Chương 34: Sự nhạy cảm của đàn bà
Sau bữa lẩu Thái ồn ào và gượng gạo.
Căn phòng ngủ mới thay ga trải giường màu xanh biển chìm trong bóng tối. Tiếng quạt máy quay lạch cạch đều đều.
Chị Trâm nằm nghiêng, khoác trên người chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh mà chị mới cất công đi lựa ở chợ chiều nay. Chị nhích người lại gần, vòng một tay qua chiếc eo săn chắc của Đại, tì cằm lên bờ vai rộng của gã.
— Mình ơi…
Trâm gọi nhỏ, giọng nũng nịu đầy khao khát của một người đàn bà xa chồng gần hai năm trời.
— Xoay người lại ôm em đi.
Đại đang nằm ngửa, hai tay gác sau đầu, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà. Nghe Trâm gọi, cơ bắp trên người gã khẽ giật lên một cái, cứng đờ như khúc gỗ.
— Anh mệt quá vợ. Chiều nay bưng mớ lốp xe ngoài vỉa hè vô, đau hết cả cái lưng.
Đại lầm bầm, không xoay người lại, chỉ đưa tay vỗ vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Trâm đang đặt trên bụng mình.
— Lại uống mấy lon bia chung với lẩu, giờ đầu váng vất buồn ngủ quá trời.
Trâm hụt hẫng, nhưng chị vẫn cố chấp trườn người lên cao hơn. Chị rúc mặt vào cổ gã, cọ cọ chóp mũi vào lớp da thịt. Bàn tay chị men theo khuôn ngực, vuốt ve xuống vùng bụng phẳng lỳ.
— Thì anh cứ nằm im đó, để em chủ động cho. Nay ngày rụng trứng của em nè… Bác sĩ bảo canh ngày này dễ dính bầu lắm. Mình ráng xíu nha? Em làm cho mình sướng…
Bàn tay Trâm luồn vào mép quần ngủ của Đại.
Nhưng không có một chút phản ứng nào. Cái dương vật vốn dĩ hoang dại, hung hãn mà tôi từng biết, giờ đây nằm im lìm, mềm nhũn như một miếng giẻ rách dưới bàn tay vuốt ve của vợ gã.
Đại thở hắt ra một hơi não nề. Gã nắm lấy bàn tay Trâm, kéo ra khỏi quần mình.
— Thôi vợ. Đừng cố ép. Anh mệt thật. Rượu vào là con cặc nó đéo nghe lời đâu. Để mai đi. Ngày mai anh đền cho vợ. — Gã nói, giọng ráo hoảnh, lảng tránh ánh mắt thất vọng tột cùng của Trâm trong bóng tối.
Trâm chống tay ngồi dậy, kéo lại quai váy ngủ. Chị nhìn bóng lưng gã vừa lật vào tường. Nước mắt tủi thân ứa ra nơi khóe mi. Nửa tháng nay kể từ lúc chị về, số lần hai vợ chồng gần gũi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà lần nào gã cũng làm qua quýt, vội vàng cho xong chuyện, hệt như đang trả bài. Không còn đâu cái sự cuồng nhiệt, thèm khát như hồi mới cưới.
Chị tự an ủi mình: Chắc tại ổng gánh nợ cực khổ quá, stress công việc, xưởng lại sắp dọn đi, biết bao nhiêu thứ phải lo. Đàn ông mà, áp lực kinh tế thì tâm trí đâu mà tình dục.
Trâm cúi xuống, dịu dàng hôn lên bả vai của chồng.
— Ừ, thôi mình ngủ đi. Giữ sức khỏe. — Chị thì thầm.
Trong khoảnh khắc chị kề mũi sát vào cổ, gần bả vai của Đại, một luồng mùi hương nhàn nhạt xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của người đàn bà.
Trâm khựng lại. Sống lưng chị lạnh toát.
Chị hếch mũi, hít một hơi thật sâu. Đúng rồi. Không phải mùi xà phòng gã hay tắm, cũng không phải mùi xịt phòng hoa lài.
