Sáng sớm, khi sương mù còn bảng lảng trên những ngọn dừa, Thanh và bà Thắm đã thức dậy từ sớm để chạy ù ra chợ mua đồ tươi ngon về làm một nồi bún riêu đãi cả nhà. Thanh ngoan ngoãn đi phía sau, hai tay xách khệ nệ nào là giò heo, cua đồng xay sẵn, rau sống, đậu hũ… chu đáo không để mẹ
vợ phải nặng tay chút nào.
Đến khi hai mẹ con về tới nhà thì mặt trời cũng đã lên cao, tỏa ánh nắng vàng ruộm xuống khoảng sân. Trong bếp, chị Tiên vì bụng đã khá lớn, đứng lâu sẽ bị mỏi nên chị chọn cách ngồi bệt dưới sàn gạch cho thoải mái để phụ mẹ nhặt rau, lột hành.
Bà Thắm vừa thoăn thoắt nêm nếm nồi nước dùng bún riêu đang sôi sùng sục, tỏa mùi thơm nức mũi khắp gian bếp, vừa ngó nghiêng xung quanh rồi hỏi: "Ủa, thằng An nó chưa thức nữa hả ta?"
Thanh đang đứng bên cạnh phụ múc huyết heo ra tô, nghe mẹ hỏi liền đáp.
"Dạ chắc chưa đâu mẹ, tối qua thấy phòng bé An đèn sáng muộn lắm."
Bà Thắm lắc đầu cười, bảo: "Con coi đi kêu nó dậy đi, ra rửa mặt mũi rồi vô đây ăn sáng cho nóng, chứ để lát nữa nước lèo nó nguội lại mất ngon."
Chị Tiên đang ngồi nhặt rau liền chống tay vào gối định đứng dậy: "Để em đi gọi nó cho, cái thằng này tới giờ ăn là lười chảy thây."
Thấy vợ định đứng lên, Thanh lập tức bước tới ngăn cản, ấn vai Tiên ngồi xuống lại: "Thôi thôi, để anh đi cho. Em đang bầu bì bụng vượt mặt thế này thì cứ ngồi yên một chỗ đi, đừng có vận động đi tới đi lui nhiều quá."
Vì Tiên đang mang thai đôi, bụng bầu khệ nệ nên Thanh rất sợ vợ đi đứng không cẩn thận rồi hụt chân ngã hay ảnh hưởng đến hai đứa nhỏ trong bụng. Anh luôn đề phòng mấy trường hợp đó nên chăm sóc vợ cực kỳ kỹ lưỡng.
Thanh đi dọc theo hành lang đến trước cửa phòng An. Anh đưa tay gõ cửa "cộc, cộc" rồi gọi lớn: "An ơi! Thức dậy ăn sáng em ơi!"
Gọi mấy tiếng liền mà bên trong vẫn im phăng phắc, không có tiếng trả lời. Thanh khẽ nhướng mày, biết tính em vợ ngủ say như chết, anh liền vặn nhẹ nắm cửa rồi đẩy cửa bước vào trong.
Đập vào mắt Thanh là cảnh tượng An đang nằm cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ. Cậu nhóc vùi nửa khuôn mặt bầu bĩnh của mình vào trong lớp chăn bông ấm áp, mái tóc tơ hơi rối bù xù, đôi lông mi dài nhắm nghiền, thỉnh thoảng cái mũi lại khẽ thút thít. Trông cậu lúc này chẳng khác nào một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng, làm cho Thanh đứng ở cửa nhìn mà tim lại một lần nữa đập trật đi một nhịp vì quá đỗi cưng chiều.
Thanh khẽ khàng khép cánh cửa phòng lại, không quên cẩn thận vặn chốt khóa trong để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Xong xuôi, anh rón rén bước lại giường, nở nụ cười gian tà rồi dứt khoát leo lên, nằm đè trọn thân hình vạm vỡ của mình lên người An.
Chẳng thèm giữ hình tượng, gã đàn ông to con ấy cứ thế dụi dụi cái đầu vào lồng ngực ấm áp của em vợ, y hệt như một chú mèo bự đang làm nũng.
