Quốc lộ giữa trưa hè rực lửa, nắng nung đến nỗi mặt đường bốc hơi như lò than. Tiếng ve ran ran bên những hàng cỏ dại. Căn chòi nhỏ nép dưới gốc cây dầu vẫn đứng lặng lẽ, thách thức nắng gió tháng Năm. Bên trong, Lâm đang xếp lại những két nước ngọt, áo ba lỗ trắng ướt sẫm mồ hôi dính sát cơ thể cuồn cuộn cơ bắp. Hàng lông tay rám nắng, bắp vai nổi rõ từng múi rắn rỏi.
Chiếc xe bảy chỗ phanh khựng lại bên lề, bụi đỏ tung mù mịt. Một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt, đeo bảng tên cán bộ huyện bước xuống. Khuôn mặt dày dạn nắng gió, tuổi ngoài bốn mươi, bụng hơi phình nhưng dáng vẫn cứng cáp. Mắt ông ta quét một vòng, dừng lại nơi Lâm đang lau tay, khẽ gật đầu.
“Quán còn nước mát không?” – ông ta hỏi, giọng trầm, có chút uy lực.
Lâm gật nhẹ. “Có trà đá, nước ngọt. Anh ngồi nghỉ chút đi, nắng gắt quá.”
Ông cán bộ bước vào, đặt mũ kê-pi lên bàn, chậm rãi cởi nút áo trên, để lộ một mảng ngực lông lác, rám nắng. Mùi mồ hôi đàn ông quyện trong gió, âm ấm, ngai ngái. Lâm đưa ly trà đá, ánh mắt đảo qua thân hình đối phương – cánh tay đầy gân, cổ tay đeo đồng hồ inox xước cũ, móng tay cắt gọn gàng, nhưng thô và chai sần.
“Hồi nãy chạy ngang thấy có mỗi quán của chú, tưởng đóng cửa rồi.” – ông cán bộ cười, uống một ngụm trà, hơi thở nóng phả nhẹ ra. “Chú Lâm hả? Mới mở quán đây lâu chưa?”
“Cũng mấy năm rồi. Lẻ loi chút nhưng được cái yên tĩnh.”
Họ nói vài câu bâng quơ, nhưng ánh mắt ông cán bộ dần kéo xuống, chậm rãi lướt qua ngực, rồi đến cạp quần Lâm. Hắn không nói gì, chỉ xoay lưng đi rửa chiếc ly, để lộ tấm lưng rộng, cơ vai lượn sóng dưới làn mồ hôi bóng nhẫy.
“Ở đây có phòng nghỉ không?” – tiếng ông ta hỏi đột ngột, trầm xuống, như muốn thử phản ứng.
Lâm không quay lại. “Có một cái giường nhỏ phía sau, ít người dùng. Anh cần nằm chút không?”
“Ừ. Tranh thủ nghỉ chốc rồi đi tiếp.”
Gió lùa qua tấm rèm cũ kỹ, mang theo hương ngai ngái đặc trưng của thân xác mệt mỏi. Khi bước vào căn buồng nhỏ phía sau, ông cán bộ nới thêm nút quần, ngồi xuống giường tre, ánh mắt đeo theo bóng lưng Lâm từng bước. Hắn bước vào, đóng nhẹ cánh cửa, rồi đứng im. Căn phòng chật, chỉ có một bóng điện vàng và tiếng ve văng vẳng ngoài kia.
Ông ta ngồi tựa lưng vào vách, thở chậm. “Nghe nói… chú cũng biết phục vụ mấy chuyện khác nữa.”
Lâm không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt ông ta – ánh nhìn ấm nóng, như lửa bén vào rơm khô. Ông cán bộ gật khẽ, rồi kéo khóa quần, để lộ cây hàng to, dày, rậm rạp lông. Nó đã nặng nề nằm đó, đầu khấc phập phồng theo nhịp thở.
