Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh Trai Em Gái
  3. Chương 18
Prev
Next

Sau 4 tiếng thẩm vấn liên tục Thiên được thả ra. Về sau Thiên mới biết rằng Tân và cô quản lý của khách sạn Royal Castle cũng bị triệu tập để lấy lời khai. Thiên bước ra khỏi phòng tối thì cậu mới biết từ đầu tới giờ cậu đang ở trụ sở cảnh sát. Vũ đang chờ cậu tại khu vực tiếp dân, chính Vũ là người đã mang giấy tờ tùy thân của Thiên đến. Vũ chạy nhanh về phía Thiên khi thấy người bạn thân xuất hiện phía đầu hành lang.

"Cậu khỏe chứ Thiên, họ có làm gì cậu không?" Vũ lo lắng khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của cậu bạn.

"Tớ ổn chỉ hơi không quen với ánh sáng thôi. Sao cậu biết tớ ở đây mà mang giấy tớ tới vậy?" Thiên thì thào.

"Cảnh sát gọi cho tớ, chắc họ tìm được trong hồ sơ của cậu lần trước."

"Ờ." Thiên trả lời một cách vô hồn.

"Cậu đi nổi không, để tớ dìu cậu."

"Tớ đói quá, cậu dẫn tớ đi ăn đi. Sáng giờ chưa có gì vô bụng" Thiên dùng ánh mắt đáng thương nhìn Vũ.

"Đi thôi." Vũ ấm áp trả lời.

Vũ lấy tay Thiên choàng qua vai mình ân cần dìu cậu bạn. Đầu hai người bạn châu lại gần nhau. Thiên ngửi thấy mùi thơm thân thuộc tỏa ra từ người Vũ, một mùi thơm làm cậu an tâm và được che chở.

"Ăn thêm không?" Vũ hỏi khi Thiên vừa ăn xong tô hủ tiếu thứ hai.

"Thôi no lắm rồi không ăn nổi nữa đâu." Thiên vươn vai cảm thấy cơ thể tràn đầy năng lượng.

"Sao cậu không ăn mà chỉ ngồi nhìn tớ vậy." Thiên vừa xỉa răng vừa hỏi Vũ.

"Đừng gây chuyện nữa. Tớ lo cho cậu lắm." Vũ thấy ngại ngùng khi phải nói những lời sến sẩm.

Vũ đưa mắt nhìn Thiên và chờ đợi những lời bào chữa từ cậu bạn nhưng không lần này Thiên không chống cự hay phản đối lời nói của Vũ. Thiên ngoan ngoãn như một chú mèo gật đầu nói.

"Tớ sẽ không gây chuyện nữa." Mắt Thiên ươn ướt.

Thấy vậy Vũ cảm nhận lời nói của mình thật không phù hợp vào hoàn cảnh lúc này. Vũ định nói lời xin lỗi với Thiên. Chợt ngước cái mặt ma mãnh của mình lên Thiên hỏi Vũ.

"Nói thật đi cậu thích tớ phải không? Cậu quan tâm tớ còn hơn người yêu tớ nữa. Giờ cậu mà tỏ tình với tớ thì tớ sẽ chấp nhận tình cảm của cậu ngay."Thiên đưa hai bàn tay lên trước làm động tác mời gọi.

Vũ thấy trong người bỗng có chút nóng hơn bình thường. Vũ không biết nên cười hay nên khóc trước tình huống này. Thiên đã đứng thẳng dậy chồm qua chiếc bàn, choàng tay ôm lấy Vũ.

"Tớ sẽ chờ lời tỏ tình của cậu." Thiên thì thầm vào tai Vũ.

Vũ cũng đưa miệng vào tai Thiên nói nhỏ.

"Cậu không mau buông tay khỏi người tớ. Thì cậu sẽ được đi về nhà trên xe cấp cứu." Giọng Vũ trở nên thật đáng sợ.

Thiên vội rút tay khỏi người Vũ và ngồi ngay ngắn không một chút sai số trên chiếc ghế của mình. Thiên bỗng trở nên ưu tư mắt cậu nhìn xa xăm vào trong hư không. Vũ thấy sự chững chạc lúc này của cậu bạn khác xa những lúc quấy phá, gây rối bình thường.

"Cậu giúp tớ chuyện này nữa được không Vũ." Thiên nói nhưng mắt vẫn nhìn xa xăm.

Như một thói quen, Vũ gật đầu mà không cần biết đó là chuyện gì.

