Nội dung truyện
Chính sự ồn ào đời thường ấy của bà nội đã giúp Nam và Đạt có không gian để thở. Nam lủi thủi đi giúp bà nhóm bếp, còn Đạt thì ra sân trước bắt đầu công việc trộn hồ với đội thợ hồ vừa mới tới.
Tuy nhiên, dù có ông bà nội ở giữa, sự kết nối kỳ lạ đêm qua vẫn âm ỉ cháy trong lòng hai cha con. Mỗi khi vô tình chạm mắt nhau qua làn khói bếp hay giữa những xô hồ, cả hai lại vội vã tránh đi. Đạt nhìn Nam, thấy con trai mình dường như đã lớn hơn chỉ sau một đêm. Anh nhận ra mình không thể mãi trốn tránh. Sự cố đêm qua, tuy đáng xấu hổ, nhưng nó là sự bộc phát của bản năng đàn ông trần trụi nhất, và cái cách Nam phản ứng – dù vô thức hay tò mò – cũng cho thấy đứa trẻ này đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành đầy xáo trộn.
Đạt vừa vác gạch, vừa trầm ngâm suy nghĩ. Anh cần một cơ hội để nói chuyện với con, không phải để xin lỗi vì cơ thể mình, mà để dạy con cách đối diện với những dục vọng và ranh giới. Anh không muốn Nam mang theo sự mặc cảm hay ám ảnh về khoái cảm ấy suốt đời.
Còn Nam, ngồi bên bếp lửa hồng, nhìn những sợi khói bay lên thiên thanh, cậu thấy lòng mình rối bời. Cậu không thấy ghét cha, trái lại, hình ảnh người đàn ông vạm vỡ, trần truồng và đầy sức sống đêm qua cứ ám ảnh cậu mãi.
Cậu nhận ra cha mình không phải là một vị thánh, mà là một con người bằng xương bằng thịt, với những khát khao mãnh liệt mà trước đây cậu chưa từng hiểu. Sự có mặt của nội lúc này giúp cậu bình tâm lại, nhưng sâu thẳm trong lòng, Nam biết rằng sớm muộn gì cậu và cha cũng phải đối diện với bí mật kinh hoàng nhưng cũng đầy mê hoặc ấy.
_
Cái nắng chiều miền Tây đổ dài trên mặt sân gạch, hắt ánh vàng rực rỡ lên những đống gạch vỡ và bao xi măng nằm ngổn ngang. Đạt hít một hơi thật sâu, dậm chân vào đôi ủng cao su rồi bước vào gian buồng cũ – nơi vốn là nơi nghỉ ngơi của ông bà nội trước khi ngôi nhà được đập đi xây mới một phần. Anh định bụng sẽ tranh thủ dọn dẹp qua loa, kê lại cái giường gỗ cho ông bà ngủ tạm đêm nay.