Nội dung truyện
Thiện vội vàng gượng dậy, định đứng nghiêm chào nhưng Lê Nam đã xua tay: “Thôi nghỉ ngơi đi, không cần thủ tục. Thiếu tá Phong bận họp trên Ban giám hiệu, gửi cái này cho cậu. Thuốc chống căng cơ và giảm bầm tím. Ông ấy bảo cậu bôi vào hai bả vai và bắp chân, ngày mai còn có sức mà tập bài mới.”
Thiện nhìn tuýp thuốc trên tay Lê Nam, trong lòng không một chút cảm động, ngược lại chỉ cảm thấy mỉa mai.
“Báo cáo Đại úy, tôi không cần.” Thiện lạnh lùng từ chối, ánh mắt kiên quyết. “Thuốc của Thiếu tá quá cao quý, học viên vô kỷ luật như tôi không dám nhận. Nhờ Đại úy trả lại cho anh ấy.”
Lê Nam khựng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự thù địch và tổn thương của Thiện, thầm nghĩ trong lòng: ‘Phen này tiêu đời cậu rồi Phong ơi, thằng bé này nó ghét cậu thật rồi.’