Chiều vàng rụng xuống hai bên quốc lộ, bụi đỏ tung lên từng cơn mù mịt theo bánh xe quân dụng màu xanh rêu sẫm. Trên thùng xe là năm người lính trẻ, áo thun ba lỗ căng phồng cơ bắp, tóc cắt ngắn lởm chởm, da rám nắng cháy khét. Họ vừa từ thao trường trở về sau một ngày đi tuần nắng gắt, người nào người nấy đầy mồ hôi và bức bối.
Chiếc xe dừng lại đột ngột bên vệ đường, ngay trước quán nước lụp xụp ẩn dưới gốc cây già. Tán lá rậm rạp tỏa bóng mát lên mái tôn xám bạc, dưới làn khói thuốc và hơi nước bốc lên từ bình ủ trà.
Lâm đang ngồi sau quầy, áo ba lỗ ướt đẫm, dính chặt vào ngực vạm vỡ. Cặp vai rộng, bắp tay nổi gân, mồ hôi chảy thành vệt xuống rốn. Anh ngẩng lên, ánh mắt chạm phải nhóm lính bước xuống xe. Một ánh liếc ngắn, đủ khiến không khí như đặc quánh lại.
– Quán này… có nước lạnh không anh? – Một người lính lên tiếng, giọng khàn.
Lâm gật đầu, rót nước từ bình ủ đá ra ly, đặt lên bàn gỗ xếp cũ kỹ.
– Nóng thật. – Gã lính thứ hai cởi phăng áo, để lộ lồng ngực căng dày như ngực trâu – Ở ngoài thao trường, tưởng sắp bốc cháy.
Người thứ ba vừa uống vừa liếc Lâm, khẽ huýt sáo.
– Chủ quán trông… ngon nghẻ hơn nước đá.
Không khí trong quán chùng xuống một nhịp. Nhưng Lâm không nói gì, chỉ nghiêng đầu, đặt thêm cái khăn bông lên mặt bàn. Chiếc khăn ấy là tín hiệu – người nào tinh ý sẽ hiểu: Lâm đang sẵn lòng… tiếp nhận thêm một loại phục vụ nữa, thứ khiến nhiều cặp đùi từng bước ra khỏi chòi này run rẩy như sau một trận sốt.
Lâm dẫn ba người lính vào phía sau chái nhà – nơi có tấm phản tre quen thuộc. Mùi mồ hôi, mùi nắng, mùi bụi thao trường còn chưa tan hết trong lớp áo quân phục. Cả ba vừa vào đã bắt đầu cởi áo, giày vứt lăn lóc.
Lâm đứng giữa, im lặng như một trụ cột. Gã lính trẻ nhất ngồi sát lại, bàn tay vuốt dọc bụng Lâm, từ rốn xuống dưới rìa quần đùi.
– Mày có nghe nói chưa? Chủ quán này… biết trả bài cho lính mà không than một tiếng.
– Có vẻ ngoan đó. – Gã bên cạnh chen vào, tay kéo phắt quần Lâm xuống – Để anh coi thử lỗ nhỏ của chủ quán này chặt cỡ nào.
Phạch.
Cây hàng đầu tiên bật ra khỏi quần một cách nặng nề, dài và nóng hổi. Lâm quỳ xuống ngay giữa phản tre, hai tay lần lượt vuốt từ gốc đến đầu cây hàng, rồi ngậm sâu vào miệng.
Chóp chép… ọc ọc… ọc ọc…
Lưỡi anh quấn chặt lấy thân hàng đang giật nhẹ từng nhịp. Hai tay không ngừng xoa, vuốt, thỉnh thoảng bóp nhẹ hòn bi đang lắc lư trong háng gã lính. Người kia rên khẽ:
– Ưm… cái miệng này… mút như máy hút bụi vậy.
Ọc ọc… chóp chép… chóp chép…
Đến khi cây hàng thứ hai dí sát mặt, Lâm chuyển sang, môi vẫn dính nước miếng. Lưỡi anh liếm dọc đường gân, đầu lưỡi xoắn lấy đỉnh đỏ hồng, miệng mở to để nhận hết vào cuống họng.
