Tiếng cửa đóng lại phía sau lưng Minh Hiếu vang lên như tiếng khóa gài định mệnh. Căn phòng anh vừa bước vào rộng lớn, ốp gỗ sậm màu, thắp bằng đèn vàng âm u như ánh nến, mùi gỗ cổ trộn với thứ hương thơm trầm nồng lan tỏa. Ở chính giữa là một chiếc giường rộng, ga trải trắng tinh, những cột giường cao chạm trần như một khung giam hãm. Một lọ tinh dầu đang tỏa khói nghi ngút bên góc phòng, thứ mùi ngai ngái khiến đầu óc anh lơ mơ, huyết quản như nở ra.
“Ngài sẽ đến ngay. Cậu tắm rửa đi,” Quản gia Lục khẽ cúi đầu, lùi ra ngoài. Minh Hiếu chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đã khép lại.
Anh bước vào phòng tắm, thân hình vạm vỡ phản chiếu trong gương lớn. Những giọt nước lạnh lăn xuống cổ, ngực, trượt qua cơ bụng săn chắc, đọng lại trên đùi trong. Cảm giác ớn lạnh kéo lên lưng. Anh biết, điều sắp xảy ra sẽ không còn là lý thuyết. Đây là thực tế.
Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn độc chiếc khăn ngang hông, một người đàn ông đã đứng đợi cạnh giường. Cao lớn, vai rộng, áo sơ mi đen bó sát, tóc muối tiêu cắt ngắn, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn nhìn Minh Hiếu từ đầu tới chân, như đang đánh giá một món đồ chuẩn bị sử dụng.
“Chào cậu. Tôi là Trần Tư Thành – Chủ nhân nhà họ Trần,” hắn cười nửa miệng. “Từ nay, cậu là của tôi.”
Minh Hiếu nuốt khan, tay siết nhẹ mép khăn. Tư Thành tiến lại, tay nâng cằm anh lên, ánh mắt dừng lại trên môi, rồi cổ, rồi dần hạ thấp ánh nhìn xuống ngực trần, nơi làn da còn đọng nước.
“Nghe nói cậu có thân hình rất đáng giá. Để tôi kiểm chứng.”
Hắn đẩy Minh Hiếu ngồi xuống giường, rồi chính tay gỡ chiếc khăn, để cơ thể trần trụi phơi bày trong ánh đèn ấm. Minh Hiếu cảm thấy tim đập nhanh, mặt nóng bừng, nhưng không còn đường lui. Anh khẽ run khi tay người đàn ông chạm vào đùi, miết dần lên lằn bụng, rồi bất ngờ bóp mạnh lấy ngực.
“Ưm…” Anh không kìm được tiếng rên khẽ.
Tư Thành cúi đầu xuống, môi chạm vào cổ anh, mút chậm từng phân da. Tay còn lại vuốt dọc xuống bụng dưới, lướt nhẹ qua bụm lông rậm, rồi tóm lấy cây hàng đã dần nặng trĩu giữa hai đùi Minh Hiếu.
“Chậc, đẹp thật. Đúng gu của tôi.”
Miệng hắn trượt xuống ngực, đầu lưỡi liếm vòng quanh núm rồi bất ngờ cắn nhẹ.
“Á…” Hiếu rên lên, lưng ưỡn cong theo phản xạ.
“Cậu dễ chịu đấy. Tôi thích.” Tư Thành mỉm cười, rồi đẩy anh nằm ngửa. Hắn tách chân Hiếu ra, hạ người xuống giữa hai đùi vạm vỡ. Miệng hắn mở ra, đầu lưỡi nóng ướt liếm từ rốn xuống tận gốc cây hàng, rồi bất ngờ nuốt trọn vào sâu bên trong.
“A… Ưm ưm… chóp chép… ọc ọc…”
Cảm giác ẩm nóng bao bọc khiến Minh Hiếu nghẹn thở. Cây hàng bị mút mạnh, gân nổi rõ, từng cú rút ra đẩy vào liên tục tạo âm thanh ướt át không ngừng vang lên trong căn phòng kín.
“Chóp chép… ọc ọc… ưm ưm… Á… a…!”
Thân thể anh giật nhẹ mỗi khi đầu lưỡi cạ vào phần gân cương cứng. Hai tay bấu chặt vào drap giường. Tư Thành không dừng lại, càng lúc càng hăng, hai tay giữ chặt hông anh, kéo sát vào mặt.
“Ọc ọc… chóp chép… ưm… a… á á…!”
Cây hàng giật mạnh trong miệng người đàn ông, rồi bất ngờ bung căng, dịch nóng trào ra, đổ vào họng hắn. Tư Thành nuốt gọn, liếm nhẹ môi rồi nở nụ cười.
“Vị của một người đàn ông trẻ tuổi. Rất được. Nhưng vẫn chưa xong đâu.”
Hắn lật Minh Hiếu nằm sấp, mông nâng cao. Một lọ gel được mở nắp, chất lỏng lạnh lạnh nhỏ xuống khe mông khiến Hiếu giật mình.
“Ưm… lạnh…”
“Thư giãn. Cái lỗ nhỏ này… từ nay thuộc về tôi.”
Ngón tay hắn bắt đầu xoa, rồi đẩy vào khe lỗ nhỏ. Một ngón, rồi hai ngón, xoay nhẹ trong chất nhầy.
“Ư… a… ơ ơ hơ…”
Lỗ nhỏ co bóp, nhịp thở Minh Hiếu gấp dần. Rồi đột ngột, một cú “phạch” vang lên – cây hàng cứng như đá đã chọc thẳng vào.
“Á…! A… bạch… bạch… bạch…!”
Cảm giác rách toạc, nóng rực, căng cứng tràn ngập phần thân dưới. Tư Thành giữ mông anh, bắt đầu đẩy hông liên hồi.
“Bạch… bạch… bạch… á… a… ơ ơ hơ…!”
Thịt mông va vào đùi hắn phát ra tiếng đập đều đặn. Mỗi cú đâm như chạm tới tận ruột, khiến Minh Hiếu chảy nước mắt.
“Cố chịu. Lỗ nhỏ cậu bóp chặt quá. Rất tốt. Bạch… bạch… bạch…!”
“A… a… ưm ưm… hức… a…!”
Tư Thành đổi tư thế, bế anh ngồi lên đùi, rồi đâm từ dưới lên.
“Phạch! Bạch… bạch… bạch… Á… á…!”
Minh Hiếu rên rỉ không dứt. Cây hàng cứ thế mlem ra vào lỗ nhỏ, từng đợt dồn dập không nghỉ.
“Ưm… bạch… bạch… á… tới… a… tới rồi…!”
Cả hai cùng bật tiếng rên cuối, Tư Thành gầm khẽ, cây hàng giật mạnh rồi tràn ấm vào bên trong. Lỗ nhỏ co thắt, dung chứa hết dịch nóng.
Minh Hiếu đổ gục vào lòng hắn, toàn thân ướt đẫm, tim đập như sắp ngừng lại.
“Đêm đầu tiên. Và tôi hài lòng. Từ mai, mỗi đêm là một thử thách mới. Chuẩn bị đi, cậu Hiếu.”