Đức Anh hớn hở chạy lên, trên tay cầm chai tương ớt đưa cho Thanh.
Nhìn bộ dạng hầm hầm của cả ba lúc này, nếu người ngoài nhìn vào sẽ tưởng là một trận sinh tử, nhưng thực chất, Thanh, Đức Anh và Phú lại là những người anh em chí cốt, có một sợi dây ân tình bện chặt mà không điều gì có thể cắt đứt.
Ngày Thanh mới chân ướt chân ráo lập nghiệp, trong tay không có một đồng một cắc, chính Phú là người đã dùng những đồng lương thợ điện ít ỏi của mình để san sẻ, nâng đỡ từng bữa cơm, ngọn rau cho Thanh. Phú sẵn sàng thức đêm thức hôm phụ Thanh làm việc, chỉ cho đến khi Thanh vào được một công ty lớn và công việc dần đi vào quỹ đạo ổn định, Phú mới chịu lui về làm công việc của mình.
Còn đối với Đức Anh, Phú chính là ân nhân cứu mạng, là người đã sinh ra anh một lần nữa. Năm Đức Anh mười hai tuổi, một chiếc xe tải mất phanh lao vun vút lao thẳng về phía anh, mà sau này lùng sục ra mới biết đó là một âm mưu ám toán tàn độc của những kẻ trong gia tộc hòng trừ khử đi đứa cháu đích tôn. Trong giây phút sinh tử ấy, Phú lúc đó mới mười mấy tuổi đầu đã không mảy may suy nghĩ, lao thẳng người ra đẩy mạnh Đức Anh vào lề đường, chấp nhận hứng trọn cú tông trực diện.
Vụ tai nạn kinh hoàng đó khiến Phú chấn thương sọ não, gãy nát nhiều xương sườn và dập nát đôi chân, nằm viện hôn mê bất tỉnh suốt hơn nửa năm trời. May mắn thay, nhờ thế lực và tiềm lực kinh tế khổng lồ của gia đình Đức Anh, họ đã lập tức thuê hẳn chuyên cơ, đưa Phú ra nước ngoài chạy chữa bằng những công nghệ y khoa tiên tiến nhất. Phú giữ được mạng, phục hồi được cơ thể lực lưỡng như ngày hôm nay chính là một phép màu được đánh đổi bằng rất nhiều xương máu và tiền bạc.
Cả Thanh và Đức Anh đều hiểu rõ, mạng sống và sự nghiệp ngày hôm nay của họ đều mang một phần nợ ân tình sâu nặng của Phú.
Về phần Phú, dù tính tình anh có phần lõi đời, sát gái và phóng túng chuyện giường chiếu, nhưng đối với anh em, anh là một gã trượng nghĩa ròng rã. Chỉ cần Thanh hay Đức Anh hú một tiếng đi nhậu, dù đang dở việc hay mệt mỏi thế nào, Phú cũng có mặt ngay tắp lự. Và dù kinh tế của Phú không thể sánh bằng hai người bạn giàu có, anh vẫn luôn là người giành trả tiền một cách hào phóng, chưa bao giờ để anh em phải lấn cấn chuyện tiền nong.
Nhìn Phú giờ đang bị trói gô, mồ hôi nhễ nhại, hai mắt đỏ ngầu vừa ấm ức vừa nứng cặc vì tác dụng của hai viên thuốc do bé An bỏ vào, Thanh nhìn chai tương ớt trên tay Đức Anh rồi bỗng khựng lại. Cơn giận xót em vợ lúc nãy giờ dịu xuống, thay vào đó là sự dở khóc dở cười trước cái tình cảnh oái oăm này.
Thanh bật cười, đưa tay vỗ vai Phú đang nằm ngửa, bị trói chặt dưới nền sân thượng, giọng dịu đi đầy vẻ thông cảm: "Đừng lo, bọn tao không hành mày đâu. Để tao với thằng Đức Anh giúp mày bắn tinh giải tỏa, chứ nhìn mày bị thuốc hành đến mức này thì tội quá."
Đức Anh cũng tiếp lời, giọng đầy thành ý: "Đúng đó, bắn vài lần cho nó thoát hết cái đống thuốc đó ra là mày khỏe thôi."
