Nội dung truyện
Đăng gằn từng chữ, bóp chặt cái điện thoại đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc.
— Tao… tao là đàn ông chưa vợ! Tao đi chơi với gái thì có vi phạm pháp luật đâu! Mày lấy tư cách gì mà quản tao? Địt cụ, mày nói giải quyết sinh lý xong là coi như không có chuyện gì xảy ra cơ mà!
Quân bùng nổ, gào lên. Nó dùng chính cái lý lẽ “anh em xóc lọ giúp nhau” của Đăng để phản đòn. Nó muốn khẳng định sự độc lập của mình.
— Ồ, vi phạm pháp luật thì không.
Đăng cười khẩy, tiếng cười trầm thấp, man rợ.
Nó ấn vài phím trên điện thoại. Không phải đập nát máy. Nó bấm XÓA toàn bộ tin nhắn, rồi lôi số của Lan ra, tống thẳng vào danh sách chặn (Blacklist). Xong xuôi, Đăng quẳng cái điện thoại trả lại vào người Quân.
— Cầm lấy. Mày định đi chơi với nó đúng không? Đi bằng cái gì? Bằng xe đạp của mày à?
— Bằng… bằng gì kệ tao!
Quân tức điên, vớ lấy điện thoại, kiểm tra thì thấy số đã bị chặn sạch. Nó bực đến mức muốn nhào lên cắn xé Đăng, nhưng sức mạnh chênh lệch làm nó chỉ biết chửi thề.
Đăng hơi cúi người xuống, chống hai tay lên thành ghế đá, nhốt Quân vào không gian giữa hai cánh tay mình. Hơi thở nóng hổi của Đăng phả thẳng vào mặt Quân.