“Quỳ xuống đi em.”
Giọng trầm khàn của Tư Thành vang lên, đều đặn mà nặng như búa đóng vào ngực Minh Hiếu. Trong căn phòng vẫn là thứ ánh sáng dịu vàng ấy, nhưng hôm nay, giữa không gian quen thuộc, là tấm thảm nhung dày trải dưới chân giường – nơi Hiếu đang trần trụi quỳ gối, mắt ngước lên nhìn người đàn ông đứng trước mặt.
Hiếu hơi run. Cậu biết đêm nay sẽ khác. Không đơn giản chỉ là được ôm, được hôn, được rót tinh nóng vào trong. Tư Thành muốn nhiều hơn thế. Và chính bản thân cậu… cũng đang mong nhiều hơn thế.
“Em ngoan lắm.” Ông bước đến, vuốt nhẹ tóc cậu, rồi chầm chậm cởi áo sơ mi của mình. Tấm lưng dày, làn da sẫm màu vì nắng, từng múi cơ nổi bật như tạc đá. Minh Hiếu nuốt khan. Cơ thể chú Thành quả thật khác biệt, dù đã ngoài năm mươi nhưng rắn rỏi như trai băm, từng thớ thịt cứng rắn phô bày vẻ đàn ông khiến cậu phải nuốt ngược nước miếng.
Cúc quần được tháo. Cây hàng quen thuộc lộ ra — vẫn thô, dài, cương cứng đến đỏ au.
“Ngậm đi em.”
Không cần nhắc đến lần thứ hai. Hiếu đưa tay giữ gốc, môi hé ra, lưỡi trườn qua đầu khấc, rồi nuốt vào từng chút một.
“Ọc ọc… chóp chép… chóp chép…”
Tư Thành rên khẽ. Tay ông đặt lên đỉnh đầu Hiếu, giữ nhẹ rồi bắt đầu di chuyển hông. Mỗi cú nhấp đều từ tốn, nhưng đủ sâu để đầu cây hàng chạm tận họng cậu.
“Ưm… chóp… ọc ọc… a…”
“Giỏi lắm em… cứ thế…”
Hiếu cảm nhận được từng nhịp thở gấp của chú, cả mạch đập nảy lên trong tay mình. Lưỡi cậu di chuyển, liếm quanh thân căng cứng, rồi mút mạnh đầu khấc khiến ông khẽ rùng mình.
Tư Thành kéo cậu dậy, không nói lời nào, xoay cậu lại rồi bế bổng lên giường. Lưng Hiếu dính vào ga trắng lạnh buốt, cơ thể lại được làm nóng bằng từng cái hôn rải dài từ cổ xuống bụng.
“Bóp… mút… chóp chép… lép lép…”
Lưỡi ông không bỏ qua vùng nào. Hai đầu núm nhỏ bị mút đến đỏ rực, rồi đến phần bụng dưới, rốn, và cuối cùng là lỗ nhỏ đang ẩm ướt run rẩy.
“Á… chú… đừng… chỗ đó… nhột lắm…”
Tư Thành thở nhẹ một tiếng, nhưng vẫn đưa lưỡi vào liếm sâu. Mép lỗ nhỏ co giật từng nhịp, nước nhờn bắt đầu chảy. Ông dùng hai ngón tay tách ra, rồi liếm theo hình vòng tròn.
“Chóp chép… lép… lép lép…”
“Ưm… ơ ơ hơ… a a… chú…”
Cậu chưa kịp thở, đã bị chú lật ngửa, chân bị mở rộng sang hai bên. Đầu khấc nóng ấn vào cửa lỗ nhỏ, rồi không do dự, đâm thẳng vào.
“Phạch!”
“Á á á… chậm thôi chú… a a…”
“Shhh… thư giãn đi em… để tôi đưa em lên trời.”
Thân dưới của Tư Thành bắt đầu nhịp đều. Cây hàng cứng như sắt nhấp vào từng nhịp sâu, mỗi cú đều chạm tận điểm trong cùng khiến Hiếu giật mình rên lên.
“Bạch bạch bạch… phạch phạch… bạch…”
“Ưm ưm… sâu quá… chú ơi… a…”
Tư Thành gập người, hai tay giữ lấy cổ tay Hiếu, ép sát cậu vào nệm rồi thúc mạnh.
“Phạch… bạch… bạch bạch…”
“Ơ ơ hơ… a a a… em ra… em ra rồi… chú…”
Hiếu cong người lên, run rẩy, tinh trắng bắn ra bụng cậu. Nhưng Tư Thành vẫn không dừng. Ông kéo một chân cậu gác lên vai mình, tiếp tục thúc như muốn đẩy cậu xuyên qua tấm nệm.
“Bạch… bạch… phạch phạch…”
“Ư… ưm ưm… chú… chú sắp…”
“Giữ lấy em.”
“Phụt phụt… phụt…”
Cả cơ thể Hiếu co giật khi tinh dịch nóng hổi phun sâu vào trong. Dòng nóng ấy tràn ngập, làm lỗ nhỏ co bóp liên hồi.
Tư Thành vẫn để nguyên, gồng người trong phút cuối cùng, rồi thả lỏng, thở mạnh. Ông rút ra chậm rãi, chất trắng dính nhớp chảy ra từ lỗ nhỏ mềm oặt của Hiếu, kéo theo một chuỗi rên nhỏ mệt mỏi.
Hiếu nằm sấp, thở dốc. Mồ hôi làm ướt tóc, lưng cậu ửng đỏ vì va chạm, nhưng ánh mắt lại lấp lánh ướt. Chú Thành chạm vào má cậu, dịu giọng:
“Đêm nay chỉ có tôi.”
Cậu gật đầu yếu ớt, tay tìm bàn tay chú mà siết khẽ.
“Em biết. Em muốn là của chú… lâu hơn một đêm.”
Tư Thành không trả lời, chỉ kéo cậu ôm sát vào lòng, hơi thở đều đều. Đêm yên lặng, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực hai người.