An đang chìm trong giấc ngủ ngon lành thì cảm thấy lồng ngực nhột nhột, kèm theo một sức nặng ngàn cân đè xuống. Cậu nhóc khẽ nhíu mày, khó nhọc mở đôi mắt lim dim còn ngập tràn cơn ngáy ngủ. Đập vào mắt cậu là cái đầu tóc bù xù của anh rể đang rúc sâu vào ngực mình.
An cất giọng khàn khàn, nũng nịu.
"Anh làm gì vậy… không để cho em ngủ…" Vừa nói, cậu vừa há miệng ngáp một hơi dài thườn thượt, định bụng đẩy anh ra rồi nằm vật xuống gối ngủ tiếp.
Thấy điệu bộ đáng yêu đó, Thanh đâu dễ dàng bỏ qua. Anh rướn người lên, chuẩn xác ngậm lấy đôi môi hơi sưng của An rồi hôn một cái chụt thật kêu.
Cú hôn bất ngờ làm An giật thót mình, tỉnh cả ngủ. Cậu hoảng hốt lấy tay che miệng, mặt đỏ bừng, lắp bắp giải thích vì sợ anh rể chê mình dơ: "Ơ… em… em chưa có đánh răng đâu đó!"
Thanh không những không thèm chấp nhất chuyện đó, trái lại còn cúi xuống ghì chặt gáy An, nới rộng nụ hôn thành một màn môi lưỡi quấn quýt sâu hoắm. Vừa mút mát cánh môi mềm của em vợ, Thanh vừa thì thầm qua kẽ răng: "Có sao đâu, miệng em có hôi anh cũng thích."
Đang hôn hít nồng nhiệt, Thanh bỗng cảm nhận được một vật thể cứng ngắc qua lớp vải quần đùi của An đang chọc thẳng vào đùi mình. Bản năng sinh lý của con trai vào buổi sáng, cộng thêm việc được người thương hôn môi khiến "cậu nhỏ" của An đã chào cờ từ bao giờ.
Thanh rời môi, cúi xuống nhìn lướt qua chiếc quần của em vợ rồi bật cười trêu chọc: "Hay ta? Mới sáng sớm bị anh hôn một cái mà cặc cũng tự động cương lên như vậy hả nhóc?"
An xấu hổ đến mức muốn bốc khói, lắp bắp bao biện: "Tại… tại tự nhiên anh cứ nằm đè lên người em chứ bộ!"
Thanh cười khà khà, bàn tay to bản luồn xuống, thô bạo nắm lấy khúc thịt đang cộm lên kia qua lớp vải quần mà sục mạnh lên xuống vài nhịp khiến An rên khẽ một tiếng. Thỏa mãn xong bàn tay, Thanh mới chịu buông ra, anh vòng tay ôm sấp cả cơ thể đang mềm nhũn, lười biếng của An kéo dậy: "Nào, dậy thôi nhóc. Mẹ nấu bún riêu xong rồi, kêu anh vô gọi em ra ăn sáng nè, đi thôi."
Thấy An vẫn còn ngồi đực ra trên giường, mắt chớp chớp như chưa muốn bước chân xuống đất, Thanh liền nhướng mày, ghé sát tai cậu dọa dẫm bằng giọng khàn khàn: "Không chịu dậy là anh đè em ra đụ tại chỗ này luôn đó nha. Lúc đó mẹ với chị Tiên có vô bắt quả tang anh không chịu trách nhiệm đâu."
Nghe tới từ "đụ", An giật thót mình hoảng sợ. Trận mây mưa bạo liệt ngoài bàn ăn tối qua vẫn còn làm cửa huyệt của cậu có chút ê ẩm, chưa lành hẳn, giờ mà bị dập tiếp chắc cậu đi không nổi luôn quá.
Không một chút chần chừ, An nhảy tót xuống giường, nhanh như một con sóc, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch ra khỏi phòng hướng về phía nhà vệ sinh để đánh răng, bỏ lại một mình Thanh ngồi trên giường. Thanh chống cằm nhìn theo bóng dáng gầy gầy, hoảng loạn của em vợ mà bật cười ngô nghê. Cái dáng vẻ vừa nhát gan, vừa đáng yêu hết phần thiên hạ của An thực sự đã xỏ mũi gã anh rể này mất rồi.