Cả Thanh và Đức Anh đều là những người hiểu chuyện, họ biết rõ thằng bạn thân đang bị tác dụng phụ của liều thuốc kích dục cực mạnh hành hạ đến mất kiểm soát. Mọi hành động thô bạo lúc trước của Phú cũng chỉ là do cơn nứng dâng lên quá độ làm mụ mẫm lý trí, chứ bản chất Phú không phải là kẻ cầm thú.
Thanh đổ một ít tương ớt ra lòng bàn tay. Phú nhìn thấy màu đỏ rực của thứ chất lỏng sền sệt đó thì mặt tái mét, vừa sợ vừa gầm lên: "Thằng Thanh… mày được lắm, mày dám chơi tao à!"
Mặc kệ Phú cự cãi, Thanh điềm tĩnh bôi thứ chất lỏng cay nồng ấy lên khắp thân cặc và quy đầu của Phú. Anh dùng bàn tay sục lên xuống thật nhẹ nhàng, tán đều tương ớt bao phủ lấy lớp da nhạy cảm.
Chỉ vài giây sau, Phú bắt đầu cảm nhận được luồng nhiệt nóng rát lan tỏa. Chất ớt cay nồng bắt đầu thấm vào những lỗ chân lông li ti và lớp niêm mạc đang căng phồng vì cương cứng, khiến toàn bộ hạ bộ của anh nóng ran như bị lửa thiêu.
"Aaa! Đau! Nóng quá! Địt mẹ tụi bây!" Phú la hét trong đau đớn xen lẫn khoái cảm do thuốc.
Thanh biết mình đang làm gì. Anh không hề sục cặc theo cách thông thường vì hiểu rằng nếu chỉ sục suông thì không bao giờ đủ để hạ hỏa cho hai viên thuốc liều cao này. Phải có một chất xúc tác đủ mạnh để kích thích phản ứng sinh lý cực đại, từ đó ép cơ thể phải giải phóng tinh dịch. Dù vậy, Thanh rất biết chừng mực, anh chỉ bôi một lượng vừa đủ để tạo cảm giác nóng rát rùng mình chứ không hề có ý định làm bỏng hay gây tổn thương vĩnh viễn cho "của quý" của bạn thân.
Phú nằm dưới đất, cơ thể vặn vẹo vì sự kết hợp giữa cơn nứng thuốc và cái nóng rát của tương ớt, mồ hôi vã ra như tắm, ánh mắt đầy vẻ chịu đựng nhưng cũng dần dần thả lỏng khi cảm nhận được áp lực bàn tay của Thanh đang nhịp nhàng giải tỏa cho mình.
Nhìn Phú quằn quại, mặt mày biến sắc và gân xanh nổi đầy trán vì cái nóng rát của tương ớt tác động vào vùng da nhạy cảm, Thanh bắt đầu hoảng hồn. Anh nhận ra mình đã có phần quá tay, vội vàng ra hiệu cho Đức Anh: "Thôi chết, không ổn rồi! Cởi trói, cởi trói mau!"
Đức Anh nhanh tay tháo phăng sợi dây thừng chằng chịt. Ngay khi được giải thoát, Phú vì quá thốn và mất sức nên không thể đứng vững. Thanh và Đức Anh vội vã xốc nách, khênh tấm thân hộ pháp trần trụi của thằng bạn lao thẳng xuống phòng tắm tầng dưới.
Đức Anh vặn vòi sen cho nước mát xối xả vào hạ bộ của Phú, đồng thời ấn một lượng lớn sữa tắm dịu nhẹ ra lòng bàn tay, bôi đều lên khắp thân cặc để trung hòa và rửa sạch lớp tương ớt cay nồng. Anh nhẹ nhàng massage, vuốt ve liên tục để làm dịu đi cơn bỏng rát. Dưới dòng nước mát và sự chăm sóc của hai thằng bạn thân, Phú dần lấy lại nhịp thở, cảm giác đau đớn dịu đi nhiều. Anh kiệt sức, ngả đầu tựa hẳn tấm lưng vạm vỡ đẫm nước vào vòm ngực của Thanh đứng phía sau.
Sau khi đã dọn dẹp sạch sẽ, Thanh và Đức Anh dìu Phú quay trở lại phòng của An. Phú nằm vật ra nệm, lồng ngực phập phồng thở dốc, nhưng do tác dụng tàn dư của hai viên thuốc kích dục quá mạnh, con cặc của anh vẫn bướng bỉnh cương cứng, giật giật nhức nhối như muốn nổ tung.