Ọc ọc ọc… chóp chép…
Cây hàng vừa ra vừa vào, đâm sâu mỗi lần một mạnh hơn. Cằm anh ướt rượt, cổ họng phập phồng, ngực trần lấm tấm mồ hôi. Tên lính phía sau không chịu nổi, đẩy Lâm nằm úp sấp xuống phản tre, tách hai đùi rắn chắc ấy ra.
– Tới lượt tụi tao thưởng mày rồi.
Phạch.
Một tiếng rõ to vang lên khi cây hàng đầu tiên lút thẳng vào lỗ nhỏ. Lâm nắm chặt mép phản, hơi thở đứt quãng.
– Á… ưm… ơ hơ…
Gã lính ghì hông anh xuống, bắt đầu nhấp sâu.
Bạch… bạch bạch… bạch bạch bạch…
Lỗ nhỏ co bóp dữ dội, mỗi cú thúc như muốn xé toạc không khí. Lâm nghiến răng, mồ hôi nhỏ xuống phản từng giọt.
Bạch… bạch… bạch bạch…
Tên lính còn lại không chịu ngồi chờ. Hắn tiến tới, đưa cây hàng dí vào miệng Lâm.
– Ngậm cả hai đầu đi. Một trên, một dưới mới đã.
Chóp chép… ọc ọc… phạch… bạch bạch…
Một tay Lâm chống phản, miệng mút sâu cây hàng phía trước, lưng chịu những cú giã bạo liệt từ phía sau. Mỗi cú phạch dội xuống khiến cả người anh dội lên như tấm phản sắp gãy.
Bạch bạch bạch… phạch… bạch…
– A… chặt… chặt quá… tao sắp… Ưm… phut… phụt…!
Hắn bắn một tràng nóng rẫy vào sâu trong. Lâm giật nhẹ, cả người co thắt. Tên còn lại tiếp tục nhấp miệng anh, rồi cũng giật nhẹ từng đợt.
Phụt… phụt… phut…
Nước ấm tràn trong cổ họng, Lâm vẫn ngậm không rời. Khi cả ba đã xả cạn, anh vẫn không buông. Đôi môi ướt vẫn mút nhẹ, như muốn giữ lấy dư vị của từng người đàn ông.
Đêm xuống hẳn. Đèn ngoài quán bật sáng leo lét. Đám lính đứng dậy, mặt đỏ bừng, đầu tóc rối bù. Họ mặc lại đồ, cười nói râm ran, nhưng không ai dám đùa giỡn thêm.
– Cái lỗ đó… đúng là hàng quân đội nên có. – Một gã vỗ nhẹ vào mông Lâm, đã đỏ rát.
Trước khi lên xe, trung sĩ lớn tuổi nhất đặt lại một xấp tiền dưới bình trà. Lâm không nhìn, chỉ rót thêm nước, ánh mắt thản nhiên như chưa từng rên rỉ vì ba người đàn ông đè lên một lượt.
Chiếc xe nổ máy, cuốn theo một lớp bụi dày về cuối con đường quốc lộ.
Lâm đứng im dưới ánh đèn vàng, hai chân khẽ run, lưng vẫn còn vết tay bấu hằn. Nhưng môi anh mím lại – nửa mệt nhoài, nửa thỏa mãn. Một ngày như mọi ngày. Một trạm dừng chân. Một lần trả bài nhớ mãi.
…
Chiếc xe quân đội vẫn chưa rời đi.
Hai người lính còn lại, từ đầu vẫn ngồi trên thùng xe, quan sát tất cả qua ô cửa sau. Không nói, không chen vào, nhưng ánh mắt dõi theo từng chuyển động trong quán như loài thú săn mồi đang chờ đến lượt cắn sâu.
Vừa thấy ba đồng đội trở ra, mặt đỏ phừng phừng như vừa chạy bộ mười vòng quanh doanh trại, cả hai nhảy phắt xuống đất, bước nhanh về phía chái sau.
– Vẫn còn đó chứ?
Giọng nói trầm khàn vang lên sau lưng Lâm. Anh chưa kịp quay lại, một bàn tay đã đặt lên vai, bóp chặt rồi đẩy nhẹ anh ngồi xuống phản tre, nơi vừa loang lổ nước trắng đục.
