Tiếng bước chân của Long hoàn toàn mất hút sau cánh cửa kính của sảnh chính bãi xe. Không gian hành lang khuất của văn phòng Ban Giám đốc lại rơi vào sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Lúc này, từ góc tối của lối cầu thang thoát hiểm, một bóng người hộ pháp mới từ từ bước ra, đôi giày da đen bóng nện từng nhịp trầm nặng, quyền lực xuống nền gạch men lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn hành lang, gương mặt nam tính, góc cạnh và đẹp đẽ của Thượng tá Tú dần lộ diện. Năm nay Thượng tá Tú tròn 55 tuổi, dù đã có một vợ cùng ba đứa con đề huề, nhưng thời gian dường như hoàn toàn bất lực trước gã đàn ông này. Sở hữu một chiều cao vạm vỡ lên đến 1m90 cùng làn da bánh mật rám nắng, Thượng tá Tú đứng sừng sững như một ngọn núi đá, hoàn toàn lấn lướt bất kỳ ai đối diện. Lớp cảnh phục nghiêm trang khoác trên người gã không thể nào che giấu nổi khối cơ bắp cuồn cuộn, đô con và tráng kiện của một người đàn ông dạn dày sương gió nhưng vẫn giữ được phong độ đỉnh cao của tuổi trẻ.
Trong toàn bộ cơ quan cảnh sát, Thượng tá Tú chính là biểu tượng của thứ hormone nam tính thuần túy và quyền lực nhất. Tuy đã bước sang tuổi trung niên nhưng gã lại vô cùng khỏe mạnh, dẻo dai. Từ các cô em gái mới vào ngành cho đến những cô gái ngoài ngành khi có dịp tiếp xúc, ai nấy đều nhìn Thượng tá Tú với ánh mắt thèm khát dại khờ, chỉ muốn lao vào xé toạc bộ đồ cảnh phục vướng víu kia để được chiêm ngưỡng, mơn trớn cơ thể tuyệt mỹ như tạc tượng, rồi quỳ sụp xuống mà ngậm mút lấy con cặc khổng lồ được giấu kín sau lớp quần tây trang nghiêm của gã.
Thế nhưng, không ai biết rằng gã đàn ông hoàn hảo, chín chắn ấy lại vừa làm một việc bại hoại tột cùng. Thượng tá Tú thong thả tiến lại gần cánh cửa văn phòng của Đại tá Hoàng. Đôi mắt sắc lẹm, tràn ngập dục vọng của gã găm chặt vào bãi chiến trường nhơ nhớp dính đầy tinh dịch vẫn còn đang từ từ chảy dài trên mặt gỗ lim.
Gã khẽ nhếch mép nở một nụ cười quỷ quyệt, đầy tính toán. Bàn tay to bản, gân guốc của Tú đưa lên, chiếc điện thoại trên tay gã vẫn đang hiển thị đoạn ghi âm dài hơn nửa tiếng, chứa đựng toàn bộ những tiếng rên rỉ dâm loàn, tiếng van xin rên rỉ của ông Hoàng và tiếng thúc hông bạo liệt của Long.
“Đại tá Hoàng ơi là Đại tá Hoàng… Cả đời Đại tá liêm khiết, cuối cùng lại chổng mông cho gã con rể nắc ngập cặc ngay trên bàn làm việc thế này sao? Tôi không ngờ Đại tá Hoàng lại có sở thích như vậy đấy ”
Thượng tá Tú trầm giọng lầm bầm, chất giọng khàn đặc, đầy từ tính vang lên trong hành lang vắng. Gã dửng dưng đưa ngón tay quệt một chút tinh dịch dính trên cửa, đưa lên đầu lưỡi nếm thử, ánh mắt lộ rõ vẻ tà ác. Với thứ vũ khí hủy diệt danh dự này trong tay, Thượng tá Tú biết rõ từ nay về sau, gã Đại tá quyền lực Hoàng và cả gã con rể lực lưỡng kia sẽ hoàn toàn phải quỳ phục dưới chân gã, biến thành những món đồ chơi tình dục dâm đãng để gã tha hồ thao túng và tàn phá ngay tại cơ quan này. Thượng tá Tú không biết nghỉ gì mà đi đên trước cửa nắm lấy tay cầm cứ thế ngang nhiên vặn tay cửa rồi cứ thế mở ra.