Nó là mùi gỗ đàn hương. Trầm ấm, gai góc và sang trọng tột cùng.
— Anh xài nước hoa hồi nào vậy? — Trâm cất tiếng hỏi, giọng sắc lạnh hơn hẳn ban nãy.
Đại đang nhắm mắt, nghe câu hỏi đó liền giật thót mình. Trái tim gã đánh thót một cái muốn rớt ra ngoài. Gã giả vờ ngáp một cái thật to, lầm bầm:
— Nước hoa gì? Khùng à. Anh có bao giờ xài ba cái đồ ẻo lả đó đâu. Chắc mùi nước xả vải em mới giặt đấy.
— Không phải nước xả vải.
Trâm khẽ nhíu mày, đắp chăn lại. Chị nằm xuống, quay lưng về phía Đại. Đôi mắt mở thao láo trong đêm.
— Mùi quen lắm. Giống hệt cái mùi nước hoa thằng Thuần hay xịt.
Như có một chốt công tắc vô hình vừa bật mở trong đầu Trâm.
Chị không thể nào nhầm được. Chai nước hoa đó chính tay chị gửi tiền từ Đài Loan về làm quà sinh nhật cho Thuần năm ngoái vì nó cứ ao ước mãi. Mùi hương đắt tiền đó không thể tự nhiên bay sang ám vào cổ chồng chị được, trừ khi…
Những mảnh ghép rời rạc trong suốt buổi sáng bỗng chốc ùa về, móc ngoặc lại với nhau thành một bức tranh méo mó, kinh hoàng.
Mày trong phòng gom đồ xong chưa?
Cửa phòng ngủ khóa trái.
Tủ nhiều bụi quá… em đang bị nghẹt mũi… Cái giọng run rẩy, lạc đi của Thuần vọng ra từ trong phòng.
Cái bát ăn cơm vỡ tan tành. Khuôn mặt tái nhợt, đầy mồ hôi của thằng em trai khi nó lấy cớ đau dạ dày để bỏ chạy khỏi nhà.
Sự lạnh nhạt đến bất lực của chồng trên giường.
Đàn bà có một thứ giác quan thứ sáu đáng sợ. Khi họ chưa nghi ngờ, mọi thứ đều là sự trùng hợp. Nhưng một khi sự nghi ngờ đã gieo hạt, họ sẽ xâu chuỗi mọi chi tiết nhỏ nhất để đào ra gốc rễ của sự thật.
Trâm đưa tay bịt chặt miệng, cắn vào mu bàn tay để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào.
Không.
Không thể nào.
Chị tự tát vào mặt mình trong suy nghĩ.
Mày điên rồi Trâm! Tụi nó là anh em! Ông Đại ghét thằng Thuần cay đắng cơ mà! Sao mày có thể nghĩ ra cái trò loạn luân kinh tởm đó được?! Chắc tại thằng Thuần xịt nước hoa vương vãi trên giường lúc nó vô dọn tủ thôi…
Chị tự dối lòng. Nhưng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đã bán đứng sự hoảng loạn tột độ đang cào xé tâm can chị.
Sáng thứ Tư.
Đại đang lúi húi rã máy một chiếc Exciter ngoài sân, mồ hôi nhễ nhại.
Trâm từ trong phòng ngủ bước ra, mặc chiếc áo sơ mi, quần lịch sự. Tay chị xách theo một cái túi xách to, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng che giấu quầng thâm dưới mắt. Chị giấu một chiếc hộp các-tông nhỏ xíu, to bằng bao diêm vào tận đáy túi xách.
Đó là một chiếc camera giấu kín ngụy trang hình cục sạc điện thoại chị vừa mua ngoài tiệm linh kiện điện tử trên đường Ba Tháng Hai chiều qua.
Trâm bước ra cửa, nhìn Đại đang cặm cụi với đống dầu mỡ.
— Mình ơi. Rửa tay vô đây em dặn cái này. — Trâm lên tiếng.