Vũ đèo Thiên trên chiếc xe máy trắng lướt ra khỏi thành phố ồn náo. Hai bên đường những dãi nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những hàng cây xanh lớn. Trên một cánh đồng lúa còn trơ gốc rạ khô, đám trẻ đang chơi thả diều, những con diều tự làm bằng giấy tuy không được hoàn hảo nhưng nó chứa đựng bao niềm vui, ước mơ và khát vọng của những đứa trẻ đã làm nên chúng. Chiếc xe máy băng qua chiếc cầu bắt trên con kênh nhỏ, dòng nước mát trong nhẹ trôi cuốn theo những bông hoa lục bình tím, một loại hoa mà dù bị sóng nước vùi dập đến thế nào vẫn luôn tìm cách đứng dậy khoe mình với mây trời. Xe hai người bạn dừng lại trước một hàng rào gỗ cũ kĩ. Phía sao hàng rào gỗ là một cánh đồng thạch thảo đang nở hoa rực rỡ. Thiên và Vũ cùng bước đi trên lối mòn giữa các luống hoa thạch thảo tím. Những bông hoa tuy nhỏ bé nhưng mang một vẻ đẹp thật kiêu sa và đằm thắm. Thiên dang tay ưỡn ngực hít một hơi thật sâu, cảm giác mát rượi lan tỏa khắp cơ thể, nó như một thứ phép màu xóa tan mọi ưu tư, muộn phiền trong Thiên.

"Vũ cậu làm thử đi." Thiên rủ rê.

Vũ bắt chước Thiên đứng thẳng người và dang rộng hai tay, dùng hít lực của phổi để hấp thụ vào luồng khí lớn nhất có thể. Vũ cảm thấy như máu trong cơ thể mình đang được thanh lọc, một cảm giác rất sảng khoái mà không từ ngữ nào có thể diễn tả được. Vũ thử lại lần nữa rồi lại thêm một lần nữa cứ như vậy hai người bạn như đang tranh nhau luồn khí thần tiên của cánh đồng thạch thảo. Sau đó Thiên mua một ôm thạch thảo lớn chỉ có 70 ngàn từ bà chủ của khu vườn.

Thiên ôm bó hoa lớn ngồi phía sau xe Vũ, cậu nâng niu từng bông hoa mỏng manh trên tay mình.

"Mẹ tớ rất thích hoa thạch thảo, tớ nhớ khi mẹ còn sống trong nhà luôn có một bình hoa thạch thảo lớn. Hôm nay là ngày giỗ của cha mẹ tớ nên tớ muốn cấm một bình thạch thảo thật lớn để cúng mẹ." Giọng Thiên có chút ngập ngừng.

Không hiểu lý do vì sao Vũ cảm thấy mắt mình hơi cay cay, cậu cố nén chặt cảm xúc của mình lại khi nghe những lời nói phát ra từ đáy lòng của Thiên. Vũ cố nói với giọng thật bình thường.

"Cậu biết ý nghĩa của hoa thạch thảo không Thiên. Nó tượng trưng cho một tình yêu day dứt không thể quên."

"Tớ không biết. Cậu kể cho tớ nghe đi Vũ." Thiên hứng thú.

Vũ hắng giọng vài cái rồi bắt đầu bắt kể bằng một chất giọng thật truyền cảm.

"Chuyện kể rằng, ở một ngôi làng nọ có đôi trai gái cùng lớn lên bên nhau. Chàng trai tên là Edible còn cô gái được gọi là Ami.Gắn bó với những kỉ niệm của thời thanh mai trúc mã, cùng những cảm xúc của tuổi mới lớn, Edible đã thầm thương trộm nhớ Ami. Một hôm Edible thổ lộ và được Ami đưa ra điều kiện là chỉ lấy người nào mang tặng mình một loài hoa quý."

Vũ ngừng lại lấy hơi rồi tiếp tục.

"Edible vẫn không ngừng đi tìm những loài hoa đặc biệt dành cho Ami nhưng những loài hoa đó không làm cho cô xiêu lòng. Một hôm, hai người vào rừng chơi như mọi khi. Như thường lệ, chàng trai săn bắt thú còn cô gái thì hái nấm. Đột nhiên, Ami chỉ cho Edible một bụi hoa ở vách núi cheo leo và nói rằng: "Em thích loài hoa ấy, em thích màu tím biêng biếc ấy nên anh hãy hái xuống cho em". Như một tin vui đến cho chàng trai, vì khi hái được loài hoa ấy sẽ nhận được sự đồng ý của nàng. Tuy nhiên, niềm vui ấy không bao giờ thành hiện thực mà đó là một nỗi đau lớn lao của hai người. Khi Edible leo lên núi để hái hoa, vì vách núi quá trơn nên chàng đã rơi xuống vực thẳm và khi bị rơi, chàng cố quay người về nàng và nói rằng: "Xin đừng quên tôi"."

