Trần Thanh là một omega lặn, âm thầm phân hoá xong, cũng không ai biết bởi vì pheromon quá nhạt nên thường bị lầm tưởng là beta. Riêng chỉ có Lục Tinh cậu hàng xóm kiêm chức thanh mai trúc mã biết.
Thông thường mọi người ở độ tuổi 12, thì sẽ dần dần phân hoá nhưng Trần Thanh vẫn mãi không có dấu hiệu gì, cho đến năm 17 tuổi.
Hôm nay Trần Thanh đột nhiên lên cơn sốt mê man, trong lúc mơ hồ thấp thoáng thấy hình bóng của Lục Tinh đang chăm sóc mình
Sau đó….cậu hoàn toàn ngất, tỉnh lại đã là 4 ngày sau. Khắp cơ thể ê ẩm còn có mùi pheromon tuyết lạnh bao bọc, phía bên cạnh là Lục Tinh khoả thân nằm ngủ. Trần Thanh không hiểu gì hoảng sợ la lớn, tiếng hét thất thanh khiến Lục Tinh cũng phải bật dậy
Trần Thanh: “chuyện gì xảy ra vậy !!!?”
Lục Tinh: * mặt ngái ngủ ?*
Bình tĩnh được đôi chút, hắn mới bắt đầu lên tiếng kể lại toàn bộ sự việc. Hôm ấy cậu phân hoá rơi vào kì phát tình, hắn định đem đồ ăn mới nấu qua chỗ cậu thì tình cờ phát hiện cậu sốt cao, cả người đổ đầy mồ hôi
Trần Thanh:” vậy mùi tuyết này là pheromon của em sao ?”
Lục Tinh: “không nó là pheromon của anh”
Lục Tinh hơi ngập ngừng chần chừ một lúc mới nói: ” thật ra anh lúc ấy không kiềm chế được cũng bị kéo vào kì phát tình. Nên….”
Trần Thanh: “??? ”
Người luôn cho rằng mình là beta và không hề có một chút gì kiến thức về O hay A….
Trần Thanh giọng run rẩy:” không lẽ….e là omega sao ? Và chúng ta….”
Nhìn hai người trần trụi nằm trên giường, dù có muốn không nghĩ lung tung cũng không thể. Lục Tinh gật đầu bổ sung thêm:” bây giờ chúng ta đã là bạn đời anh hứa sẽ đối xử tốt với em”
Trần Thanh:” bạn đời gì cơ…không phải chỉ mới lên giường một lần thôi sao ”
Trần Thanh bây giờ mới thật sự, nhận ra mọi thứ còn nghiêm trọng hơn những gì cậu tưởng, chưa hết bàng hoàng vì mình trở thành omega đã phải tiếp nhận chuyện mình và anh hàng xóm abcyz đã vậy còn bị người ta đánh dấu nhanh gọn lẹ.
Cậu gần như sắp khóc, mò mẫm tìm điện thoại trên đầu giường định search cách xoá đánh dấu vĩnh viễn. Hiện thực phũ phàng đập vào mắt cậu là không có kết quả tìm kiếm
Bỗng điện thoại bị giật mạnh ném thẳng lên tường rớt xuống đất, vỡ tan nát.
Lục Tinh mặt đen kịt: “em không thích trở thành người của tôi ?”
Ah đó là lý do cậu thấy cực kỳ sợ hãi. Cậu sợ hắn, hồi bé hắn đã như một người anh trai(hàng xóm) nghiêm khắc. Chuyện gì cũng muốn quản, đặc biệt không muốn cậu đi chơi với ai khác ngoài hắn, nếu hắn mà biết thì sẽ rất tức giận và đập nát món đồ chơi yêu thích của cậu.
Khiến cậu hối hận khóc lóc dỗ dành hắn, lúc đó hắn sẽ sửa lại hoặc mua đồ chơi mới cho cậu. Lực tay hắn cũng rất mạnh, nhiều lần tắm cho cậu đến đỏ cả mảng da, nhưng hắn cũng rất tốt sẽ kiên nhẫn đút cậu ăn từng muỗng sẽ sấy tóc, tắm cho cậu, dạy học và mua những món cậu thích. Cậu coi hắn như một người anh trai thấy một người mẹ chăm sóc cậu từng tí một
Ba mẹ cậu quanh năm bận đi công tác mỗi năm chỉ gặp mặt được 1 2 lần, thời gian đó cậu và hắn luôn kề cạnh nhau lớn lên. Bây giờ người anh trai đột nhiên biến thành bạn đời của mình, cậu cơ hồ không muốn chấp nhận
cứ ngỡ chuyện đen tối lúc kia có thể giấu được, bây giờ bị ràng buộc càng không thể giấu cả đời. Có một góc khuất về Lục Tinh mà cậu không muốn đối mặt nó cũng là lý do khiến cậu phải sợ hãi và nghe lời.
