Nội dung truyện
Cái tát của sự thật quá phũ phàng. Vì cứu mẹ, nó bán đi lòng tự tôn, biến thành thứ rác rưởi. Nhưng trớ trêu thay, chính mẹ nó lại tận mắt chứng kiến cái sự rác rưởi đó. Đời nó thế là chấm hết. Từ ngày mai, cái xóm trọ đó sẽ chửi rủa mẹ con nó không ngóc đầu lên nổi.
Hải Gỗ đứng trên nhìn xuống, chân mày nhíu chặt. Bực thì bực thật, nhưng bà già này mà ngỏm củ tỏi trong khách sạn lúc gã đang mua dâm thì sự nghiệp của gã tan nát. Giang hồ sẽ cười vào mặt gã cho đến lúc xuống lỗ.
— Đù má nó, xui như chó cắn! — Hải chửi thề, vớ lấy cái điện thoại trên giường bấm số
— Tuấn! Mày lên phòng 302 lẹ cho tao! Mang theo vũ khí, dọn dẹp hiện trường!
Chưa đầy một phút sau, Tuấn Lẻm cầm cái cờ lê tháo lốp xe lao xộc vào phòng, thở hồng hộc. Nó vừa thấy mấy mụ đàn bà chạy la làng “bê đê” dưới sảnh là nó biết có chuyện chẳng lành.