Trời gần sáng. Ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu mờ lên cơ thể trần trụi của Hiếu đang ngủ gục trên ngực Tư Thành. Hai người vẫn nằm sát nhau, cây hàng chú vẫn còn cắm sâu trong lỗ nhỏ nóng rực. Dù vừa trải qua một đêm kịch liệt, cảm giác khát khao trong chú vẫn chưa hề nguôi.
Ông vuốt nhẹ sống lưng cậu. Da thịt Hiếu mềm nhưng căng chắc, nóng hổi. Mỗi hơi thở phát ra từ cậu đều như vỗ vào lòng ngực chú những cơn rung động mờ ám.
Tư Thành rướn người, hôn nhẹ vào má Hiếu, rồi môi lướt xuống cổ, mút từng đường gân hiện rõ. Cậu khẽ cựa mình, đôi mắt mơ màng hé mở.
“Chú dậy sớm vậy…” – Hiếu khàn giọng, lười biếng đưa tay ôm cổ chú.
“Không phải dậy, là chưa ngủ.” – ông trầm giọng, tay đã vòng ra sau mông em, khẽ nhấn xuống.
“Ơ… chú… cây hàng của chú vẫn còn trong…” – Cậu đỏ bừng mặt, nhưng không hề đẩy ra, ngược lại còn cong lưng nhích nhẹ.
“Vẫn còn nóng, vẫn còn siết…” – ông cúi sát tai em, thì thầm như thú săn mồi – “chú chịu không nổi rồi.”
Không chờ thêm giây nào, Tư Thành rút cây hàng ra gần hết rồi “phạch!” – đâm mạnh trở lại khiến cả người Hiếu giật bắn. Cậu ôm chặt lấy chú, rên bật thành tiếng: “Á… chú… a… a… sao lại… mạnh vậy…”
“Bạch… bạch… bạch…” – từng cú thúc từ sau dội thẳng vào sâu trong lỗ nhỏ, khiến em bị ép nằm sấp, mông bị đẩy lên cao, lưng ưỡn cong ra nghênh đón từng cú nhấn lực. Tiếng da thịt va nhau “phạch phạch” liên tục không ngừng.
Hiếu úp mặt vào gối, tay bấu mép nệm, từng luồng khoái cảm dồn dập khiến cậu rơi vào trạng thái mê dại.
“Chú… em… không chịu được nếu cứ như vậy… á…”
“Em dám quyến rũ chú, giờ phải chịu trách nhiệm.”
Tư Thành kéo tay Hiếu ra sau lưng, giữ chặt, rồi tiếp tục dồn lực. “Bạch bạch bạch!” – âm thanh ướt át phát ra từ lỗ nhỏ bị giã liên tục. Cậu rên rỉ không ngừng: “Ưm… ư… a… chú ơi… nữa đi… chú… đừng dừng…”
Miệng ông cúi xuống hôn gáy, vừa mút vừa cắn nhẹ, tay còn lại bóp lấy eo em giữ chặt. Bên trong, cây hàng vẫn phập phồng chuyển động không ngơi.
“Ọc ọc… chóp chép…” – lỗ nhỏ đã ứa nước, tạo ra tiếng hút rít theo từng nhịp rút đẩy.
Hiếu bắt đầu rùng mình, toàn thân căng cứng, mắt long lanh như sắp khóc vì quá sướng.
“Chú… em sắp… em…”
“Cùng ra, một lần nữa.”
“Phụt phụt!” – chú Thành đẩy mạnh lần cuối, dòng nóng trào sâu vào trong khiến Hiếu cong lưng rít lên: “Á… á á… nhiều quá… nóng quá…”
Cùng lúc đó, cây hàng em cũng giật mạnh, phụt trắng khắp nệm. Hơi thở cả hai hỗn loạn, đứt quãng.
Tư Thành không rút ra vội. Ông giữ em nằm nghiêng, cây hàng vẫn bên trong, tay vuốt nhẹ bụng dưới em – nơi vừa căng đầy vì tinh dịch.
“Mỗi lần bên em, chú lại không kiềm được.”
Hiếu quay đầu lại, mỉm cười, đôi mắt ươn ướt nhưng ngọt ngào. “Em thích vậy mà… Chỉ cần chú không chán em.”
“Ngốc.” – ông khẽ cốc trán em – “Chú lỡ nghiện rồi.”