Thanh và Đức Anh quay sang nhìn An đang khép nép ngồi ở góc giường.
Thanh nghiêm giọng nhưng đầy vẻ dứt khoát: "An, chuyện này là do em bày ra. Giờ em leo lên nhún cho nó bắn tinh đi, chứ cứ để thuốc hành cứng ngắc như vậy hoài là nó hỏng cặc, nguy hiểm đến tính mạng chứ không đùa đâu."
An nghe anh rể nói thì mặt đỏ bừng vì xấu hổ và hối hận trước hậu quả tai hại từ sự liều lĩnh của mình. Thế nhưng, nhìn người đàn ông lực lưỡng đang nằm chịu trận vì mình, An không thể ngó lơ. Cậu nhóc mím môi, gật đầu rồi chậm rãi bò lại gần, chủ động leo lên dang rộng hai chân, ngồi định vị ngay phía trên hông của Phú.
Để đảm bảo an toàn cho em vợ và giúp trận mây mưa diễn ra suôn sẻ, Thanh và Đức Anh cùng cúi xuống. Cả hai gom một lượng nước miếng lớn, phun trực tiếp rồi dùng tay bôi đều từ gốc đến ngọn thân cặc của Phú, tạo nên một lớp màng bôi trơn bóng loáng, ướt át để giảm thiểu tối đa sự đau đớn cho An khi chuẩn bị nuốt trọn khúc thịt quá khổ này.
An vừa chạm mông ngồi lên phần đầu khấc to đùng của Phú, đang định nương theo nước miếng mà hạ hông xuống từ từ cho đỡ thốn, thì hai bàn tay thô ráp của Phú đã đột ngột đưa lên vịn chặt lấy eo cậu. Trong cơn phê thuốc hừng hực, Phú không kìm được bản năng, dứt khoát kéo tuột hông An thẳng xuống dưới.
Một tiếng sực trầm đục vang lên, toàn bộ thân cặc vĩ đại dài 19cm của gã thợ điện bị hố sâu chật hẹp của An nuốt chửng hoàn toàn đến tận gốc rễ.
An thét lên thất thanh, tiếng kêu đau đớn xé lòng vang dội khắp căn phòng. "Aaaaaaa!"
Cơn đau xé thịt từ lỗ nhị chưa kịp giãn nở khiến toàn thân An run lên bần bật, nước mắt sinh lý rọc dài trên má, rơi lã chã xuống khuôn ngực vạm vỡ, đẫm mồ hôi của Phú. Chứng kiến cậu nhóc khóc nấc lên vì đau, lý trí của Phú bỗng chốc tỉnh táo lại phần nào.
Nhìn những giọt nước mắt ấm nóng
vương trên ngực mình, lòng Phú chợt nhói lên một nhịp. Anh đưa bàn tay to bản đầy vết chai sạn lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ còn đọng trên bờ mi của An. Dù con cặc đang bị thắt chặt đến đau đớn quằn quại, Phú vẫn cố gắng kìm nén cơn nứng, nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp để trấn an cậu nhóc bên trên.
Lúc này, Phú không còn giận nữa. Nhìn điệu bộ hối lỗi và cam chịu của An, anh biết cậu nhóc đã nhận ra lỗi lầm tai hại của mình. Phú không trách An, anh chỉ thầm trách bản thân mình đã đùa quá trớn. Thực ra, trước khi đến đây sửa máy lạnh ngày hôm nay, Phú đã biết hết chuyện tình mập mờ, dâm đãng giữa hai thằng bạn chí cốt của mình với bé An.
Và có một bí mật mà anh chưa từng hé môi với ai là ngay từ lần đầu tiên gặp An tại buổi nhậu chung trước đây, Phú đã thầm thích cậu nhóc thư sinh này rồi.
Nhưng Phú là người có tâm hồn nhạy cảm và chất chứa quá nhiều tổn thương, nên cái thích của anh không bao giờ vồn vã, lộ liễu ra ngoài như cái cách Thanh và Đức Anh thể hiện. Anh giấu nó đi, như cách anh giấu đi quá khứ tăm tối của mình.