Cạch.
Thượng tá Tú dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa gỗ lim bước vào bên trong, một tay vẫn cầm chặt chiếc điện thoại đang khóa màn hình. Tiếng động đột ngột ấy vang lên như một tiếng sét giữa phòng, khiến Đại tá Hoàng giật bắn người.
Bên trong phòng làm việc lúc này vẫn còn vương vãi đống tài liệu, hồ sơ chuyên án ngổn ngang dưới đất – bằng chứng sống cho trận hoan lạc bão táp vừa diễn ra. Khi Thượng tá Tú bước vào, Đại tá Hoàng hoàn toàn không kịp chuẩn bị, gương mặt phong trần thoáng hiện nét hoảng hốt, vội vàng đứng thẳng người trong tư thế nghiêm để chào đón Thượng tá Tú một cách vụng về. Vị Đại tá thậm chí còn chưa kịp cúi xuống thu dọn đống tài liệu nhục nhã dưới đất, chỉ biết nín thở nhìn gã cấp dưới quyền lực của mình.
Trái ngược với sự hoang mang của Đại tá Hoàng, Thượng tá Tú bước vào một cách vô cùng uy nghiêm và đĩnh đạc. Thân hình hộ pháp cao 1m90 cùng khối cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ cảnh phục của Thượng tá Tú tạo nên một áp lực nghẹt thở trong không gian. Gã không thèm nhìn đống tài liệu lem luốc dưới sàn, mà thong thả tiến thẳng đến góc tường, nơi có bộ sofa da cao cấp cùng chiếc bàn tiếp khách ở đó rồi ung dung ngồi xuống, gác một bên chân lên đầy ngạo nghễ.
Thượng tá Tú vừa đi vừa cất chất giọng trầm khàn, đầy từ tính nhưng chứa đựng sự hiểm độc để thoại thăm dò Đại tá Hoàng một cách khó hiểu:
“Đại tá Hoàng cùng với con rể có vẻ thân thiết nhỉ? Hai bố con đóng chặt cửa nói chuyện gì mà tận mấy tiếng đồng hồ, làm cả cậu Minh bên Đội Trọng án sang xin chỉ đạo cũng phải lủi thủi đi về vậy?”
Câu hỏi của Thượng tá Tú như một mũi dao đâm thẳng vào tâm lý đang căng thẳng của Đại tá Hoàng. Vị Đại tá cố gắng giữ chặt hai tay bên hông để giấu đi sự run rẩy, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dưới lớp áo cảnh sát chỉnh tề nhưng bên trong hậu huyệt vẫn còn đang nóng rực, đẫm dính tinh trùng của con rể. Đại tá Hoàng khẽ nuốt nước bọt, cố lấy giọng nghiêm nghị của một thủ trưởng để đối đáp với Thượng tá Tú nhằm che đậy sự nhục nhã:
“Thượng tá Tú… cậu vào phòng tôi mà không gõ cửa sao? Tôi và cậu Long chỉ bàn chút việc riêng của gia đình, không có gì to tát cả. Cậu sang đây giờ này có việc gì báo cáo?”
Thượng tá Tú ngồi trên ghế sofa, nghe câu trả lời lấp liếm của Đại tá Hoàng thì khẽ nhếch mép nở một nụ cười quỷ quyệt. Bàn tay to bản, gân guốc của Thượng tá Tú chậm rãi đặt chiếc điện thoại lên mặt bàn kính, ánh mắt sắc lẹm như dã thú găm chặt vào khuôn mặt đang cố giữ vẻ bình tĩnh của Đại tá Hoàng.
