Nội dung truyện
Thiện nhân lúc Trung đang bận ký giấy tờ, nhanh tay vơ lấy biên lai nộp tiền và chìa khóa xe trên bàn, không thèm chào anh một câu mà cắm đầu cắm cổ lao thẳng ra bãi lấy xe, trốn chạy như một cơn gió.
Sau màn “suýt bị ăn tươi nuốt sống” ở kho bãi, Thiện tự thề với lòng sẽ không bao giờ bén mảng đến gần những nơi có liên quan đến gã cảnh sát họ Nguyễn kia nữa. Cậu tập trung toàn bộ thời gian vào việc thực tập tại trường tiểu học.
Thế nhưng, số phận dường như rất thích trêu đùa cậu sinh viên sư phạm.
Trưa thứ Hai tuần kế tiếp, cái nắng của phố thị như đổ lửa xuống mặt đường nhựa nhựa bóng loáng. Thiện vừa hoàn thành xong ba tiết giảng dạy, mệt phờ người, đang lạch cạch chạy chiếc xe máy số cũ kỹ về phòng trọ. Đúng lúc đang leo lên đoạn dốc cầu trung tâm – nơi có mật độ giao thông đông đúc và phức tạp – thì chiếc xe bỗng nhiên khục khục vài tiếng rồi tắt rịm máy.
Thiện hốt hoảng dắt xe né vào sát dải phân cách. Cậu ra sức đạp nổ, vặn ga, nhưng chiếc xe cà tàng vẫn trơ ra, khói đen xì ra ở ống bô rồi im lìm. Giữa trưa nắng chang chang, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, làm ướt đẫm cả chiếc sơ mi trắng mỏng manh, dán chặt vào khuôn ngực thanh mảnh của cậu.
“Ôi cái cuộc đời này! Sao xui xẻo thế không biết!” – Thiện bất lực đá mạnh vào bánh xe, mặt mũi nhăn nhó muốn khóc.
Píp!
Tiếng còi xe đặc chủng quen thuộc vang lên bên cạnh. Một chiếc xe bồ câu phân khối lớn của cảnh sát giao thông từ từ tấp vào lề ngay phía sau xe Thiện. Người bước xuống, chân mang bốt da đen bóng, eo giắt súng ngắn tiêu chuẩn, vóc dáng uy nghiêm trong bộ sắc phục vàng chanh không ai khác chính là Đại úy Nguyễn Thành Trung.