Phú sinh ra trong một gia đình nghèo rớt mồng tơi ở vùng quê. Từ nhỏ, trong khi bạn bè đồng trang lứa được cắp sách đến trường, được cha mẹ cưng chiều, thì Phú đã phải lăn lộn ra đời từ rất sớm. Đứa trẻ gầy gò ngày ấy đã bươn chải đủ mọi nghề trên đời, từ bưng bê phục vụ, bán vé số dạo dưới trời mưa, cho đến lượm ve chai ở những bãi rác hôi thối để kiếm từng đồng cắc bạc lẻ mang về lo thuốc thang cho người mẹ đang bệnh tật nằm liệt giường.
Mỗi khi nghĩ về gia đình, Phú chỉ có sự căm hận dành cho người cha vô trách nhiệm. Ông ta lao vào cờ bạc đỏ đen như một con nghiện không lối thoát, nướng sạch tài sản và thậm chí là cầm cố cả sổ đỏ căn nhà duy nhất của gia đình. Cú sốc quá lớn khiến người mẹ vốn đang khỏe mạnh của Phú đổ bệnh nặng rồi suy sụp hoàn toàn. Ngày qua ngày, Phú bất lực nhìn cơ thể mẹ gầy mòn đi, hơi thở dần yếu ớt mà đôi bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ không thể làm được gì.
Để một đứa bé phải trơ mắt nhìn người mẹ thân yêu nhất trút hơi thở cuối cùng và qua đời ngay trước mắt mình là một cú sốc tâm lý quá sức kinh khủng, một vết sẹo rỉ máu theo Phú suốt cả cuộc đời.
Kể từ ngày mẹ mất, Phú hoàn toàn thu mình lại. Từ một đứa trẻ hoạt bát, năng động, anh trở nên lầm lì, ít nói và đầy cảnh giác với cuộc đời. Sau này khi lớn lên, bước chân vào xã hội đầy cạm bẫy, Phú bắt đầu dùng vẻ bề ngoài tinh nghịch, bất cần và những câu nói đùa cợt dâm dật để che giấu đi một nội tâm chằng chịt vết thương chưa bao giờ lành. Anh bắt đầu lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, thay bồ như thay áo, biến mình thành một kẻ "tra nam" chính hiệu trong mắt người đời.
Phú muốn đụ, muốn chìm đắm vào những hoan lạc thể xác bạo liệt, vì chỉ có những lúc cơ thể đạt đến đỉnh điểm của dục vọng như thế, đầu óc anh mới hoàn toàn trống rỗng, không phải nghĩ đến những chuyện buồn phiền, cô độc và quá khứ đau thương kia nữa.
Nhìn An đang ngồi trên người mình, Thanh và Đức Anh thì đứng quan sát lo lắng ở bên cạnh, Phú khẽ thở hắt ra một hơi, siết nhẹ eo An rồi thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy cảm xúc: "Ngoan… anh không trách em đâu… Nhún nhẹ nhàng đi em, giúp anh giải thuốc…"
An nhìn sâu vào đôi mắt một mí của Phú. Đằng sau vẻ bất cần, dạn dầy sương gió thường ngày là một ánh nhìn sâu thẳm, chất chứa những vết sẹo nội tâm mà giờ đây cậu mới thấu cảm được. Nỗi ân hận xen lẫn niềm thương cảm trỗi dậy, An khẽ cắn môi, dùng hai tay chống lên vòm ngực săn chắc của Phú, bắt đầu nâng mông lên rồi nhịp nhàng hạ xuống.
Con cặc nằm bên trong cơ thể An nãy giờ cũng bắt đầu thích nghi. Các thớ cơ thắt chặt nơi cửa sau của cậu nhóc dần giãn nở, không còn thốn buốt mà bắt đầu tiết ra dịch loãng, bao bọc và nuốt trọn thanh thịt gân guốc một cách êm ái hơn.
"A… ah…" Phú ngửa cổ rên rỉ một tiếng đục ngầu đầy thỏa mãn: "Sướng… khít quá An ơi…"
An cũng không kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ đầy dục vọng, eo thon chủ động uốn lượn nhún đều. Sức nóng từ hai viên thuốc kích dục hừng hực bên dưới cộng hưởng với sự chủ động của An khiến Phú không thể nằm yên chịu trận thêm nữa. Gã thợ điện vạm vỡ bỗng ôm chặt lấy hông cậu, khéo léo xoay lật người một cái, đưa An nằm ngửa xuống nệm còn mình thì chồm lên phía trên.
