Chương 2
Cửa phòng chung cư vừa đóng lại sau lưng, Phát đã không kìm được nữa.
Anh lập tức xoay người, đè Khôi sát vào tường ngay lối vào. Môi anh lao xuống hôn Khôi cuồng nhiệt, không dịu dàng như mọi khi. Lưỡi Phát chọc sâu, quấn lấy lưỡi Khôi, hút mạnh đến mức Khôi chỉ kịp rên lên trong cổ họng.
“Ưm… anh…”
“Im nào,” Phát thở hổn hển, giọng khàn đặc. “Anh cứng từ nãy giờ rồi.”
Phát cởi phăng áo thun của mình vứt xuống sàn, rồi xé toạc luôn áo Khôi. Hai bàn tay to lớn siết chặt eo thon của Khôi, kéo mạnh hông anh ép sát vào mình. Cặc Phát đã cứng ngắc, cọ mạnh qua lớp quần vào bụng Khôi.
“Em cũng cứng rồi kìa…” Phát cười khẩy, tay luồn xuống nắm lấy cặc Khôi qua quần, xoa mạnh.“Xem cảnh người ta đụ họng mà em cũng ướt nước thế này hả? Dâm thật.”
Khôi đỏ mặt, thở dốc:
“Anh… đừng nói vậy… em ngại…”
“Ngại cái gì? Anh thấy em thích mà.” Phát cắn mạnh vào cổ Khôi, vừa bú vừa nói. “Anh muốn đụ em hôm nay. Như thằng kia đụ thằng nhóc ấy.”
Phát không chờ Khôi trả lời. Anh bế Khôi lên, chân Khôi vòng quanh hông anh, rồi đi thẳng vào phòng ngủ ném anh xuống giường. Chỉ trong chớp mắt, quần của cả hai đã bị lột sạch.
Phát quỳ giữa hai chân Khôi, cúi xuống ngậm lấy cặc anh, bú mạnh một mạch.
“Aaa… anh Phát… sướng… chậm thôi…” Khôi cong người, tay bấu chặt tóc Phát.
Phát ngẩng lên, mắt long sòng sọc:
“Em bú cho anh đi. Như thằng nhóc kia bú ấy.”
Khôi quỳ xuống, miệng ngậm lấy cặc Phát. Khôi bú không khéo bằng cậu nhóc ở bờ sông, nhưng chính sự non nớt ấy lại khiến Phát càng hứng.
“Đúng rồi… bú sâu nữa… em giỏi lắm… Aaa… họng em nóng quá…” Phát nắm tóc Khôi, đẩy hông nhẹ nhàng nhưng càng lúc càng mạnh.
“Anh thích em bú anh kiểu này… ngoan quá…”
Một lúc sau, Phát kéo Khôi dậy, úp sấp anh xuống giường. Anh phun nước bọt vào tay, xoa quanh lỗ sau Khôi rồi ấn hai ngón tay vào.
“Chặt quá… em vẫn khít thế này…” Phát cắn vào vai Khôi. “Hôm nay anh sẽ đụ em thật mạng bạo. Em xem chịu được không?”
“Dạ chịu được… anh đụ em đi ạ…” Khôi cắn gối, giọng run run.
Phát không chờ thêm. Anh đặt đầu cặc vào miệng lỗ Khôi và đẩy mạnh một phát xuyên tới tận cùng.
“Aaaa… to quá… anh chậm thôi…” Khôi rên lớn, tay bấu chặt ga giường.
“Chặt… sướng vl…” Phát thở hổn hển, bắt đầu dập mạnh. “Em dâm quá… anh thích khi em rên vì anh…”
Tiếng da thịt va chạm “bốp bốp” vang khắp phòng. Phát càng lúc càng mạnh, vừa đụ vừa tát nhẹ vào mông Khôi.
“Rên to lên em… anh muốn nghe em rên…”
“Anh… aaa… mạnh nữa… sướng… anh đụ em mạnh nữa đi…” Khôi rên rỉ theo nhịp dập.
Phát cười khàn, kéo Khôi dậy thành tư thế doggy, một tay vuốt cặc Khôi, tay kia nắm tóc kéo mạnh.
“Em dâm quá… bị anh đụ mà cặc vẫn cứng thế này… Muốn anh bắn đầy trong không?”
“Dạ… bắn trong em đi anh… em muốn…”
Phát dập mạnh hơn, càng lúc càng nhanh, như thể đang trút hết dục vọng còn sót lại. Cuối cùng anh gầm lên, bắn tinh nóng hổi đầy vào trong Khôi. Khôi cũng run lên, xuất tinh xuống ga giường gần như cùng lúc.
Hai người đổ gục xuống giường, thở dốc. Phát ôm chặt Khôi từ phía sau, hôn lên gáy anh, giọng trầm lại một chút:
“Em ổn không? Hôm nay anh hơi… bạo quá.”
Khôi quay lại, nép vào ngực Phát, giọng nhỏ:
“Em ổn… nhưng anh tham quá…”
Phát cười khẽ, siết chặt người yêu hơn:
“Vì em quá ngon mà.”
Sau khi cả hai cùng nhau lên đỉnh, Phát ôm Khôi vào lòng một lúc lâu. Anh hôn nhẹ lên trán người yêu rồi thì thầm:
“Đi tắm chung không?”