Thanh ngồi lại một mình trên chiếc giường gỗ nhỏ, nhìn cánh cửa phòng còn khẽ đung đưa sau cái chạy trốn hối hả của An. Anh cúi đầu nhìn xuống chiếc quần đùi của mình, nơi khúc thịt cũng đã cương cứng ngắt từ lúc nào, chống ngược lên một khoảng đầy kiêu hãnh.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén luồng dục vọng đang cuộn trào trong huyết quản, nhắm mắt lại để cho con cặc bớt nứng mà dịu xuống từ từ. Thú thật, nhìn dáng vẻ non nớt, mơn mởn của An vào buổi sáng, trong lòng Thanh như một con quái vật chỉ muốn lao đến, đè nghiến cậu nhóc ra giường mà dập, mà đụ cho thỏa thích, cho vơi đi cái cơn thèm khát của đàn ông.
Thế nhưng, khi nhìn thấy ánh mắt có chút e sợ lẫn rụt rè của em vợ, Thanh lại khựng lại. Anh nhớ đến những trận mây mưa đầy cuồng nhiệt trước đây. Nghĩ đến việc cơ thể nhỏ nhắn của An chắc chắn vẫn còn ê ẩm, đau nhức vì những cú thúc lút cán của mình, lòng anh lại dâng lên một nỗi xót xa khôn tả.
Thanh tự cười khổ một mình. Anh vốn là một thằng đàn ông ích kỷ trong chuyện tình dục, nhưng đối với An, anh không muốn dùng sức mạnh hay sự dọa dẫm để ép buộc cậu phải cởi quần thỏa mãn cho mình. Thanh muốn một thứ tình cảm dài lâu hơn thế. Anh muốn mỗi lần hai anh em quấn quýt lấy nhau, làm chuyện dâm dục ấy, thì cả anh và An đều phải thực sự tự nguyện, cùng nhau tận hưởng sự thăng hoa, sung sướng một cách thoải mái nhất mà không hề có bất kỳ một sự gượng ép hay sợ hãi nào.
Đợi cho ngọn lửa trong người tắt bớt, con cặc cũng chịu ngoan ngoãn thu mình lại, Thanh mới đứng dậy vuốt lại gấu quần. Anh mở cửa bước ra ngoài, đi về phía gian bếp nơi mọi người đang chờ ăn sáng, trên môi nở một nụ cười nhẹ nhàng của một người đàn ông bắt đầu biết cách yêu thương và bảo bọc người tình nhỏ của mình.
An hí hửng bưng tô bún riêu bốc khói nghi ngút, thơm lừng mùi mắm tôm đặt xuống mặt bàn ngay khi vừa thấy bóng dáng anh rể bước ra. Cậu nhóc cười híp cả mắt, lễ phép nói: "Của anh rể đây ạ!"
Thanh nhìn xuống tô bún to bự, nước dùng đỏ gạch óng ánh, bên trên phủ đầy ắp giò heo, huyết, đậu hũ và riêu cua thành một đống, liền trố mắt nói.
"Trời đất ơi, sao em múc cho anh nhiều thịt dữ vậy nè? Tính nuôi anh thành heo hả?"
Vừa kéo ghế ngồi xuống, Thanh vừa ngó nghiêng xung quanh gian bếp vắng lặng, thắc mắc: "Ủa, mà cha mẹ với chị của em đâu hết rồi An?"
"Cha với mẹ với chị bưng tô ra ngoài trước ngồi ăn rồi á anh," An vừa gắp rau sống bỏ vào tô của mình vừa giải thích.
Thanh nghe vậy liền định bụng đứng dậy: "Hay anh em mình cũng bưng ra trước ăn chung với cả nhà cho vui đi?"
An lắc đầu nguầy nguậy, kéo tay anh rể ngồi xuống lại: "Thôi, bưng tới bưng lui mắc công quá. Em lười đi tới đi lui lắm, ngồi ở đây cho tiện."
Thấy em vợ có ý muốn ngồi lại, Thanh liền tủm tỉm cười, chiều chuộng đáp.
