Nội dung truyện
Tôi tên là Lâm Trường An. Trường trong trường thọ, An trong bình an. Mười sáu tuổi rưỡi, chiều cao dậm chân tại chỗ ở mức 1m60 nhưng cân nặng đã chạm mốc 60kg một thân hình có thể coi là mũm mĩm, ú nu.
Gia cảnh của tôi, người ngoài nhìn vào chỉ biết thốt lên hai chữ: ngậm thìa vàng. Từ nhỏ, số lần tôi nhìn thấy mặt cha mẹ chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Họ quay cuồng với những dự án vài trăm triệu ở tận đẩu tận đâu ngoài nước Tôi một mình lớn lên trong căn biệt thự rộng thênh thang, vây quanh bởi đám người hầu và bà vú chăm bẵm từ miếng ăn đến giấc ngủ. Cuộc sống của tôi tẻ nhạt và đơn giản đến mức lười biếng: ăn cho ngon, ngủ cho kỹ, học hành thì cứ tàn tàn mà giật điểm 9, điểm 10 treo trên top khối. Tiền bạc với tôi cứ đều đặn nhảy vào tài khoản. Mỗi ngày đi học, tôi rải sương sương năm trăm nghìn, không nhiều cũng chẳng ít.
Hiện tại, tôi chuẩn bị bước vào lớp 11 với một diện mạo mà người ta hay giảm nói tránh là “dễ thương”. Hai má bánh bao phúng phính, ai nhìn cũng ngứa tay muốn nhéo, khi cười lộ ra lúm đồng tiền sâu hoắm. Khốn nỗi, giọng tôi đang tuổi bể giọng, nghe vừa khàn vừa chua loét như chanh cốm. Mái tóc tôi khá mềm và sạch sẽ, lúc nào cũng thoảng nhẹ mùi dầu gội hương chanh, thứ mùi mà phải áp sát mũi, hít một hơi thật sâu vào tận cuống phổi mới cảm nhận được.