Tiếng thở dài như thể hiện sự nuối tiếc từ Thiên vang lên.

"Trước sự ra đi của chàng trai, cô gái đem bụi hoa về trồng, cô không khóc, cô không ăn uống gì cả, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong vườn chăm sóc cho bụi hoa tim tím. Cho đến một ngày, sự ưu tư và muộn phiền đã khiến cô chìm vào giấc ngủ dài để đến nơi cô và chàng trai có thể gặp được nhau. Sau khi nàng chết, người dân trong làng đã chăm sóc bụi hoa cẩn thận. Loài hoa ấy mang tên hoa thạch thảo hay For get me not – Xin đừng quên tôi."

Một khoảng lặng tưởng như kéo dài vô tận sau khi Vũ kết thúc một câu chuyện tình yêu buồn thảm. Không gian tĩnh mịch bị phá vỡ khi Thiên lên tiếng.

"Sau này nếu tớ thích ai tớ sẽ nói cho người đó biết. Tớ không muốn như Ami đến cuối cùng thì không còn cơ hội để nói ra tình cảm của mình cho Edible biết." Thiên chắc chắn nhưng cũng có chút ngập ngừng.

Vũ đắm chìm trong suy tư chợt nói.

"Đôi khi thích một người cũng không nhất thiết phải nói ra, nhiều khi giữa trong lòng lại là cách bảo vệ tình cảm đó một cách tốt nhất."

"Cậu để ý tới ai rồi phải không? Khai mau dám giấu tớ à." Thiên dùng ngón tay chọt mạnh vào hông Vũ để tra khảo.

"Đau, dừng lại đi tớ đang lái xe." Vũ nói trong đau đớn.

Các tòa nhà cao tầng lại hiện ra phía chân trời, một không gian ồn ào, náo nhiệt đang chờ đón sự quay về của hai người thanh niên trẻ trung, đầy sức sống.

Tối đó tại nhà bà Năm, trên bàn thờ hình cha mẹ Thiên sáng bóng vì đã được lau chùi sạch bụi, một măm đồ ăn đầy ấp được dọn lên cúng gồm có cà ri, gỏi ngó sen, tôm chiên bột, bánh ít, dưa hấu… Một bình hoa thạch thảo to được đặt ngay ngắn phía trong góc phải bàn thờ. Phía ngoài sân trên chiếc phản gỗ mọi người đang tập trung dùng tiệc.

"Gắp đồ ăn cho bạn đi Thiên." Dì hai nói khi thấy Vũ ngại.

"Dạ để con tự gấp được ạ." Vũ lễ phép trả lời.

"Ăn nhiều vô đi con, đừng có khách sao cứ xem nhà bà như nhà mình. Nhớ lúc nhỏ hay qua chơi mà bẵng một thời gian mà giờ lớn thế này rồi." Bà Năm gấp con tôm chiên bỏ vào chén cho Vũ.

Vũ nở ra một nụ cười tỏa nắng khi bà Năm nhắc lại chuyện cũ.

"Con cứ tưởng Thiên đẹp trai nhà mình là số một rồi vậy mà giờ gặp thằng bé này con phải thay đổi cách nhìn lại quá. Đẹp trai quá mức cho phép." Út Nhàn dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Vũ.

Vũ ngại ngùng mặt đỏ cả lên.

"Thôi để thằng nhỏ ăn, mặt đỏ lên hết rồi kìa." Hai Bình can ngăn.

"Sao không ai khen con hết vậy. Con cũng đẹp trai mà." Phong bỏ cái đùi gà đang cắn dở ra khỏi miệng.

"Thằng dở hơi, đi lấy cái gương mà soi mặt đi." Nhi bực mình.

Phong không thèm để ý lời Nhi nói quay qua nựng vào má Châu.

"Châu nói cậu Phong nghe ai là người đẹp trai nhất ở đây." Phong nói vào tai bé Châu.