"Ừ, vậy thì anh ở đây ăn chung với em luôn." Vừa nói, đôi mắt anh vừa dán chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của An, ánh nhìn ngập tràn sự trìu mến và cưng chiều.
An bắt đầu cầm đũa, ghé miệng hút rột rột mấy sợi bún đầy thỏa mãn. Nước dùng đậm đà làm cậu nhóc sướng rơn, vừa nhai vừa khen: "Ngon quá chừng luôn anh ơi!"
Thanh nhìn cái má phúng phính đang phập phồng nhai nuốt của An, máu dâm đãng trong người lại nổi lên. Anh ghé sát lại, bật cười khúc khích rồi hỏi nhỏ một câu đầy mập mờ: "Ngon lắm hả? Vậy… so bún riêu với anh thì cái nào ngon hơn?"
An đang cắn dở miếng thịt thịt heo, nghe câu hỏi của anh rể liền giật thót mình, suýt chút nữa là bị nghẹn. Cậu đỏ bừng mặt, nuốt ực miếng thịt xuống cổ họng, đưa mắt liếc nhìn quanh xem có ai vô tình đi vào không. Thấy an toàn, cậu nhóc mới cúi gầm mặt xuống tô bún, thật thà nói lí nhí trong miệng: "A… anh…"
Thanh nghe rõ mồn một nhưng tính tình gian tà trỗi dậy, anh cố tình đưa tai sát lại gần, giả vờ "hả" một tiếng thật lớn: "Em nói cái gì? Nhỏ xíu hà, anh không nghe rõ gì hết trơn á!"
Biết anh rể đang chọc ghẹo mình, An vừa ngượng vừa tức, khuôn mặt đỏ rực như tôm luộc. Cậu đánh nhẹ vào vai Thanh một cái rồi lấy hết can đảm nói rõ ràng lại lần nữa: "Em nói… anh ngon hơn bún riêu ạ!"
Thanh nghe xong câu trả lời bạo dạn của người tình nhỏ thì sướng rơn cả người. Anh bật cười sảng khoái, đưa bàn tay to bản lên xoa xoa mái tóc tơ hơi rối của An, ghé tai cậu thì thầm đầy hứa hẹn: "Ngoan lắm. Vậy thì sau này nhớ phải ăn anh nhiều hơn nữa nha, anh cho em ăn miễn phí cả đời luôn đó!"
Ăn xong, Thanh đảm nhận luôn nhiệm vụ dọn dẹp. Anh vừa đứng bên bồn rửa chén, tay thoăn thoắt chà nước rửa chén, vừa quay sang hỏi em vợ: "Trưa nay em có đi bơi không An?"
An đang lau bàn, nghe vậy liền ngẩng đầu lên hỏi lại: "Đi bơi hả anh? Bơi ở đâu vậy?"
"Đúng rồi, đi bơi với anh. Anh biết chỗ này hay lắm," Thanh nháy mắt đầy ẩn ý.
Đúng lúc đó, chị Tiên từ ngoài sân đi vào bếp để cất rổ rau. Thấy hai anh em đang xầm xì rủ rê nhau đi đâu đó, chị liền tò mò hỏi: "Ủa, hai anh em tính đi đâu trưa nắng nôi vầy hả?"
An nhanh nhảu đáp: "Dạ, anh rể rủ em đi bơi đó chị hai."
Chị Tiên nghe tới hai từ "đi bơi" liền sáng rực mắt đầy hào hứng, rồi lại nhìn xuống cái bụng bầu đôi vượt mặt của mình mà thở dài: "Trời ơi, đi bơi hả? Đã vậy trời. Chị mà không vướng hai đứa nhỏ trong bụng này là chị đòi theo hai anh em đi tắm cho mát rồi. Tiếc ghê nơi."
Thanh thấy vợ thèm thuồng liền dịu dàng an ủi, anh hỏi: "Thôi ở nhà chịu khó đi vợ, em muốn ăn uống gì không, lát đi bơi về sẵn đường anh mua cho?"
Chị Tiên chống cằm suy nghĩ một chút, mắt sáng lên: "Tự nhiên em thèm trà sữa ghê á, thèm thạch trân châu nữa."