Khôi gật đầu, mặt vẫn còn đỏ. Hai người cùng nhau vào phòng tắm, vừa tắm vừa âu yếm nhau dưới dòng nước ấm. Phát tắm cho Khôi rất kỹ, đôi bàn tay to lớn vuốt ve khắp cơ thể anh. Sau đó họ lau khô người, ôm nhau nằm trên giường và chìm vào giấc ngủ.
Đến trưa hôm sau, Phát chở Khôi về trọ. Trên đường đi, cả hai chỉ nói chuyện linh tinh. Khôi quên mất việc nói với Phát rằng tối nay anh có đi dự sinh nhật của một người bạn trong nhóm đại học.
Về đến phòng trọ được một lát, Khôi và Phúc bắt đầu chuẩn bị cho buổi tiệc tối. Phúc vào tắm trước, một lúc sau bước ra với chiếc khăn quấn quanh hông, tóc còn ướt.
“Xong rồi, mày vào tắm đi. Tao chuẩn bị đồ mặc.”
Khôi gật đầu, cầm quần áo sạch bước vào phòng tắm và đóng cửa lại. Anh cởi áo phông ra, định quay qua treo lên móc thì ánh mắt bất chợt dừng lại.
Chiếc quần boxer màu xám của Phúc vừa mới cởi ra vẫn còn treo trên dàn móc. Nó hơi nhăn, vẫn còn hơi ẩm và mang theo mùi cơ thể rõ rệt của Phúc.
Không hiểu sao, chỉ nhìn thoáng qua thôi mà trong đầu Khôi liền hiện lên hàng loạt suy nghĩ đen tối. Hình ảnh Phúc vừa tắm xong, cơ thể ướt át, thân dưới chỉ còn mỗi chiếc quần lót mỏng… Khôi nuốt nước bọt, “thằng nhỏ” của anh cứng ngắc lên một cách khó kiểm soát.
Anh do dự một lúc, rồi đưa tay cầm chiếc boxer của Phúc lên. Mùi hương nam tính quen thuộc từ người bạn cùng phòng xộc thẳng vào mũi anh. Khôi đưa nó lại gần hơn, hít sâu một hơi.
Mùi hơi mồ hôi, mùi xà phòng và mùi da thịt của Phúc khiến đầu óc Khôi càng lúc càng hỗn loạn. Anh cắn môi, tay kia vô thức siết chặt cặc mình qua lớp quần lót.
“Phúc…” Khôi thì thầm trong miệng, giọng nhỏ đến mức chỉ mình anh nghe thấy.
Anh biết đây là suy nghĩ không đúng, nhưng cơ thể lại phản ứng mạnh mẽ hơn bình thường. Khôi đứng yên trong phòng tắm, tay vẫn cầm chặt chiếc quần lót của Phúc, trong đầu là những hình ảnh không nên có giữa hai người bạn cùng phòng.
Lúc Khôi đang đứng ngẩn ngơ với chiếc boxer trên tay thì giọng Phúc vang lên từ ngoài cửa:
“Ê Khôi! Tắm nhanh lên mày ơi, lũ bạn gọi điện hối rồi. Muộn là chúng nó chửi chết!”
Khôi giật mình như bị dội nước lạnh. Anh vội vàng đặt chiếc quần lót của Phúc trở lại đúng chỗ cũ, tim đập thình thịch. Anh lắc mạnh đầu cố xua đi những hình ảnh vừa rồi, rồi nhanh chóng tắm rửa, thay đồ.
Ba mươi phút sau, Khôi và Phúc đã có mặt tại nhà hàng tổ chức sinh nhật.
Không khí buổi tiệc rất vui vẻ. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, chơi mini game, nâng ly bia liên tục. Khôi vốn tửu lượng yếu, lại dễ thương, hay cười và hay bị chọc ghẹo nên cả nhóm liên tục ép anh uống.
“Mày uống đi Khôi! Một ly thôi mà!”
“Đúng rồi, hôm nay sinh nhật, phải vui chứ!”
Chỉ mới nửa buổi tiệc, Khôi đã say mềm. Anh rũ người xuống ghế, mặt đỏ bừng, mắt lim dim không còn tỉnh táo.
Phúc thấy vậy liền đứng dậy:
“Thôi, tao đưa nó về đây. Say thế này không chơi nổi nữa.”
Nhưng cả nhóm đồng thanh ngăn lại:
“Để nó ngủ một chút đi! Mày ở lại đi Phúc, mày uống khỏe lắm. Tối nay mày phải hát cho bọn tao nghe chứ, đừng về sớm!”
Phúc đang phân vân thì Tùng – một người bạn trong nhóm, đứng dậy. Hôm nay Tùng đi làm cả ngày nên có vẻ hơi mệt.
“Thôi, tao xin phép về trước. Tao cảm thấy không khoẻ. Tiện thể tao đưa Khôi về luôn cho.”
Nói về sức khoẻ nên cả đám cũng không thể giữ Tùng ở lại. Phúc suy nghĩ một chút rồi gật đầu, đưa chìa khóa phòng cho Tùng:
“Ừ, nhờ mày đưa nó về giúp. Cẩn thận nhé. Tao ở lại thêm chút nữa.”
Tùng nhận chìa khóa, cười nhẹ:
“Ừ, yên tâm. Tao đưa nó về an toàn.”
Tùng đỡ Khôi dậy, khoác tay anh qua vai mình rồi dìu ra ngoài. Khôi lúc này chỉ còn biết lim dim dựa vào Tùng, miệng lẩm bẩm những câu không rõ.