Phú tách rộng hai chân An, nhấc bổng lên rồi gác thẳng lên đôi bờ vai rộng lớn của mình. Ở tư thế bẻ đôi đầy bạo liệt này, con cặc của Phú càng có góc độ đâm lút tận gốc, hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Nhưng trái ngược với sự hung hãn, thô bạo trên sân thượng lúc nãy, nhịp điệu dập hông của Phú bây giờ lại vô cùng nhẹ nhàng, từ tốn. Từng cú thúc chậm rãi, dứt khoát nhưng đầy sự dè dặt, giống như anh đang nâng niu và sợ làm tổn thương một món bảo bối vô giá.
Phú vừa chậm rãi nhấp cặc, vừa cúi đầu xuống tìm kiếm đôi môi sưng đỏ của An. Cơn mê muội của thuốc đã được lý trí tình cảm áp chế, anh hôn An một cách dịu dàng, trìu mến, chiếc lưỡi nóng hổi khẽ khàng mơn trớn, quấn quýt lấy lưỡi cậu nhóc.
"Em sướng không An…?" Phú dứt khỏi nụ hôn, ghé sát tai cậu thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy quyến rũ.
An đỏ bừng mặt, hai tay ôm lấy cổ Phú, lí nhí: "Dạ… sướng ạ…"
Phú khẽ cười, ánh mắt tràn ngập tia dâm đãng lẫn nuông chiều. Nhịp hông của anh bắt đầu được tăng tốc, từng cú thúc găm sâu vào trong nhưng vẫn giữ được sự nhịp nhàng, điều độ chứ không thô bạo dồn dập. Tiếng da thịt va chạm thanh thoát, hòa cùng tiếng nước nhóp nhép đầy kích thích.
"Ah… địt lồn em khít vcl… Nó cứ mút chặt lấy cặc anh thế này thì anh bắn mất…" Phú thở dốc, tận hưởng sự bao bọc ấm áp từ cơ thể người mình thầm thương.
Thanh và Đức Anh đứng bên cạnh chứng kiến cảnh mây mưa đầy kích thích giữa Phú và An thì ngọn lửa dục vọng trong lòng cũng bùng lên dữ dội. Không biết từ lúc nào, cả hai đã tự cởi phăng quần áo, trần truồng đứng sục cặc, ánh mắt dán chặt vào từng nhịp hông dập dềnh của gã thợ điện lực lưỡng. Nhìn một lúc, cả hai quyết định không đứng ngoài cuộc nữa mà chính thức gia nhập vào cuộc vui tập thể đầy dâm đãng này.
Đức Anh bước tới, quỳ gối ngay sát bên cạnh đầu An. Anh nắm chặt lấy con cặc đang cương cứng, nổi gân của mình, cố ý cọ xát đầu khấc rồi dập nhẹ vào đôi môi sưng đỏ của cậu nhóc. An vừa ngước mắt nhìn thấy cặc của Đức Anh liền ngoan ngoãn há to khuôn miệng chật hẹp, ngậm chặt lấy quy đầu rồi ra sức bú mút.
Cảm giác ấm nóng, co thắt từ khoang miệng của An khiến Đức Anh sướng rùng mình, liền rít lên một hơi dài.
"Ah… Cái miệng nhỏ này bú cặc vẫn sướng và điêu luyện như ngày nào…"
Trong khi đó, Thanh di chuyển đến đứng ngay trước mặt Phú. Anh vừa sục sục con cặc của mình vừa đưa thẳng tới trước miệng thằng bạn thân, khàn giọng gọi: "Bú cặc tao đi Phú!"
Phú ngước đôi mắt một mí đầy dục vọng nhìn Thanh một cái, rồi không chút ngần ngại há miệng, đón nhận lấy con cặc của Thanh từ từ tiến sâu vào khoang miệng mình. Cảnh tượng oái oăm diễn ra. Phú vừa phải nhịp nhàng dập hông đụ lồn An bên dưới, vừa phải dùng miệng hầu hạ, bú mút cặc cho Thanh bên trên. Thỉnh thoảng, do Phú chuyển động hông quá mạnh khiến răng vô tình cạ trúng thân cặc làm Thanh nhói lên, nhưng vì quá phê nên Thanh vẫn cố nhịn, hông khẽ nhấp nhẹ theo nhịp bú của bạn.