"Ok vợ, vậy lát bơi về anh ghé tiệm mua cho em một ly chà bá lửa luôn," Thanh cười gật đầu.
Nói chuyện xong, An lăng xăng chạy vào phòng để chuẩn bị đồ đạc. Cậu nhóc lục lọi nát cả cái tủ quần áo cũ của mình dưới quê nhưng kiếm hoài chẳng ra cái quần bơi nào ra hồn, toàn là quần đùi mặc ở nhà rộng thùng thình. An có hơi xìu xuống, không
muốn đi nữa vì ngại.
Thấy em vợ cứ loay hoay, đứng đực ra trước tủ đồ với vẻ mặt bí xị, Thanh bước vào phòng liền lên tiếng hỏi.
"Sao vậy em? Kiếm đồ nãy giờ chưa xong nữa hả?"
An quay lại, xụ mặt nói: "Em không có cái quần bơi nào hết trơn á anh rể… Hay là… em mặc quần sịp đi bơi luôn được không anh?"
Thanh nghe câu hỏi ngây ngô của em vợ liền phì cười, máu trêu ghẹo lại nổi lên. Anh ghé sát tai cậu, thì thầm đầy dâm đãng: "Em không mặc đồ luôn cũng được nữa, anh càng khoái."
An trợn tròn mắt, bất ngờ hỏi lại.
"Thật hả anh rể? Không mặc đồ người ta cười chết sao?"
Thanh bật cười lớn, gật đầu giải thích.
"Anh đùa thôi, nhưng mà chỗ đó thoải mái lắm, em muốn mặc đồ hay mặc sịp bơi cũng không ai để ý hay quan tâm đâu mà sợ. Cứ mang theo cái quần lót dự phòng là được rồi."
Nghe anh rể nói, An mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa: "Dạ, em biết rồi anh. Vậy khi nào mình đi luôn ạ?"
Thanh giơ cái túi xách đựng khăn tắm và đồ thay trên tay lên, nháy mắt cười tinh nghịch: "Đợi em chuẩn bị xong là hai anh em mình xuất phát luôn nè, nhanh đi nhóc!"
Hai anh em chạy xe máy mất hơn mười lăm phút mới tới nơi. Vừa bước qua cánh cửa check-in, An liền trố mắt nhìn cái hồ bơi rộng thênh thang trước mặt, không khỏi cảm thấy choáng ngợp. Bầu không khí bên trong đông đúc vô cùng, tiếng nước vỗ bôm bốp hòa lẫn tiếng cười nói vang dội.
Nhưng điều làm An kinh ngạc nhất chính là trang phục của những người đàn ông ở đây. Cậu dáo dác nhìn quanh, thấy có người thì mặc quần bơi tam giác bó sát, nhưng cũng có không ít người hoàn toàn ở truồng, trần trụi đi lại và bơi lội một cách vô cùng tự nhiên, thoải mái.
An huých tay anh rể, nói nhỏ: "Trời ơi… Em thấy có mấy người không mặc đồ luôn kìa anh! Đi lại khơi khơi vậy luôn á?"
Thanh nhìn theo hướng tay An chỉ, bật cười giải thích: "Hồ bơi này là khu đặc biệt, hồ bơi riêng của nam giới thôi, nên mọi người mới tự do thoải mái như vậy đó."
An gật gù ra chiều tò mò: "Ủa, vậy là nữ không có được vô đây luôn hả anh?"
"Đúng rồi, có khu của nữ riêng nhưng nó nằm tách biệt bên kia kìa, không có chung đụng đâu mà sợ. Vô thôi, trời trưa nắng nóng quá rồi!" Thanh hối thúc, dắt em vợ vào khu vực phòng thay đồ.
Khu này chia thành nhiều buồng nhỏ. Hai anh em bước vào một buồng riêng để cất đồ đạc. An vừa quay qua quay lại đã thấy anh rể nhanh nhẹn lột sạch quần áo trên người quăng vào giỏ. Lúc này, Thanh chỉ đeo độc nhất một cái kính bơi trên cổ, toàn bộ cơ thể vạm vỡ, săn chắc cùng khúc thịt đều trần trụi hoàn toàn.
An ngơ ngác hỏi: "Anh… anh không mặc đồ bơi thiệt luôn hả?"