Đại quệt tay vào cái giẻ lau cáu bẩn, lững thững bước tới.
— Đi đâu mà lên đồ đẹp thế vợ? Nay không nấu cơm trưa à?
Trâm nặn ra một nụ cười, nhưng ánh mắt chị dò xét từng cử chỉ nhỏ nhất trên khuôn mặt chồng.
— Tối qua em mới nhận được điện thoại bên kho dưới Bình Dương. Cái lô phụ tùng máy nâng em đặt tháng trước nay hàng mới về. Em phải chạy xuống tận nơi chốt danh sách với thanh toán cho người ta để đầu tháng sau kịp chuyển qua xưởng mới.
Mắt Đại chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Gã cố gắng giữ khuôn mặt bình thản, gãi gãi đầu:
— Đột xuất vậy? Xuống tuốt Bình Dương lận à? Để anh đóng cửa xưởng chở vợ đi cho an toàn.
— Thôi, anh dọn dẹp nốt cái đống phụ tùng cũ trong kho đi, còn bề bộn lắm. — Trâm lắc đầu, khẽ vuốt ngực áo gã.
— Người ta bảo kiểm kho chắc đến tối mịt mới xong. Đêm nay em ngủ lại dưới đó, mướn nhà nghỉ ngủ một đêm, sáng mai em bắt chuyến sớm về.
— Đêm nay vợ không về? — Giọng Đại hơi cao lên, âm sắc vỡ ra một chút sự mừng rỡ đéo thể giấu giếm hoàn toàn.
— Ừ. Em không về. Mình ở nhà nấu mì ăn tạm nha. Nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận. Bữa nay trộm cắp ghê lắm. — Trâm nói, nhích người ôm lấy eo Đại.
Chị ngước mắt lên nhìn gã. Một nụ hôn phớt lên má.
— Anh biết rồi. Vợ đi cẩn thận. Tới nơi gọi cho anh. — Đại vòng tay ôm nhẹ lấy vợ, vỗ vỗ lưng.
Trâm quay bước ra chiếc xe Honda dựng bên lề đường. Chị đội mũ bảo hiểm, nổ máy rồi chầm chậm rời khỏi con hẻm. Chị không quay đầu lại. Chị biết, nếu quay lại, chị sẽ không giữ nổi cái mặt nạ bình thản này nữa. Chị cầu trời khấn Phật cho những suy đoán dơ bẩn trong đầu mình là sai. Chị cầu mong đêm nay, chiếc camera giấu kín chị vừa lén cắm vào ổ điện ngay đối diện cái sofa phòng khách sẽ không ghi lại được cái gì ngoài cảnh thằng chồng mình ngồi uống bia xem bóng đá.
Nhưng trái tim chị thì lại đang gào thét một dự cảm chết chóc.
Cạch.
Cánh cửa xếp của cái xưởng sửa xe vừa kéo sập xuống lúc năm giờ chiều. Đại khóa trái chốt bên trong.
Gã lao như bay vào nhà tắm, vặn vòi sen tắm rửa sạch sẽ bong kin kít. Gã thay một chiếc áo thun mới, xịt cả nước xịt phòng lên người để át đi mùi dầu mỡ.
Gã nhảy phịch xuống chiếc sofa da màu nâu ở phòng khách, móc điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm một dãy số gã đã thuộc nằm lòng dù không lưu tên trong danh bạ.
Tút… tút… tút…
— Alô? — Giọng nói lạnh nhạt, xa cách của Thuần vang lên ở đầu dây bên kia.
— Đang làm gì đấy? — Đại hỏi, giọng gã trầm ấm, dục vọng bùng cháy trong từng chữ.
— Làm việc ở công ty chứ làm gì? Hỏi thừa. Gọi có chuyện gì không? Đã bảo hạn chế gọi rồi cơ mà. — Thuần gắt gỏng.
— Về nhà đi. — Đại nhếch mép, ngửa cổ ra sau thành ghế sofa.