Sau một hồi càn quét, Thanh rút con cặc đã ướt đẫm nước miếng của mình ra khỏi miệng Phú. Anh cúi rạp người xuống, thô bạo hôn lên môi Phú. Gã thợ điện lập tức đáp lại nụ hôn của bạn thân một cách nhiệt tình, anh hé mở bờ môi dày để Thanh luồn chiếc lưỡi nóng hổi vào bên trong. Cả hai gã đàn ông vạm vỡ mút mát môi nhau kịch liệt, hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau không rời, trao đổi thứ hương vị dâm mỹ.
Ngay đúng lúc nụ hôn đang ở cao trào, phần hông của Phú bên dưới bỗng thắt chặt lại. Tác dụng của thuốc kích dục cùng sự bao bọc khít khao của An đã đưa anh chạm đến đỉnh điểm. Phú gầm lên một tiếng đục ngầu, thúc một cú dập đầy dứt khoát, găm trọn chiều dài 19cm lút tận gốc vào sâu trong lồn An.
"Ah… Anh… ra… ah…!" Phú rên rỉ, toàn thân run lên bần bật.
Dòng tinh trùng đặc quánh, nóng hổi bắn vào bên trong lồn An ào ạt, hòa cùng dịch nhầy ướt át tạo thành một mớ hỗn độn dâm đãng. Phú thở dốc, từ từ rút con cặc đang mềm dần ra khỏi cơ thể cậu nhóc.
Ngay khi con cặc của Phú vừa tuột ra ngoài, dính đầy tinh trùng lẫn dịch lồn bóng loáng, Đức Anh từ phía sau đã nhanh như chớp dùng tay kéo mông Phú lại, đẩy hông anh về phía trước.
Không một chút chê bai, Đức Anh lập tức cúi đầu, há miệng ngậm trọn lấy con cặc vừa mới xuất tinh của Phú, ra sức liếm mút sạch sẽ đống dịch nhầy dâm mỹ kia, tiếp tục đẩy cuộc mây mưa của bốn người lên một nấc thang hoang dại mới.
Phú rít lên một hơi thật dài, toàn thân run bắn vì sung sướng. Đây là lần đầu tiên trong đời anh được chính thằng bạn thân chí cốt của mình cúi đầu bú cặc.
"Ah…. Sướng quá…. A…."
Quy đầu to gộc vừa mới bắn tinh xong vốn dĩ đang ở trạng thái vô cùng nhạy cảm, nay lại bị khoang miệng ấm nóng và chiếc lưỡi điệu nghệ của Đức Anh bao trọn, mút mạnh, càng khiến Phú tê dại gấp bội lần. Để vừa tận hưởng sự phục vụ của bạn, vừa nhường chỗ cho Thanh, Phú khẽ quỳ gối rồi rón rén di chuyển sang bên hông giường. Anh dịch chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, giữ cho phần hông không dao động mạnh để con cặc của mình vẫn nằm gọn bên trong khoang miệng của Đức Anh.
Ngay khi Phú vừa rời khỏi vị trí trung tâm, Thanh liền lập tức thế chỗ. Anh cúi đầu nhìn xuống khe mông đẫm mồ hôi của em vợ, nơi cái lỗ nhị hồng hào, đỏ hỏn vì vừa bị kích thước khủng của Phú nong rộng ra. Lúc này, dòng tinh trùng đặc quánh, trắng đục của Phú hòa cùng dịch nhầy ướt át bên trong bắt đầu ứa ra, trào xuôi theo kẽ mông An.
Không một chút do dự hay nề hà, Thanh cúi rạp người, há miệng hứng lấy và liếm sạch toàn bộ số tinh trùng của bạn thân vừa trào ra từ bên trong cơ thể An. Vách thịt hồng hào, nhạy cảm co thắt liên hồi lộ ra trước mắt càng làm Thanh thêm kích thích. Anh đưa lưỡi liếm lấy liếm để xung quanh miệng huyệt, dọn sạch mọi dấu vết dâm mỹ một cách điên cuồng.
Sau khi đã liếm sạch sẽ, Thanh chống tay, dứt khoát đụ thẳng con cặc đang căng cứng của mình vào sâu bên trong lồn An. Cảm giác ấm áp, khít khao bao trọn lấy thân cặc khiến Thanh sướng đến run người. Anh không vội vã đụ dồn dập, mà chọn cách nằm rạp xuống nệm, dang rộng hai tay ôm chặt lấy tấm thân mảnh khảnh, đẫm mồ hôi của An vào lòng, vừa nhấp hông nhẹ nhàng, từ tốn vừa tận hưởng làn da mịn màng của em vợ.