Thanh cười khà khà, nheo mắt trêu.
"Đã bảo tới đây mặc làm gì cho nó nóng. Tiện thể tắm cho mát từ đầu đến chân luôn. Em cũng cởi sạch ra như anh nè, nhanh đi, lề mề quá."
Thấy An vẫn còn ngượng ngùng, tay cứ khúm núm che che, Thanh lập tức ra tay. Anh chồm tới, thô bạo nhưng đầy điêu luyện lột phăng chiếc áo thun và cái quần đùi của em vợ, rồi dứt khoát kéo rột luôn chiếc quần sịp cuối cùng xuống, không chừa lại một mảnh vải nào trên người cậu nhóc.
"Ơ… anh rể…" An đỏ mặt lý nhí.
Không để em vợ kịp phân bua, Thanh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của An, thản nhiên dắt cơ thể trần truồng của cậu bước ra khỏi phòng thay đồ, đi thẳng hướng ra bờ hồ.
Tủm! Tủm!
Hai bóng hình trần trụi đồng loạt nhảy xuống dòng nước xanh ngắt. Dòng nước mát lạnh ùa vào da thịt lập tức xua tan đi cái nóng gay gắt của buổi trưa miền Tây, khiến An rùng mình một cái rồi thở phào đầy thư thái. Cậu thả lỏng toàn bộ cơ thể, ngửa mặt lên trời để cho nước tự nâng người mình trôi đi một cách tự nhiên, tận hưởng cảm giác làn nước mơn trớn khắp da thịt.
Trong khi đó, Thanh vừa tiếp nước liền sải đôi cánh tay gân guốc, rộng dài của mình, bơi phăm phăm lao về phía trước với tốc độ cực nhanh, rẽ nước điêu luyện không khác gì một vận động viên bơi lội chuyên nghiệp. An nằm trôi nổi phía sau, nhìn theo bóng lưng vạm vỡ, đầy nam tính của anh rể đang làm chủ làn nước mà trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa không khỏi kinh ngạc tột độ.
An dáo dác nhìn quanh hồ một lượt, cậu nhận ra ở đây có vô số đàn ông sở hữu body sáu múi cuồn cuộn, cơ bắp lực lưỡng còn đẹp và chuẩn hơn cả anh rể của mình. Thấy mọi người ai cũng tự tin khoe dáng và chỉ tập trung vào việc bơi lội hoặc trò chuyện, An không còn sợ Thanh bị người khác chú ý nữa, lòng cũng thả lỏng và bạo dạn hơn hẳn.
Thấy bóng dáng vạm vỡ của Thanh đang quay đầu bơi ngược trở lại chỗ mình, An liền chủ động sải tay bơi ra chặn đầu. Đợi đến khi anh rể vừa trồi đầu lên sát bên cạnh, cậu nhóc liền lao tới túm lấy, dùng cả hai tay hai chân ôm chặt cứng lấy cơ thể trần trụi của anh dưới làn nước mát.
Thanh bất ngờ nhưng vô cùng thích thú. Anh đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm nước ra sau, tháo chiếc kính bơi trên mắt ra treo lên cổ, rồi lập tức cúi đầu hôn chụt lấy môi em vợ. Dưới áp lực của dòng nước, Thanh một tay đỡ hông An, dùng sức mạnh cơ bắp đẩy và đè chặt cậu vào sát thành hồ bơi bằng xi măng.
Bị anh rể ép sát vách tường, An hoàn toàn mất thế chủ động, chỉ biết ngửa cổ đón nhận nụ hôn sâu hoắm của anh. Đôi môi mềm mại bị Thanh thô bạo ngậm lấy, môi lưỡi của cả hai quấn quýt, len lỏi vào nhau đầy dâm dục và nhớp nháp. An vòng hai tay ôm chặt lấy bờ vai rộng và hông của anh rể, mặc cho anh làm chủ khoang miệng mình. Cơn nứng dâng cao, hai bàn tay An không tự chủ được liền trượt xuống phía sau, bám chặt lấy cặp mông săn chắc, trần trụi của Thanh mà ra sức xoa bóp. Cơ thể đàn ông tập luyện thể thao của Thanh cộng với cặp mông căng tròn, rắn chắc khiến An bóp đến sướng cả tay.