Đại tá Hoàng nghe câu hỏi vặn vẹo của cấp dưới thì tim đập liên hồi. Để lảng tránh ánh mắt sắc lẹm của Thượng tá Tú, vị Đại tá vội vàng cúi xuống, luống cuống thu dọn đống hồ sơ vụ án đang vương vãi ngổn ngang dưới sàn nhà. Đôi bàn tay vốn dĩ cứng rắn của Đại tá Hoàng lúc này run rẩy kịch liệt, các thớ cơ bắp vạm vỡ gồng lên dưới lớp áo cảnh sát khi ông cố gom những tờ giấy in dấu mộc đỏ, một vài tờ trong số đó vẫn còn dính những vệt tinh dịch bóng loáng chưa kịp khô.
Trong khi đó, Thượng tá Tú vẫn ung dung ngồi trên ghế sofa da. Thân hình hộ pháp 1m90 của gã dựa ngửa ra sau đầy ngạo nghễ. Một tay Thượng tá Tú bắt đầu bấm điện thoại, tay còn lại vô cùng tự nhiên vươn ra cầm ấm trà trên bàn tiếp khách, chậm rãi rót một dòng nước xanh biếc vào ly. Gã thong thả nâng ly trà lên, từ từ nhấp môi uống một ngụm nhỏ, thưởng thức hương vị thanh mát như thể đang ở trong phòng làm việc của chính mình.
Tạch.
Bàn tay cầm điện thoại của Thượng tá Tú dứt khoát nhấn nút phát đoạn ghi âm lúc nãy. Gã đặt ly trà xuống mặt bàn kính một cách từ tốn, ánh mắt dã thú găm chặt về phía Đại tá Hoàng đang cúi người dọn dẹp ở phía bên kia, rồi chậm rãi cất giọng trầm khàn, đầy sự giễu cợt bạo lực:
“Tôi không ngờ, Đại tá Hoàng nhà mình lại là một người dâm đãng đến thế đấy!”
Ngay khi lời thoại đầy hiểm độc của Thượng tá Tú vừa dứt, chiếc điện thoại trên bàn lập tức phát ra những âm thanh vô cùng trần trụi. Tiếng da thịt va chạm bạch… bạch… chát chúa hòa cùng giọng rên rỉ khàn đặc, đê mê tột cùng của chính Đại tá Hoàng: “Long ơi… bố van con… nắc mạnh lên… dùng con cặc khổng lồ này… đâm nát cái lỗ dâm của bố đi… á… á…” vang lên rõ mồn một trong không gian văn phòng.
Bộp.
Đại tá Hoàng giật mình khựng người lại, toàn bộ cơ thể tráng kiện đông cứng như hóa đá trong tư thế cúi khom lưng. Tập hồ sơ trên tay vị Đại tá Hoàng rơi tuột xuống đất lộp bộp. Sắc mặt ông trong tích tắc chuyển từ đỏ bừng sang tái mét, mồ hôi hột thi nhau tuôn rơi dọc theo thái dương phong trần. Bí mật bại hoại cấm kỵ nhất, danh dự cả đời của một người lính già, giờ đây đang bị phơi bày trần trụi trước mặt gã Thượng tá cấp dưới đô con, biến căn phòng làm việc uy nghiêm thành một cái bẫy nhục nhã không lối thoát.
Nhận thấy mọi lời bao biện lúc này đều trở nên vô nghĩa khi bằng chứng đê mê, bại hoại của mình đang phát ra mồn một từ chiếc điện thoại, Đại tá Hoàng dứt khoát buông tập hồ sơ xuống đất. Vị Đại tá thẳng người dậy, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc dưới lớp cảnh phục xộc xệch. Dù gương mặt phong trần vẫn còn tái nhợt vì nhục nhã, Đại tá Hoàng không ngại ngần mà găm thẳng ánh mắt đối diện với gương mặt nam tính, góc cạnh của Thượng tá Tú mà lạnh giọng nói:
“Thượng tá Tú muốn cái gì nói đi!”
Nghe lời thoại dứt khoát, không thèm vòng vo của vị thủ trưởng, Thượng tá Tú khẽ nhấp thêm một ngụm trà, nụ cười quỷ quyệt trên gương mặt đẹp đẽ càng lúc càng mở rộng. Thân hình hộ pháp cao 1m90 của gã khẽ rướn về phía trước, tạo nên một áp lực cưỡng ép nghẹt thở lên Đại tá Hoàng.
