đầu.”Thiện Minh cả giận nói: “Con mẹ nó, ông đây mà bắt được thằng khốn kia thì nhất định phải lấy máu toàn thân nó!”Thẩm Trường Trạch phần phật đôi cánh bao lấy Thiện Minh, cái đuôi cũng không tự giác quấn lấy đùi Thiện Minh, y cầm lấy tay Thiện Minh, nhéo nhéo cánh tay hắn, “Ba, cánh tay của ba không sao chứ?””Ừ, không có việc gì đâu …..