Sau buổi tiệc, xe vừa dừng lại trước biệt thự, Hiếu đã bước xuống trước, đôi chân dài trong chiếc quần tây ôm gọn, áo sơ mi lụa trắng được tháo nút trên hững hờ. Cậu không đợi Tư Thành, mà đi thẳng vào nhà như thể có một ngọn lửa đang đốt cháy trong người, không thể dập được nếu không… có chú.
Tư Thành bước vào sau, cánh cửa vừa khép lại, Hiếu đã quay người, tựa lưng vào vách, đôi mắt ánh lên thứ ranh mãnh mà vài hôm trước còn chưa từng thấy ở em.
“Chú,” giọng cậu nhỏ nhưng rõ, hơi thở phả ra ấm nóng, “hôm nay… em muốn tự làm.”
Tư Thành chưa kịp phản ứng, Hiếu đã đưa tay kéo cổ áo ông xuống, môi cậu áp lên cằm rồi lướt xuống cổ, đôi môi mềm như nhung chóp chép khẽ chạm từng đường gân nổi dưới làn da rám nắng. “Ưm… chú thơm quá…” – cậu khẽ rên, ngón tay cởi dần từng chiếc nút áo vest của ông, một cách thành thạo.
Tư Thành nắm lấy cổ tay cậu, siết nhẹ. “Em biết mình đang làm gì không?”
“Em biết.” – Hiếu ngước mắt, đầu lưỡi thè nhẹ liếm một đường lên ngực trần chú – “Em muốn chú… mất kiểm soát.”
Câu nói như châm ngòi. Ông bế bổng Hiếu lên vai, bước vào phòng ngủ với dáng bước dứt khoát, quăng cậu xuống nệm. Chiếc giường rộng đón lấy tấm lưng mềm mại, Hiếu chưa kịp thở đã bị chú đè xuống. Lưỡi ông nóng rực, rà khắp từ cổ xuống ngực, ngậm lấy đầu ti cậu và chóp chép mút đầy say mê, đôi tay to bản xoa đều hông cậu khiến em rên nhẹ: “Á… a…”
Tay chú lột phăng quần cậu, kéo phạch một đường xuống, “phạch”—cây hàng của Hiếu đã ửng đỏ căng bóng, nhưng cái nhìn của chú Thành dừng lại ở “lỗ nhỏ” hồng nhạt, đang khẽ co giật chờ đợi.
“Chú…” – Hiếu đỏ bừng mặt – “làm mạnh vào, em chịu được.”
Không một lời dư thừa, ông cúi đầu, lưỡi bắt đầu vòng quanh “lỗ nhỏ”, chóp chép mút nhẹ rồi đột ngột đẩy sâu vào, “ọc ọc… chóp chép…” – âm thanh nhạy cảm vang lên trong căn phòng kín. Hiếu cong người, hai tay bám lấy ga giường, run rẩy: “ơ ơ… hơ… a… chú ơi…”
Chỉ vài phút sau, cây hàng của chú Thành – thô, nóng, gân guốc – đã được trét một lớp trơn mịn rồi đưa vào. “Phạch!” – cú đẩy đầu tiên khiến em rùng mình, bám lấy vai chú thật chặt.
“Bạch… bạch… bạch…” – tiếng va đập nhịp nhàng vang lên khi ông bắt đầu chuyển động, lúc đầu chậm, rồi tăng lực từng đợt. Mỗi lần rút ra – đẩy vào sâu đến tận gốc, “lỗ nhỏ” bị căng ra đến rớm nước, nhưng lại hút chặt lấy không rời.
Hiếu rên rỉ không ngừng, từng nhịp thở gấp gáp: “ưm… a… a… sâu quá… chú… làm nữa đi… đừng dừng lại…”
“Em muốn mất giọng à?” – Tư Thành trầm giọng, tay siết lấy eo Hiếu, nâng mông em lên, đổi góc đâm – “phạch!” – cây hàng chạm trúng điểm mẫn cảm khiến Hiếu bật khóc: “Á… á… chỗ đó… đúng chỗ đó…”
“Bạch bạch… bạch bạch…” – nhịp thúc ngày càng mạnh, mồ hôi cả hai người chảy dọc sống lưng, cơ thể va chạm tạo ra những tiếng “phạch phạch” ướt át. Lỗ nhỏ không ngừng siết chặt, ẩm ướt đến mức tạo ra tiếng “chóp chép” ở từng cú thúc.
“Chú ơi… em… em sắp…”
“Cùng nhau.”
“Phụt phụt!” – dòng nóng phun sâu vào bên trong, cùng lúc đó, Hiếu cong người, cây hàng của em giật mạnh mấy cái rồi phụt trắng đầy bụng mình.
Tư Thành không rút ra ngay, mà ôm trọn em trong lòng, nhẹ nhàng xoay cậu nằm nghiêng, để cây hàng vẫn còn bên trong lỗ nhỏ, cứ thế cùng nhau thở dốc.
“Em hư thật rồi…” – ông thì thầm, hôn lên gáy em.
“Vì em thuộc về chú rồi mà…” – Hiếu đáp, mỉm cười trong cơn mệt lả.