Cách Lục Tinh trừng phạt mỗi khi cậu làm sai điều gì. Đó là ịch ịch cậu
Phải ban đầu khi làm hắn giận chỉ cần dỗ dành nhưng yêu cầu của hắn càng lên cao. Trước người đã chăm sóc mình mấy năm cậu có một sự ỷ lại không thể phản kháng, tuy nhiên về mặt lý trí cậu cảm thấy rất khó chịu và bức bối
Hôm ấy cậu chỉ thảo luận với một bạn nữ chuyện bài tập nhóm, dự định ban đầu là sau khi hoàn thành bài cậu sẽ rời đi và không dính líu với ai cả nhưng tình cờ cuộc nói chuyện đó lại bị Lục Tinh bắt gặp
Cậu đã cố giải thích đó là bài nhóm nhưng hắn khăng khăng bắt cậu tuột quần xuống. Có lẽ lại định đánh mông cậu….ở tuổi nổi loạn cái tôi quá cao, cậu phớt lờ định chạy ra ngoài thì bị cánh tay to lớn đè chặt cửa không cho mở
Kết quả quần bị người kia ném đi may là mông không bị đánh nhưng nó cứ kì kì. Trần Thanh lúc này 11 tuổi nhỏ nhỏ bé xinh đang chổng mông tư thế bốn chân. Lỗ hồng hồng run rẩy nuốt một ngón tay của Lục Tinh, bị một ngón tay móc móc đưa đẩy, thúc tới bắn tinh.
Hắn lôi cái trứng run màu hồng nhét vào lỗ hậu. Ép giữ nguyên như vậy suốt một đêm, cậu thức trắng mắt bên trong dị vật run kịch liệt đụng trúng điểm G làm cậu rên rỉ, xuất tinh liên tục . Người bên cạnh bị cậu làm ồn cũng không thèm ngủ nữa lại bắt cậu vào mấy tư thế kì quái dùng ngón tay đụ huyệt đạo, tay kia thì giúp cậu sục cặc. Một đêm hoang dâm điên dại, lần đầu bị khoái cảm dồn dập làm cậu chân mềm nhũn ám ảnh
Có một lần thì sẽ có nhiều lần. Đầu ti hồng đỏ bị ngấu nghiến cắn bóp, hai tay bị trói chặt treo trên đầu giường mặc người xâu xé. Huyệt dâm rỉ máu nhầy nhụa cùng dâm dịch hoan ái dính nhớp vào nhau. Con cặc thô lớn nắc mạnh với tốc độ kinh người
Người bên dưới chỉ biết rên la bất lực. Gương mặt xinh đẹp đầy thống khổ, phía dưới là khung cảnh dâm mĩ với đầy dấu răng vết bần. Đặc biệt nhất là vết bầm lớn bên eo đó là kiệt tác của Lục Tinh vì không kiềm chế nổi tức giận lỡ đấm vào một bên eo cậu.