Thượng tá Tú dửng dưng đưa tay nhấn nút tắt đoạn ghi âm dâm loàn trên điện thoại, trả lại sự im lặng đầy cấm kỵ cho văn phòng ban giám đốc. Gã gõ nhẹ những ngón tay to bản, gân guốc xuống mặt bàn kính, chậm rãi cất chất giọng trầm khàn, đầy thú tính của một kẻ bề trên:
“Đại tá Hoàng quả nhiên là người thức thời. Tôi muốn cái gì ư? Một vị Đại tá uy nghiêm hằng ngày uy nghiêm như thế , hóa ra bên trong lại sở hữu một cái hậu huyệt dâm đãng, thèm khát cặc đến mức phải quỳ rạp cầu xin gã con rể nắc nát ra như thế… Tiếng rên rỉ của Đại tá nghe kích thích đến mức làm con cặc giấu trong quần của tôi nãy giờ nó cương cứng, nhức nhối đến mức muốn nổ tung ra rồi đây này!”
Nói rồi, Thượng tá Tú tự nhiên đưa bàn tay hộ pháp xuống hạ bộ của mình, vuốt mạnh một đường dọc theo chiếc quần tây trang nghiêm đang bị món hung khí khổng lồ bên trong chống bang lên một khúc thô bạo. Ánh mắt dã thú của Thượng tá Tú găm chặt vào bờ mông săn chắc đang run rẩy của Đại tá Hoàng, dâm đãng ra lệnh:
“Bây giờ, tôi muốn Đại tá Hoàng đi đến đây, quỳ sụp xuống giữa hai chân tôi. Dùng chính cái khuôn miệng vừa bú mút cặc con rể lúc nãy, mở khóa quần và lôi con cặc của tôi ra mà phục vụ cho thật nhiệt tình đi! Nếu Đại tá làm tôi thỏa mãn, bí mật bại hoại này sẽ mãi giữ trong chiếc điện thoại này. Còn nếu không… ngày mai cả cơ quan này sẽ được thưởng thức giọng rên dâm loàn của thủ trưởng!”
Đại tá Hoàng trân trối nhìn Thượng tá Tú, toàn thân như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Vị Đại tá hoàn toàn đứng hình, không thể ngờ được gã cấp dưới quyền lực hằng ngày vô cùng nghiêm nghị, đạo mạo lại có thể thốt ra những lời dâm ô, bạo liệt đến mức này.
Trong tâm trí của Đại tá Hoàng, Thượng tá Tú luôn là một người đàn ông chuẩn mực của gia đình. Ai trong cơ quan cảnh sát cũng biết gia đình bốn người của Thượng tá Tú vô cùng hạnh phúc, vợ đẹp con ngoan, cuộc sống hôn nhân mẫu mực khiến bao người ngưỡng mộ. Bản thân Thượng tá Tú từ trước đến nay chưa từng vướng vào bất kỳ một tin đồn thất thiệt nào về lối sống hay giới tính. Chính vì vậy, việc gã thượng tá đô con, cao 1m90 này lộ ra sở thích bại hoại, thèm khát xác thịt đàn ông và muốn đè đầu cưỡi cổ chính thủ trưởng của mình khiến Đại tá Hoàng bàng hoàng tột độ.
Nhìn gương mặt nam tính, góc cạnh đầy dã tính của Thượng tá Tú đang ngồi ngạo nghễ trên ghế sofa, Đại tá Hoàng khẽ nuốt nước bọt, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội dưới lớp cảnh phục xộc xệch. Vị Đại tá tiến lên một bước, bất ngờ hỏi lại một lần nữa để xác nhận với Thượng tá Tú, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và nhục nhã:
“Thượng tá Tú… Cậu đang nói cái quái gì thế? Cậu đã có vợ con đề huề, gia đình đang hạnh phúc như vậy… Cậu không sợ nếu chuyện này lộ ra, cả cái gia đình bốn người của cậu và danh dự của một Thượng tá Đội Trọng án sẽ tan thành mây khói sao? Cậu thực sự muốn tôi… làm cái chuyện bại hoại đó với cậu ngay tại đây?”