Bên dưới làn nước xanh ngắt, con cặc của Thanh bị kích thích bởi nụ hôn bạo liệt và những cú bóp mông của em vợ liền cương lên cứng ngắt, giật giật liên hồi. Khúc thịt của cả hai áp sát vào nhau, nóng hổi và cạ xát liên tục theo mỗi nhịp thở dốc.
Xung quanh đó, vài người bơi ngang qua có nhìn thoáng qua cảnh tượng hai người đàn ông trần truồng đang ôm hôn nhau thắm thiết ở góc hồ, nhưng rồi họ cũng nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác. Ở cái không gian hồ bơi chuyên biệt dành cho nam giới này, việc các cặp đôi thể hiện tình cảm nóng bỏng dưới nước vốn là chuyện khá phổ biến và quen thuộc, chẳng có ai rảnh rỗi mà tò mò hay lấy làm lạ.
Điều này càng khiến cho ngọn lửa dục vọng trong lòng Thanh và An bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
An thở dốc kịch liệt sau khi đôi môi bị anh rể ngấu nghiến đến đỏ ửng, sưng vù lên. Cậu ngước đôi mắt ướt át, tràn ngập dục vọng nhìn Thanh đầy khao khát ngay lúc này. Sự táo bạo ở không gian mở khiến máu trong người cả hai đều sôi sục.
Thanh nhìn biểu cảm thèm khát của em vợ, trong lòng nứng đến điên người. Anh ghé sát tai cậu, thì thào đầy ra lệnh: "Bú cặc cho anh nha em…"
Nói rồi, Thanh xoay người, chống hai tay leo lên ngồi hẳn trên bờ thành hồ xi măng, hai chân thõng xuống dòng nước mát. Ngay giữa hai đùi vạm vỡ của anh là An đang trôi nổi dưới nước. Khúc thịt gân guốc, to bự của Thanh lúc này chĩa thẳng vào mặt em vợ.
Không một chút ngần ngại, An lè chiếc lưỡi hồng hào, liếm láp một đường dọc từ gốc cặc lên tận đỉnh đầu khấc đang rỉ nước nhờn của anh rể. Nhịp tim Thanh đập nhanh liên hồi, người run lên bần bật theo từng cái liếm láp đầy thuần thục của An.
Thấy An cứ phải nhón chân, chật vật ngoi lên ngụp xuống vì ở dưới nước sâu khó lòng mút mát trọn vẹn, Thanh liền cúi xuống nắm chặt lấy hai cổ tay em vợ, dùng sức kéo mạnh An lên khỏi mặt nước. Hai cơ thể trần truồng, ướt sũng dắt nhau đi lại dãy ghế nằm dài màu trắng chuyên dùng ở các bãi biển đặt dọc bên bờ hồ.
Thanh thản nhiên nằm ngửa ra ghế, hai chân dang rộng, ngạo nghễ phơi bày thân cặc đang cương cứng ngắt ra không trung cho An thỏa thích khám phá. An quỳ gối ở phía dưới, lập tức há miệng ngậm trọn lấy đầu cặc to đùng của anh rể vào trong khoang miệng ấm áp. Cậu dùng lực ở vòm họng hút mạnh một phát thật sâu.
"Ứ… Mẹ nó… sướng quá An ơi…"
Thanh ngửa cổ ra sau, hai tay bấu chặt vào thành ghế, rít lên từng hồi qua kẽ răng vì sự sung sướng chạy dọc sống lưng.
Được anh rể khen, An càng hăng hái hơn. Cậu nhóc cố gắng há to khuôn miệng nhỏ, ngậm sâu hết mức đến tận gốc cặc gân guốc của Thanh, bắt đầu nhịp nhàng bú lên bú xuống vô cùng dâm đãng. Ngay giữa không gian đầy rẫy những người đàn ông trần truồng đang bơi lội và đi lại xung quanh, tiếng mút mát "chẹp, chẹp" nhớp nháp của An vẫn vang lên đều đặn, tạo nên một cảnh tượng đầy kích thích và điên rồ.