Nội dung truyện
Mất đi ý nghĩa của cuộc sống, tiêu pha hoang phí, mỗi người đều sống trong địa ngục, ai có thể so với người khác tốt hơn, đa số mọi người đều thích đem oán giận và đau khổ của mình đặt dưới kính hiển vi, càng lúc càng phóng đại, nói cái gì mà thế giới của tôi là màu xám, người xung quan đáng ghét đến mức độ nào, tôi không thể chịu đựng được. Không một ai chân chính hiểu tôi cần gì, bởi vì cảm xúc đã chết, đầu óc chỉ còn ý nghĩ tiêu cực.
Đây mới là cuộc sống.
Nếu bạn có thể tiếp tục, bạn chính là đấu sỹ. Nếu bạn không thể tiếp tục, vậy không cần nói nữa, muốn chết thì chết.
Phải biết rằng, không có gì tốt hơn việc còn sống, những cái khác đều trở nên rất nhỏ bé.
Khi Mạch Đinh mở mắt ra, mặt trời bên ngoài đã treo cao, cậu híp mắt nhìn cửa sổ, sờ soạng, phát hiện An Tử Yến bên cạnh đã biến mất, thậm chí ổ chăn cũng lạnh, xem đồng hồ, đã 10 giờ sáng rồi. Bản thân lại ngủ dậy muộn như vậy, còn muộn hơn cả An Tử Yến, Mạch Đinh cảm thấy khó tin, chẳng lẽ bình thường vẫn bị An Tử Yến chèn ép, cho nên chất lượng giấc ngủ cũng liền giảm đi?