Con ngủ. Cả hai chưa ngủ.
Tạ Lâm bế cậu ra ngoài. Gốc cây trước nhà, trăng đổ bóng lạnh.
Tiểu Lang rúc vào ngực anh, áo bị kéo xuống.
“Cho anh ti.”
“Anh… lại nữa…”
Không chờ. Miệng anh ngậm lấy.
“Chụt… chụt…”
Sữa ứa ra. Ấm. Ngọt. Thơm.
Anh hút mạnh. Tay bóp nhẹ, mút cho đến khi sữa bắn vào miệng.
“Ưm… đừng bú nữa… sữa đó…”
“Là của anh.”
Anh bú cả hai bên. Đầu nhũ đỏ ửng, ướt nhẹp. Cậu thở dốc.
Phía dưới rỉ ướt.
Tạ Lâm tách chân cậu ra. Đặt lên vai.
“Phập!”
“A… sâu quá…”
“Bạch – bạch – bạch…”
Anh dập mạnh. Tiếng thịt đập vang khắp sân.
Tiểu Lang bấu vai anh. Lưng va vào gốc cây. Mắt ướt.
“Ư… a… nhanh quá… em chịu không nổi…”
Anh không dừng. Vừa bú sữa, vừa thúc sâu.
“Chụt… bạch… bạch… chụt…”
Cậu cong người.
“Á… em… ra rồi…”
Tinh bắn ra ngực. Người run bắn.
Tạ Lâm siết eo cậu. Gằn giọng.
“Anh cũng… ra đây…”
“Phập!”
Nhiệt trào sâu trong người cậu.
Trăng trên cao. Sữa nhỏ xuống bụng. Họ ôm nhau, không nói gì thêm.
…
Anh hút một bên, tay vân vê bên còn lại. Sữa ứa ra từng dòng trắng đục. Cậu rên rỉ, đầu ngả ra sau.
Cơ thể mảnh dẻ run nhẹ, bụng dưới nhấp nhô.
Tạ Lâm vừa bú vừa liếm quanh bầu ngực. Sữa dính đầy môi, chảy xuống cằm, xuống ngực cậu.
“Chụt… chụt… bạch…”
“Ư… đừng… anh đừng vừa bú vừa… a…”
Tay anh đã lùa xuống giữa hai đùi. Ngón tay xoa vào khe rỉ nước, day nhẹ rồi nhấn sâu vào.
“Rột… rột…”
Tiểu Lang cong lưng, chân kẹp lấy eo anh.
“Ư a… đừng móc nữa… vào đi…”
Tạ Lâm ghì cậu xuống gốc cây. Hai tay kéo mông lên. Đầu gối cậu chạm vai anh.
“Phập!”
“Á… anh vào rồi… sâu quá…”
Anh dập thẳng, rút ra rồi lại nhấn vào mạnh hơn.
“Bạch – bạch – bạch – bạch…”
Thân thể cậu bật theo từng cú thúc. Đầu va nhẹ vào thân cây. Mồ hôi lấm tấm.
“Ư… trong em… chật thật…”
Anh rên khẽ, rồi cúi xuống cắn nhẹ nhũ hoa cậu. Đầu lưỡi liếm quanh, mút mạnh đến sữa lại trào.
“Chụt… bạch… chụt… bạch…”
Dưới hạ thể, tiếng nhóp nhép vang lên. Nước ướt cả gốc cây. Mỗi cú thúc lại sâu hơn, mạnh hơn.
Cậu quấn lấy anh. Cào lưng, cắn môi, rên không dứt.
“Anh… nhanh… mạnh nữa… a… a…”
“Bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!”
Tạ Lâm giữ eo cậu, giật hông liên tục. Cảm giác siết chặt khiến anh thở gấp.
“Em sắp… sắp…”
Cậu run bắn, cong người, tinh bắn tung tóe.
“A a a a…!”
Anh vẫn chưa dừng. Bên trong còn ấm, còn bóp chặt.
“Ngậm lại… thêm chút nữa…”
Tạ Lâm xoay tư thế. Đỡ cậu ngồi lên đùi, đối diện anh. Mông vẫn không rút ra.
Cậu ngồi xuống, tự mình nhấp.
“Phập… phập… phập…”
Tạ Lâm ôm mông cậu, đẩy ngược lên khi cậu ngồi xuống.
“Ư… a… a… nóng quá… sắp…”
“Bạch – bạch – bạch!”
“Ra trong em đi… ra hết đi…”
Tạ Lâm gầm lên. Cả người căng cứng. Một dòng ấm trào sâu vào trong.
“Phập – ọc…”
Cậu co giật, tinh đục tràn ra mép. Hai người ôm nhau, thở gấp. Trán dính trán.
Gió đêm thổi nhẹ. Mùi sữa, mùi tinh, mùi mồ hôi quyện lấy nhau dưới gốc cây già.