Sau hôm đó Trần Thanh rất sợ, càng không biết phải đối mặt với hắn làm sao nên nghĩ ra cách ngủ nhờ nhà bạn một đêm …..có ai ngờ
Hình phạt lại kinh khủng gấp mấy lần. Cứ như vậy Trần Thanh không dám phản kháng nữa về nhà là bị Lục Tinh lôi lên giường thử các món đồ chơi tình dục. Vì là beta nên cậu vẫn còn ấp ủ ý định sau này chỉ cần lấy bằng cấp 3 là bỏ trốn
Trở về hiện tại sau khi phân hoá thành omega cậu không muốn thừa nhận mình vĩnh viễn phải lệ thuộc vào Lục Tinh
Đại não nhỏ chưa kịp tiêu hoá hết những cú sốc lớn trong một buổi sáng. Thì Lục Tinh hắn không để cái đầu nhỏ của Trần Thanh suy nghĩ quá nhiều, Lục Tinh túm tóc đè đầu người kia xuống giường, giải phóng pheromon nồng đậm áp chế omega rơi vào trạng thái phát tình một lần nữa
Lục Tinh là một kẻ cuồng tình dục và kiểm soát, hắn vô cùng thỏa mãn. Không còn bất an Trần Thanh sẽ chạy nữa, cậu đã bị xiềng xích mơ hồ trói chặt
Cứ nghĩ tương lại phía trước không còn ánh sáng, nhưng lạ thay khoảng thời gian này Lục Tinh đối xử với cậu đặc biệt dịu dàng, ân cần. Không đánh mắng hay ép buộc cậu. Hoàn toàn để cậu tự do thích gì làm nấy
Cuộc sống sau khi bị đánh dấu cũng không thay đổi quá lớn thậm chí còn tốt hơn trước rất nhiều. Khi có Lục Tinh chăm lo từng bữa cơm, giặt từng cái quần, Trần Thanh thầm nghĩ hoá ra Lục Tinh còn mặt tốt như vậy
Tới 1 năm sau, Trần Thanh chính thức tròn 18t lúc này pháp luật bảo vệ omega vị thành niên đã không còn. Hắn chờ đợi ba mẹ của Trần Thanh đi công tác về, nhanh chóng hỏi cưới luôn.
Trong mắt ba mẹ Trần Thanh đã luôn mong Lục Tinh làm còn rể , huống hồ thằng nhóc Trần Thanh được một tay Lục Tinh nuôi lớn đến tận bây giờ, từ lâu ba mẹ hoàn toàn ưng ý chàng rể này nên chuyện kết hôn diễn ra nhanh chóng
Mối hôn sự diễn ra hoàn hảo, mọi người đều nghĩ Trần Thanh và Lục Tinh là một cặp trời sinh, thanh mai trúc mã điều tưởng như chỉ có trong phim. Ai nấy âm thầm gưỡng mộ chuyện tình lãng mạn này
Chính Trần Thanh cũng nghĩ đây là điều tốt, cậu không thể phủ nhận trên đời này không ai hiểu cậu hơn Lục Tinh. Kết thúc như vậy quả thật là viên mãn
……..
Sau khi kết hôn xong cậu theo Lục Tinh lên thành phố khác học đại học. Trước ngày nhập học Trần Thanh vẫn mơ về nhưng ngày tháng sinh viên và có một trải nghiệm mới, tự do trong thành phố xa lạ này. Nhưng mà mọi chuyện bắt đầu lệch hướng khi……
miệng bị đeo một quả bóng khiến cậu không phát ra được âm thanh ú ớ nào, đôi tay bị còng ra sau lưng, chân bị ép khuỵu xuống giường và gập lại. Những chiếc xích khoá chặt trên giường, thậm chí mắt cậu cũng bị miếng vãi bịt lại.
Trần Thanh điên cuồng vùng vẫy muốn thoát ra chất vấn Lục Tinh. Cậu không rõ hắn muốn cái gì, tại sạo là nhốt cậu ở đây, căn phòng một mảng tĩnh mịch cho thấy hắn đã rời đi.
Cậu dựa lên giường chờ rất lâu sau Lục Tinh mới trở về và tháo dây trói miệng cho cậu
Trần Thanh(cáu kỉnh): “anh đang làm gì với tôi vậy! Mau thả tôi ra ngay”
Lục Tinh: ” dạo này anh chiều em quá nên em hư rồi đúng không!”
Giọng hắn như ác ma, âm thanh lên lỏi qua từng cơn run rẩy trong cơ thể cậu
Lục Tinh: ” vợ à đừng quên vị trí của mình, từ nay về sau người em có thể nhìn, có thể nghe, có thể ở bên em chỉ có TÔI”
*Cá nhỏ giữa đại dương mênh mông lại bị mê hoặc bởi mùi hương dịu dàng, một cái hồ tinh xảo của kẻ đánh cá tạo nên, một khi đã sa lưới thì kết cục mãi mãi bị nhốt cả đời.*
End
Đôi lời của tác giả: đây có lẽ là em bot đầu tiên của tui không bị gãy chân ^^