Nội dung truyện
Lê Minh Hoàng: ‘Từ từ, giữ nguyên đó. Một, hai… rồi, ngon! Nhìn này, góc này vai mày rộng gấp đôi bình thường luôn.’
Bách bước vào trong, luồng hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào sống lưng khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu khom người, ghé sát vào màn hình điện thoại trên tay Hoàng. Mùi mồ hôi thanh tân pha lẫn mùi sữa tắm bạc hà tỏa ra từ cơ thể Bách khiến không gian nhỏ hẹp giữa hai đứa trở nên đặc quánh.
Lê Minh Hoàng: ‘Tao nói thật, mày cứ để áo làm gì cho phí. Cởi ra đi mạy, cho nó hấp dẫn. Mấy lão già trên mạng chỉ thích xem “thịt” tươi thôi.’
Bách không nói không rằng, tay đưa lên nắm lấy gấu chiếc áo ba lỗ cởi qua đầu, dứt khoát quăng xuống sàn nhà. Cậu trở lại ban công, lần này là một tư thế táo bạo hơn: hai tay bám vào lan can, quay lưng về phía ống kính để khoe trọn khối cơ lưng hình chữ V hoàn hảo. Ánh nắng đổ xuống, đổ bóng lên những rãnh sâu dọc sống lưng, trông Bách lúc này chẳng khác gì một bức tượng thần Hy Lạp bị lạc vào thế kỷ 21.
Sau một hồi “tác nghiệp” ngoài ban công, Bách lùi lại phía chiếc nệm dày đặt giữa phòng. Cậu ngồi bệt xuống, lưng tựa vào thành giường bằng gỗ sồi, hai chân duỗi dài, cố tình để chiếc quần thun kéo cao lên, lộ ra phần đùi trong trắng trẻo hơn hẳn so với phần da cháy nắng bên ngoài.
Gia Bách: ‘Chụp kiểu này đi. Trông nó… tự nhiên hơn.’