— Anh bị thần kinh à? Về nhà làm cái chó gì lúc này? Chị Trâm đang ở nhà! Anh không sợ chị ấy thấy tôi với anh lại sinh nghi à? Hôm Chủ nhật cái trò dưới gầm bàn của anh làm tôi suýt rớt tim ra ngoài rồi đấy!
Đại cười phá lên, một tràng cười ngạo nghễ, đắc thắng.
— Bả đi Bình Dương rồi.
Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hơi dồn dập truyền qua sóng điện thoại.
— Anh nói thật? — Giọng Thuần trầm xuống, run rẩy.
— Thật. Bả đi chốt lô phụ tùng. Đêm nay bả ngủ lại nhà nghỉ dưới đó, sáng mai mới về. Ở nhà không có ai hết. — Đại liếm môi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện.
— Qua đây với tao. Nhanh lên. Tao thèm mày chịu đéo nổi nữa rồi Thuần ơi. Cái cặc tao nó cứng ngắc từ lúc nghe bả báo đi vắng rồi!
Sự im lặng kéo dài thêm năm giây. Đó là năm giây giằng xé cuối cùng của phần "người" trước khi bị phần "con" nuốt chửng.
— Nửa tiếng nữa tôi qua. Mở cửa chờ sẵn đi.
Tút.
Thuần cúp máy.
Đại quăng điện thoại xuống nệm sofa, cười rống lên một tiếng sảng khoái. Gã đứng dậy, đi tới tủ lạnh lấy một lon bia Tiger, bật nắp tu ừng ực.
Gã không biết rằng, ở góc tường đối diện, lấp ló sau bình hoa giả bám đầy bụi, một chấm đèn đỏ nhỏ xíu của chiếc "cục sạc" đang nhấp nháy liên tục. Nó đã thu trọn vẹn hình ảnh gã hồ hởi gọi điện thoại, thu trọn vẹn cả cái nụ cười đê tiện, dâm loạn của gã.
Trò chơi trốn tìm đã kết thúc. Cái hố bom đẫm máu mà hai thằng đàn ông tự đào cho mình đã được châm ngòi.
Cùng lúc đó.
Trâm tắt máy xe, ngồi thu lu trên một băng ghế đá lạnh ngắt ven đường. Chị không về Bình Dương ngay. Chiếc xe vẫn dựng bên cạnh, chìa khóa còn nằm trong túi áo.
Chị mở ứng dụng trên điện thoại lên. Màn hình điện thoại hiện lên hình ảnh trực tiếp từ chiếc camera giấu kín ở nhà.
Hình ảnh Đại đang tắm rửa chải chuốt, uống bia, gọi điện thoại… tất cả đập thẳng vào mắt chị. Dù không nghe rõ nội dung cuộc điện thoại, nhưng cái điệu bộ rạo rực, nụ cười biến thái của người chồng sống cùng chị gần hai năm qua đã nói lên tất cả.
Gã đang chờ một con đĩ nào đó về nhà.
Tim Trâm như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua. Chị cắn chặt môi để không gào lên giữa chốn đông người.
Chị chỉ cần chờ xem con đĩ đó là con nào. Chị sẽ về bắt tại trận. Chị sẽ cạo đầu bôi vôi nó. Chị sẽ băm vằm cái thằng chồng khốn nạn này ra làm trăm mảnh.
Mười lăm phút sau…
Màn hình camera trên điện thoại của Trâm chuyển động. Cửa sắt kéo lên một khe hẹp. Một người bước vào. Chiếc Vespa màu trắng quen thuộc dựng vào góc tường.
Người đó cởi nón bảo hiểm ra. Vuốt mái tóc lòa xòa. Khuôn mặt thanh tú, da trắng bóc hiện rõ rành rành dưới ống kính camera.
Là Thuần. Em trai ruột của chị.
Trâm đánh rơi chiếc điện thoại xuống nền gạch, làm mặt kính điện thoại nứt toác.
Trái đất dưới chân chị chính thức ngừng quay.