Nội dung truyện
Gã quay lưng, đi về phía kệ bếp, mở tủ lạnh lôi ra một chai nước tu ừng ực.
Tôi thở phào, một hơi thở nặng nề như trút được trên lưng. Cuối cùng gã cũng chịu buông tha. Cuối cùng thì cái ranh giới khốn nạn này cũng được thiết lập lại.
Nhưng tôi đã nhầm.
Đại quăng chai nước rỗng vào thùng rác, quay lại nhìn tôi. Nụ cười nửa miệng lưu manh lại vắt ngang khuôn mặt đen nhẻm của gã.
— Nhưng mà Thuần này… — Gã nói, giọng khàn khàn, ma mị vang lên trong không gian.
— Cẩn thận đấy. Chó dại cắn người một lần là nó sẽ nhớ mùi máu. Một khi đã nếm được vị đó rồi, nó sẽ luôn muốn cắn thêm lần nữa. Mày giữ mình cho kỹ vào, đừng có hớ hênh cởi trần lượn lờ trước mặt tao nữa. Tao đéo hứa tao giữ được cái lý trí rẻ rách này mãi đâu.
Sống lưng tôi lạnh toát. Lời cảnh cáo của gã đâm xuyên qua lớp áo của tôi.