Nghe câu hỏi chất vấn mang đầy sự phòng thủ cuối cùng của Đại tá Hoàng, Thượng tá Tú không hề tỏ ra nao núng. Ngược lại, nụ cười tà mị trên gương mặt nam tính của gã càng lúc càng thêm đậm nét. Thượng tá Tú dửng dưng gác sâu hai chân ra, tay gõ nhịp xuống mặt bàn kính, ánh mắt sắc lẹm găm chặt vào hạ bộ và bờ mông vạm vỡ đang run rẩy của vị Đại tá, chuẩn bị dùng quyền lực tối thượng của chiếc điện thoại để ép buộc thủ trưởng của mình phải hoàn toàn quỳ phục dưới háng.
Sột soạt… sột soạt…
Nhìn thấy sự do dự và vẻ mặt bàng hoàng của Đại tá Hoàng, Thượng tá Tú không thèm buông lời giải thích hay tranh cãi về cuộc sống gia đình bốn người của mình. Sự kích thích từ đoạn ghi âm dâm loàn nãy giờ kết hợp với tư thế đứng run rẩy, bất lực của vị thủ trưởng tối cao đã đẩy thú tính trong lòng gã Thượng tá đô con lên tới đỉnh điểm.
Không một chút ngần ngại, Thượng tá Tú đưa bàn tay to bản, gân guốc của mình xuống hạ bộ. Trước ánh mắt kinh hoàng của Đại tá Hoàng, gã dứt khoát kéo khóa quần tây, tự động luồn tay vào bên trong lớp quần lót dưới bộ quân cảnh trang nghiêm mà móc mạnh món hung khí thầm kín của mình ra ngoài.
Phựt!
Một thanh thịt khổng lồ, đen đúa và gân guốc nổi rần rần lập tức bật mạnh ra ngoài, dựng thẳng đứng hướng lên trần nhà đầy ngạo nghễ. Khúc cự vật cương cứng đến mức nhức nhối, ước chừng chiều dài phải hơn 23cm, to trướng như một bắp tay của gã trai trẻ. Đầu khấc khổng lồ, đỏ sẫm đang liên tục giật nảy lên từng hồi, rỉ ra những giọt dịch đầu khấc bóng loáng do nãy giờ Thượng tá Tú phải đứng bên ngoài nghe tiếng rên rỉ dâm loàn của Đại tá Hoàng qua cánh cửa lim khóa chặt.
Đại tá Hoàng trợn tròn mắt, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng khi chứng kiến món hàng dã thú của gã cấp dưới. Vị Đại tá không ngờ rằng, Thượng tá Tú tuy đã 55 tuổi nhưng lại sở hữu một thứ vũ khí tàn bạo, dài và to hơn cả con cặc khổng lồ của Long hằng ngày vẫn tàn phá hậu huyệt của ông. Sự đồ sộ, ngột ngạt của khúc thịt trần trụi ấy tỏa ra một thứ hormone nam tính áp đảo hoàn toàn không gian văn phòng.
“Đại tá Hoàng thấy thế nào? Gia đình hạnh phúc là việc của thiên hạ, còn con cặc khổng lồ này của tôi nó thèm khát được cắm lút cán, nắc nát cái lỗ dâm của Đại tá lại là chuyện khác,” Thượng tá Tú cười tà mị, một tay nắm lấy gốc cặc gân guốc dài hơn 23cm của mình mà sục nhẹ mấy cái chát chúa, ánh mắt dã thú găm thẳng vào khuôn mặt đang đờ đẫn của nhạc phụ Long, khàn giọng ra lệnh:
“Con cặc này có to và dài hơn của thằng con rể Long của Đại tá Hoàng không nhỉ ? Đừng đứng đó ngây người ra nữa. Đi đến đây, quỳ sụp xuống và bú mút cho sạch sẽ khúc cặc này đi, trước khi tôi mất kiên nhẫn mà đè Đại tá ra bàn nắc nát cái lòng hang dâm đãng kia!”