Ánh chiều tà quét nhẹ lên tấm kính rộng tầng cao nhất nhà chính. Minh Hiếu đứng dựa lan can, tay nắm cốc nước lọc, ánh mắt lạc vào khoảng trời cam sậm. Dưới chân là khu vườn cắt tỉa gọn gàng, xa hơn là dãy nhà phụ nơi những thành viên khác của gia đình tập đoàn B sinh hoạt. Từ sau đêm qua, cơ thể cậu như vẫn còn ám lấy hơi thở của người đàn ông ấy — Tư Thành.
“Đêm mai, tôi muốn em ở phòng tôi.” Tin nhắn đến từ số riêng của chú Thành, không chào hỏi, không lấp lửng.
Tim Hiếu khẽ đập mạnh một nhịp. Đêm mai — nghĩa là sẽ không phải ai khác, mà là ông ấy. Lại là cái bóng cao lớn, bờ vai dày như tường gạch ấy, cánh tay rắn chắc có thể ôm trọn cơ thể cậu mà không cần gắng sức. Lại là thứ cây hàng dày nặng khiến lỗ nhỏ của cậu co giật cả ngày hôm sau.
Cậu chợt nhớ lại ánh mắt hôm đó — trầm mặc, chiếm hữu. Không vồ vập như những người đàn ông còn lại trong nhà, mà là từ tốn, từng bước nhưng không cho cậu đường lui. Như thể ông biết cậu sẽ đổ gục vào cái bóng ấy. Và thật sự, Hiếu đã không chống nổi.
Phòng ngủ của chú Thành nằm ở dãy nhà chính, biệt lập và cách âm tuyệt đối. Khi Hiếu bước vào, ông đang đứng dựa bên cửa sổ, ánh đèn vàng phía sau kéo dài bóng dáng rắn rỏi ấy trên nền tường.
“Đóng cửa lại đi em.”
Giọng trầm đục nhưng không nặng nề. Hiếu nghe lời, khẽ đóng lại cánh cửa dày. Tư Thành tiến đến, không vội vàng, ngón tay trượt qua xương quai hàm của cậu.
“Tối nay, tôi sẽ dạy em biết thế nào là đàn ông thật sự.”
Hiếu chưa kịp phản ứng thì môi ông đã phủ xuống cổ cậu. Những nụ hôn ban đầu chậm rãi, dứt khoát. Lưỡi ông liếm nhẹ lên gáy cậu, rồi bất chợt cắn khẽ.
“A… chú…”
Ông không đáp, chỉ siết lấy eo Hiếu, nhấc bổng cậu đặt lên mặt bàn gỗ dài. Cúc áo bị tháo từng cái một, chậm nhưng chắc, để lộ phần ngực mềm mịn phía trong.
“Em trắng thật,” ông thì thầm, bàn tay trượt qua núm nhỏ, day nhẹ. Hiếu rùng mình, môi mím chặt.
Tư Thành cúi xuống, đầu lưỡi liếm vòng quanh đầu ngực, rồi ngậm lấy, mút mạnh từng nhịp.
“Chóp chép… chóp chép…”
Cậu nghiêng đầu rên khẽ, chân bắt đầu run.
“Ưm… ưm ưm… chú ơi…”
Tư Thành đẩy cậu nằm ngửa, kéo khóa quần mình. Thứ đó bật ra — vẫn thô, dài, tỏa ra hơi nóng hầm hập.
“Ngậm đi em.”
Hiếu ngần ngại, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn trườn người xuống. Miệng cậu mở ra, lưỡi chạm vào đầu cây hàng, rồi nuốt vào từng chút một.
“Ọc ọc… chóp chép… ọc ọc…”
Cậu không nuốt trọn được, nhưng mỗi lần đầu cây hàng chạm thành họng, ông lại giữ đầu cậu, nhấn thêm.
“Giỏi lắm… em làm tôi sướng lắm…”
Nước miếng chảy dài nơi khóe miệng Hiếu. Mắt cậu ươn ướt, tay nắm chặt đùi ông.
Tư Thành rút ra, bế cậu lên giường, lật người cậu nằm sấp. Tay ông trượt dọc sống lưng, rồi kéo rộng hai đùi cậu ra.
Lỗ nhỏ ướt mềm, hồng hào, co bóp khẽ. Ông cúi xuống, đầu lưỡi chạm vào.
“Lépp… lép… chóp chép…”
“Á… chú ơi đừng… nhột quá…”
Tư Thành không nói lời nào, tiếp tục mút lấy mép lỗ nhỏ, cho tới khi Hiếu rên rỉ không ngừng.
“Ưm… a… ơ ơ hơ… em chịu không nổi… chú ơi…”
Ông đứng dậy, cầm lấy cây hàng to cứng, dí nhẹ đầu vào cửa lỗ.
“Phạch!”
“Á á á á… chậm thôi… chú… to quá…”
Tư Thành siết eo cậu, đẩy sâu thêm. Lỗ nhỏ co bóp liên tục, nuốt lấy từng phân cây hàng.
“Bạch bạch… bạch bạch…”
Âm thanh nhấp nhô vang khắp phòng, lẫn với tiếng rên run rẩy của Hiếu. Mỗi cú thúc từ ông đều dứt khoát, có lực, chạm đúng điểm sâu nhất khiến cậu cong người lên vì sướng.
“Ưm ưm… a… chú ơi… sướng quá… đừng dừng lại… a a a…”
“Bạch bạch bạch bạch…”
Tư Thành tăng tốc, thân dưới đập mạnh, tay tát nhẹ lên mông cậu khiến da đỏ lựng. Đầu Hiếu dúi vào gối, mồ hôi đầm đìa.
“Bạch… bạch… phạch… phụt phụt…”
“Ưa… chú… chú ra trong rồi… a a…”
Cây hàng vẫn chưa rút ra, ông siết chặt eo cậu, gằn giọng bên tai:
“Tôi còn chưa xong đâu em.”
Lần thứ hai đến nhanh như không kịp thở. Tư Thành ép cậu ngồi trong lòng, cho cậu cưỡi lên cây hàng, tự nhấp lên xuống. Lỗ nhỏ đã mềm, nhưng vẫn siết chặt quanh thân ông, khiến mỗi cú dập đều phát ra tiếng ướt át.
“Bạch… bạch… phạch phạch…”
“Ưm… em không chịu được nữa… chú ơi…”
Tư Thành giữ cằm cậu, hôn lên môi cậu lần đầu tiên. Nụ hôn sâu, đầy chiếm hữu. Và ngay trong lúc môi còn gắn liền, cậu lại rùng mình run rẩy lần nữa.
“Phụt phụt… phụt…”
Tinh dịch nóng hổi tràn ngập trong lỗ nhỏ, lần này dường như nhiều hơn cả trước. Cậu đổ gục trong lòng ông, toàn thân mềm nhũn, hai chân run lẩy bẩy.
Tư Thành không nói gì thêm. Ông bế cậu vào phòng tắm, đặt vào bồn nước ấm. Trong tiếng nước rì rào, Minh Hiếu dựa đầu vào ngực chú Thành, mắt khép hờ.
“Chú à…”
“Hửm?”
“Em… sẽ còn phải phục vụ nhiều người lắm phải không?”
Ông im lặng một lúc, rồi cúi xuống, đặt môi lên trán cậu.
“Đêm mai, tôi sẽ dạy em cách quỳ. Nhưng là chỉ trước tôi thôi.”