Hai má bé Châu căng phồng như con sóc mập vì miệng nhét đầy thức ăn bên trong, Châu đưa bàn tay tròn chỉ về phía Vũ. Gương mặt Phong hiện lên sự thất vọng, sự đau khổ vì bị phản bội.

"Thấy chưa con nít đâu biết nói xạo." Nhi xoa xoa cái má ú của Châu.

Chưa chịu đầu hàng Phong tiếp tục hỏi.

"Ai là người đẹp trai nhì, Châu chỉ cho cậu xem đi." Vừa nói Phong vừa dùng hai ngón tay trỏ chỉ vào ngực mình.

Châu quan sát một hồi rồi chỉ tay về phía Thiên.

"Vừa lòng chưa?" Nhi mỉa mai.

"Lần cuối, ai là người đẹp trai thứ ba ở đây." Phong dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Châu.

Châu ngước mắt hạt nhãn long lanh nhìn Phong rồi đưa tay lên chỉ dượng Khoa. Tất cả mọi người đều cười nghiêng ngã, út Nhàn cười nhiều tới nỗi lọt xuống dưới đất lúc nào không hay, dì Bình cười đến mức chảy cả nước mắt, Thiên thì xém chút nữa là phun cơm từ miệng ra ngoài hên là cậu dùng tay che kịp. Thiên và Nhi gục đầu vào nhau mà cười, dượng Khoa ngước cao mặt đầy tự hào. Phong hậm hực lấy ngón tay chọt chọt vào cái bụng to tròn của bé châu đang lộ ra dưới lớp áo thun. Phong cũng cười đầy sảng khoái. Trên ngọn cây tử đằng ba chú chim con bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, chim mẹ phải xòe đôi cánh rộng vỗ về.

Một giờ trước đó, Dì hai đặt quả dưa hấu lớn được bỏ trong cái dĩa tròn lên bàn thờ cha mẹ Thiên. Dì Hai đứng nhìn một hồi lâu di ảnh hai người em rồi nói thầm.

"Chị nhớ dượng ba thích ăn dưa hấu không hạt nên sáng nay chị ra chợ chọn mua một quả về cúng hai em. Hai em có linh thiên thì phù hộ cho Thiên với Tiên luôn mạnh khỏe, bình bình an an." Hai Bình lấy vạt áo lau vội hai hàng nước mắt đang trào ra.

Hai Bình sau khi đã lau khô nước mắt thì quay xuống bếp làm cho xong món gỏi sen. Út Nhàn bưng tô cà ri nóng cẩn thận đặt lên bàn thờ. Út Nhàn bùi ngùi.

"Anh chị Ba, hai đứa con của anh chị rất là ngoan. Thằng Thiên tuy hơi nghịch ngợm nhưng là một đứa rất hiểu chuyện. Còn bé Tiên thì quả đúng là một đứa ngoan ngoãn, vâng lời. Con bé Tiên giống hệt chị lúc nhỏ. Em sẽ không bao giờ quên lời hứa của em là sẽ thay chị chăm sóc cho Thiên và Tiên đến khi tui nhỏ trưởng thành. Anh chị đừng lo lắng gì mà hãy mau an nghỉ đi. À còn món cari là em nấu cho anh ba, bữa nay em cho nhiều muối rồi nên anh không sợ lạt nữa nhé. Thôi em xuống phụ nấu tiếp không chút bà Hai bả la."

Út nhàn nhìn di ảnh anh chị mình mỉm cười rồi nhanh chân rời đi.

Ít phút sau, Dượng Khoa từ ngoài sân đi vào, Dượng tiến về phía bàn thờ, đưa tay lấy chai rượu trắng đặt lên cạnh di ảnh của cha Thiên.

"Dì ba dượng ba mới đó mà 8 năm rồi, thời gian trôi nhanh quá. Dượng nhớ lúc còn sống tôi với dượng thường ngồi ở cái phản ngoài sân mà uống rượu không. Giờ chỉ còn lại mình tui. Nay giỗ dượng tôi có mang qua chai rượu Gò Đen cúng dượng. Hôm nay chắc dì ba sẽ du di cho dượng uống thoải mái."

Dượng Khoa bước ra sân ngồi lên cái phản dưới cây tử đằng. Kí ức nhiều năm trước như ùa về trong đầu dượng.

Bà Năm từ trong phòng bước ra trên tay là cái khăn sạch thấm nước, bà chậm rãi lau chùi di ảnh của hai đứa con, bà không khóc nhưng mắt bà đỏ ao.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 18"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz