Ba ngày sau khi xét thai, căn nhà gỗ trong rừng đã không còn tĩnh lặng như xưa.
Tiểu Lang bắt đầu có những cơn nghén bất thường.
“Em muốn ăn rễ cỏ gấu… nhưng phải trộn với máu nai tươi…”
Tạ Lâm nghe mà giật mình. Anh không chần chừ, vác cung đi liền trong đêm.
Khi về, Tiểu Lang đã cuộn tròn trong chăn, mắt hoe đỏ như sắp khóc, miệng liên tục gọi:
“Anh Tạ Lâm… đừng để em đói mà… con cũng đói…”
Những Biến Đổi Của Lang Con
Không chỉ là thèm ăn.
Tiểu Lang trở nên nhạy cảm khác thường.
Chỉ cần Tạ Lâm đến gần, cậu đã rướn cổ hít lấy mùi hương mồ hôi của anh, mắt long lanh và phần dưới chảy nước râm ran.
“Em lại muốn sao?”
“Không phải… nhưng em chịu không nổi… mỗi lần anh chạm, trong em… co thắt lại.”
Tạ Lâm không trả lời. Anh kéo cậu vào lòng, để Tiểu Lang ghé đầu vào cổ, hai chân kẹp lấy hông anh theo bản năng.
Hơi thở cậu phả vào da anh, ấm và ẩm.
Bản Năng Muốn Được “Giao Phối” Khi Mang Thai
Ban đêm, cơn đói xác thịt của Tiểu Lang càng mãnh liệt.
Mặc dù bụng đã gồ nhẹ, nhưng cậu vẫn bám riết lấy Tạ Lâm, dính sát vào người, mông chạm thẳng vào phần đang lớn dần dưới lớp chăn.
“Anh… mình… nhẹ thôi… em chịu được mà…”
Tạ Lâm ôm lấy eo cậu, ấn sâu một nhịp mà cậu đã rên khàn:
“Ưa… aa… nó run bên trong… anh ơi, hình như con thích cảm giác này…”
“Nó chưa biết gì đâu, đồ ngốc.”
“Nhưng em biết. Em thích… mỗi khi anh vào, em thấy… em sống.”
Một Đêm Chậm Rãi Nhưng Dai Dẳng
Họ không gấp.
Tạ Lâm ngồi dựa lưng vào vách, để Tiểu Lang ngồi lên, tự điều tiết nhịp ra vào chậm rãi.
Mỗi cú hạ xuống, bụng cậu lắc nhẹ, phần mềm bên trong co lại như giữ lấy anh, như muốn hút trọn cội rễ sinh mệnh.
“Anh ơi… sâu nữa đi…”
“Sẽ đau đấy.”
“Không… đâm sâu vô, để con nhớ mùi anh…”
Tạ Lâm không thể từ chối.
Anh đẩy hông, phập – Tiểu Lang nấc lên, đầu ngửa ra sau, đôi tai thú dựng thẳng.
Bên trong ẩm ướt, nóng, mềm.
Bên ngoài, trăng tròn rọi vào ô cửa, chiếu lên thân thể hai kẻ đang quấn lấy nhau như thú hoang giữa mùa sinh sản.
Sau cơn cao trào, Tiểu Lang ôm bụng thì thầm với nó:
“Con ngoan… cha với anh con sẽ ở bên bảo vệ con mãi.”
Tạ Lâm nhìn cảnh ấy, tim co thắt, rồi cúi đầu hôn lên bụng cậu – nơi sinh mệnh mới đang tượng hình, đầy bản năng và thiêng liêng.
Cảnh Ngọt Ngào – Buổi Sớm Cạnh Người Yêu
Nắng sớm chạm nhẹ lên gò má Tiểu Lang.
Cậu vẫn ngủ, khuôn mặt bình yên, đôi tai thú cụp xuống vì mệt, hơi thở đều và bụng khẽ nhô.
Tạ Lâm nằm nghiêng nhìn cậu, tay khẽ luồn dưới eo, ôm sát vào lòng.
Một tay anh đặt lên bụng cậu, chỗ mầm sống đang lớn dần, rồi hôn nhẹ lên đấy – rất chậm, rất thành kính.
“Em mơ gì thế?”
Cậu vẫn nhắm mắt, lí nhí đáp:
“Mơ thấy anh hái quả cho em… mùi thơm lắm… với cả anh hôn em suốt, cả trán lẫn tai…”
Tạ Lâm bật cười, cúi đầu hôn thật lên trán và vành tai mềm của cậu.
“Như vầy hả?”
“Ưm… y chang. Hì.”
Những Cử Chỉ Nhỏ Mà Khiến Lòng Ấm Lên
Tiểu Lang lật người lại, mặt úp vào ngực anh, nghe nhịp tim trầm ổn mà ngón tay vẽ vẽ lên da anh từng đường vòng.
“Anh nè…”
“Sao?”
“Anh có thấy… mình giống người ta không?”
“Người ta nào?”
“Như mấy cặp ở làng – có nhà, có ruộng, có con… Mình cũng có tất cả rồi…”
Tạ Lâm siết cậu sát hơn, khẽ nói:
“Ừ. Chỉ thiếu một thứ.”
“Gì cơ?”
“Cưới.”
Tiểu Lang đỏ mặt, rụt cổ lại, dụi vào ngực anh.
“Ngốc… người ta đâu cho thú với người lấy nhau…”
“Anh đâu cần người ta cho.” – Giọng Tạ Lâm vững như núi.
“Chỉ cần em muốn, chỉ cần em gật đầu, dù là buộc dây rừng quanh cổ tay em, anh cũng xem đó là cưới.”
Tiểu Lang siết tay anh, nhẹ nhàng gật đầu.
Hai người nằm yên, hơi ấm quyện vào nhau, giữa một thế giới mà chỉ có họ là tồn tại.