Lâm bước lại, quỳ xuống, hai tay đặt lên đùi người đàn ông. Hắn cúi đầu, miệng hé ra, môi chạm đầu khấc ươn ướt.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… ọc ọc…
Âm thanh nhầy nhụa vang lên trong không gian nhỏ hẹp. Lâm ngậm chặt lấy, kéo sâu xuống, miệng mở rộng hết cỡ, lưỡi quấn lấy thân cây hàng nóng hổi. Tay ông cán bộ đặt lên đầu hắn, ghì nhịp theo từng cú trượt sâu.
“Ưm… ưm… chặt thế…” – ông ta rên khẽ, tay nắm chặt tóc Lâm, đẩy dồn về phía hông.
Ọc ọc… chóp chép… chóp chép…
Miệng Lâm trượt từ gốc lên đầu, rồi lại nuốt sâu xuống tận đáy. Hắn không ngừng rên ư ư nhẹ trong cổ, vừa mơn trớn vừa xiết chặt.
Đến khi cây hàng giật giật nhẹ, ông ta kéo ra, đẩy Lâm nằm ngửa xuống giường, mở phăng quần hắn. Lỗ nhỏ đã hồng hào, ướt nhẹp, hé mở chờ sẵn. Ông cán bộ liếm môi, khẽ cúi đầu, cạ đầu khấc vào rìa lỗ.
Phạch.
Một cú dập sâu khiến Lâm bật tiếng rên:
“A… a… á… sâu quá…”
Bạch… bạch… bạch…
Ông ta nhấp mạnh từng cú, hai tay giữ chặt hông Lâm, cây hàng thọc tới tấp như búa nện. Tiếng rên vỡ ra từng đợt:
“Ơ ơ hơ… á… ưm ưm… thốn… nữa đi…”
Lỗ nhỏ co bóp liên tục, quấn riết lấy thân thịt thô bạo ấy. Mồ hôi hai người hòa trộn, nhỏ tí tách lên mặt giường. Mỗi cú thúc lại dồn sâu thêm chút, gân cổ ông cán bộ nổi rõ, môi ông ta mím chặt, mắt nhìn chằm chằm vào nơi kết nối.
Bạch bạch bạch bạch…
“Ư… chặt quá… lỗ của chú như ngậm cứng lấy… A…”
Lâm quấn hai chân lên eo ông ta, rên không ngớt, tay cấu vào tấm lưng đang chuyển động mạnh mẽ.
Bạch… bạch… bạch… bạch…
Âm thanh đều đặn, dồn dập. Lỗ nhỏ tứa ướt, mép thịt co thắt liên hồi. Đến khi cơ bụng ông cán bộ căng cứng, tiếng thở dồn dập, cả thân hình đổ sụp về phía trước.
Phut… phụt… phụt…
Dòng sữa nóng phụt sâu vào trong, từng đợt cuộn trào khiến Lâm cong người, rên bật:
“Á… á… aaaa… nóng quá… đầy rồi…”
Ông ta rút ra, để lỗ nhỏ nhóp nhép co rút, từng dòng trắng đục rỉ ra ngoài, chảy thành vệt dọc đùi. Lâm thở dốc, mặt lấm tấm mồ hôi, cơ bụng phập phồng.
Một lát sau, ông cán bộ mặc lại đồ, vuốt tóc vào nếp, nhìn xuống người đàn ông trần trụi vẫn còn nằm trên giường, lỗ nhỏ còn rỉ chất nóng ướt.
“Chú phục vụ đúng chuẩn thật. Chắc… sẽ còn ghé lại.”
Lâm không đáp, chỉ gật đầu, môi hơi nhếch lên.
Chiếc xe lại nổ máy, cuốn bụi đỏ tung lên. Trong chòi, Lâm rửa lại chiếc ly, ánh mắt trầm mặc như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng trên tấm drap giường, vết lõm vẫn còn đó – và hương đàn ông vẫn chưa tan.