Gã lính mới tới – cao to nhất trong năm người – bước tới gần, kéo khóa quần, móc ra cây hàng vừa cứng, vừa to, vừa sẫm màu như khúc củi cháy nắng.
– Lần này không nhẹ nhàng đâu… – Gã nói, tay bóp cằm Lâm, buộc anh há miệng.
Phạch.
Không cần đợi, hắn ấn thẳng cây hàng vào miệng. Cổ họng Lâm siết lại, mắt trừng ra, nhưng chỉ một tích tắc, anh quen ngay nhịp. Lưỡi lướt dọc thân cứng, môi ngậm chặt lấy đầu nấm, mắt nhìn lên, đón ánh nhìn khao khát của gã lính.
Ọc ọc… chóp chép… ọc…
Tên lính còn lại – nước da ngăm, vai ngang hông rắn – vòng ra sau lưng anh, quỳ xuống. Hắn tách hai đùi Lâm, ấn chặt xuống phản.
– Nãy giờ tao ngồi chờ tới phát điên… để tao coi lỗ nhỏ của mày còn ấm bao nhiêu.
Ngón tay hắn rà tới khe sau, nơi vẫn còn rịn ẩm từ loạt trước. Không báo trước, hắn đẩy ngón vào sâu.
– Á… ưm…!
Phạch.
Cây hàng thứ hai chọc mạnh vào lỗ nhỏ ướt nhẹp. Tiếng thịt va vào nhau vang lên nhịp nhàng.
Bạch… bạch… bạch bạch… bạch…
Miệng bị nhét đầy, phía dưới bị giã tới tấp, Lâm như rơi vào một cơn lốc. Hai gã lính điều phối nhau như huấn luyện, một đẩy vào, một rút ra, rồi đồng thời thúc thật sâu từ cả hai đầu.
Phạch… bạch bạch… chóp chép… ọc ọc… phạch…
Cơ thể Lâm ướt sũng, mồ hôi chảy thành dòng từ ngực tới bụng, len vào rãnh mông đang bị căng toác. Mắt anh long lanh, cổ họng rên rỉ nghẹn ngào, không thành tiếng.
– Ư… ưm… ư hơ… a… á á…
Tên phía sau gầm lên:
– Cái lỗ này… như hút tao vào… sắp…
Bạch bạch… bạch bạch… phụt… phụt… phut…!
Hắn nắm chặt hông Lâm, bắn từng tràng sâu vào trong. Cây hàng run lên từng hồi, để lại lớp ấm nóng dồn đầy bên trong. Chưa kịp nghỉ, tên phía trước cũng siết tóc anh, thúc vài cú thật mạnh rồi gằn giọng:
– Nuốt hết đi. Không chừa giọt nào.
Ọc ọc… phụt… phụt… chóp chép…
Từng tia sữa nóng phụt thẳng vào cổ họng. Lâm ngửa đầu ra, uống cạn như kẻ khát lâu ngày được tắm trong nước nguồn.
Cả năm người lính giờ đây ngồi xung quanh, nhìn thân thể Lâm đang rũ xuống trên phản. Đùi anh vẫn còn run, lỗ nhỏ hé mở, rịn trắng, môi sưng đỏ, ngực phập phồng.
Họ không nói gì thêm. Mỗi người đều đã ghi dấu lên người chủ quán. Đó là dấu của mệt mỏi, của dục vọng bị đè nén, và của một khát khao vừa được giải tỏa đến tận cùng.
Lâm ngồi dậy, chậm rãi kéo khăn lau miệng, rồi xoay người phủ khăn lên phản. Ánh mắt anh không trách, không oán, chỉ là một ánh nhìn hiểu chuyện – như thể chính anh đã mở cửa, và họ chỉ vừa bước vào một nghi thức được mặc định sẵn.
Chiếc xe nổ máy lần thứ hai, tiếng bánh lăn trên đất đỏ xa dần.
Gió thổi ngang qua chái quán, mang theo mùi nồng của xác thịt, mồ hôi và sữa đàn ông. Lâm ngồi lại một mình, vệt sáng cuối ngày chiếu nghiêng trên da anh, rám nắng và bóng lên từng giọt long lanh vừa mới rơi xuống từ hai đầu.