Quốc lộ đoạn giữa trưa hè, ánh nắng trải dài khắp mặt đường, hắt lên bụi đỏ mờ mịt. Từng chiếc xe phóng qua, bỏ lại sau lưng làn không khí rung rinh như tan chảy. Dưới gốc cây to ven đường, căn chồi lợp tôn nóng hầm hập của Lâm vẫn đứng đó, lặng lẽ, thấp thoáng bóng người đàn ông cao lớn đang xếp lại két nước, áo ba lỗ dính mồ hôi đậm thành mảng giữa ngực, từng múi cơ hằn lên dưới làn da rám nắng.
Một chiếc xe máy phóng đến, thắng gấp tạo tiếng lướt xoèn xoẹt kéo dài. Người lái là một thanh niên trẻ, trạc hai mươi ba, hai bốn tuổi, thân hình nổi bật bởi bộ áo thun ôm sát, phần vai và ngực căng tròn gợi cảm giác tràn trề sức trai. Anh ta tháo mũ bảo hiểm, lộ ra gương mặt rám nắng, cằm vuông, mắt hơi xếch và khóe môi mím lại kiểu ngông ngạnh.
“Có nước đá không anh?” – Giọng cậu ta khàn nhẹ, mang hơi mệt mỏi sau đoạn đường dài.
Lâm gật đầu, không nói, chỉ lặng lẽ lấy ly nhựa, múc đá, rót chai Sting lạnh đỏ au vào, tay làm mà mắt vẫn không rời tấm lưng ướt đẫm mồ hôi kia. Cậu thanh niên đón ly nước, ngửa cổ uống một hơi. Giọt nước đỏ lem mép, chảy dọc theo cổ họng, rơi xuống hõm ngực ướt đẫm. Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa, thở dốc, rồi bất chợt quay sang nhìn Lâm chằm chằm.
“Trưa này nắng thiệt. Em chạy từ sáng giờ… mà giờ thấy khát kiểu khác.” – Cậu nhếch mép cười, mắt đảo xuống vùng háng của Lâm – nơi chiếc quần thun mỏng bó sát, in rõ một khối to nằm nghiêng đầy ám muội.
Lâm im lặng nhìn cậu, không phản ứng, chỉ liếc ra sau – nơi có tấm màn che nửa thân căn chồi. Cậu hiểu ý, đứng dậy, giọng trầm xuống: “Có gì trong đó hả anh?”
Lâm không trả lời, chỉ khẽ gật đầu rồi bước vào trong. Cậu thanh niên nhìn quanh, chắc chắn không có ai khác, rồi cười nhẹ, nhấc mông bước theo.
Trong gian chồi nóng hầm hập, tiếng ve ngoài kia như bị nuốt chửng bởi nhịp tim dồn dập. Căn phòng nhỏ lợp tôn, ánh sáng mờ tối rọi xiên qua khe tôn hở, tạo thành những vệt sáng đục lẫn bụi. Cậu đóng cửa, xoay người ép sát Lâm vào vách. Hai cơ thể chạm nhau, lớp da nóng ran, mồ hôi dính như keo. Lâm vẫn im lặng, chỉ hơi ngước mặt, thở khẽ. Cậu cười – nụ cười của tuổi trẻ tràn đầy sinh lực, rồi đưa tay lên nắm lấy cằm Lâm kéo xuống, dán môi mình vào môi người đàn ông lớn hơn.
Tiếng môi chạm nhau chóp chép vang lên, nhịp đầu lưỡi mạnh bạo của cậu xâm lấn không khoan nhượng, liếm sâu từng khe kẽ. Lâm khẽ rên ưm ưm, cổ họng rung lên theo mỗi nhịp lưỡi bị đẩy sâu xuống. Tay cậu không ngừng, đã luồn vào bên trong quần thun của Lâm, nắm lấy cây hàng dài và dày nặng. Lâm giật nhẹ, nhưng rồi lại buông thả, bàn tay siết khẽ lấy vai cậu thanh niên đang gầm gừ như mãnh thú.
Cậu rút tay ra, liếm nhẹ đầu ngón tay dính dịch, rồi đẩy Lâm ngồi xuống tấm phản gỗ phía sau. Chỉ trong vài giây, Lâm bị cởi sạch, thân thể săn chắc trần trụi dưới ánh sáng lốm đốm. Cây hàng cứng như cột trụ, run nhè nhẹ vì sức căng. Cậu cúi xuống, mở miệng rộng, đón lấy cái đầu lớn ấy vào miệng, bắt đầu nút lấy bằng tiếng chóp chép ướt át.
“Ọc… ọc ọc…” – Âm thanh vang vọng trong căn chồi, nhịp mút mạnh và đều, nước miếng hòa lẫn dịch nhờn khiến miệng cậu đỏ au như thèm khát. Cậu đẩy sâu vào đến tận cuống họng, mắt nhắm nghiền, môi dưới cong lên mỗi lần kéo ra thật chậm. Lâm cắn răng, bàn tay bấu chặt mép phản, từng bắp tay rung lên vì kìm nén. Tiếng rên bật ra không còn giấu được: “Ưm… ư… á…”
“Ưm… anh dày… mà thơm… ngon…” – Cậu rút miệng ra thở một nhịp, rồi lại úp mặt vào, hai tay ôm hông Lâm, đẩy sâu theo nhịp. “Ọc ọc… chóp chép… ọc…”
Không chịu nổi nữa, Lâm kéo cậu lên, xoay người đè xuống phản. Nhưng ngay lập tức bị cậu giữ chặt, ép trở lại tư thế ban đầu.
“Để em. Em nãy giờ thèm liếm lắm rồi…” – Giọng cậu nghèn nghẹt vì gấp, rồi kéo Lâm xoay lưng lại. Hai tay cậu tách đùi Lâm ra, cúi mặt xuống, luồn đầu vào giữa khe mông rắn chắc, lè lưỡi liếm dọc từ dưới lên, khiến cả người Lâm rùng mình run bắn.
“Ư… a… đừng liếm sâu vậy…” – Lâm nói mà mông lại cong hơn, đẩy ra như mời. Cậu cười khẽ, rồi tiếp tục liếm tràn, đầu lưỡi xoáy quanh lỗ nhỏ, rồi đâm nhẹ vào trong như khiêu khích.
Khi lỗ nhỏ đã trơn và mềm, cậu rút lưỡi ra, thấm dịch còn dính trên mép, rồi dựng cây hàng lên – to, dài, phần đầu đỏ bóng, gân xanh chạy dọc thân. Cậu xoa xoa đầu khấc lên khe mông, rồi giữ thẳng cây hàng, đưa vào.
“Phạch.” – Âm thanh nặng và rõ, thân cây hàng lún sâu vào trong lỗ nhỏ đang mở ra chờ đợi. Lâm bật rên lớn, cả người siết chặt lấy cánh tay cậu, đầu nghiêng ngửa vì sung sướng dồn nén.
Cậu đẩy mạnh thêm: “Phạch… phạch… phạch.” – Mỗi nhịp đưa đều sâu và mạnh, tạo ra tiếng rít ướt của da thịt va chạm. “Bạch bạch bạch…” – Âm thanh cây hàng di chuyển trong lỗ nhỏ nhão ra vì kích thích.
“Ư… ưm… sâu quá… a… đừng mạnh nữa…” – Nhưng lời nói chỉ là nũng nịu, bởi mông Lâm cứ đưa ra đón nhịp như nghiện. Cậu ép người xuống, tay luồn ra trước bóp lấy ngực Lâm, đầu gục vào gáy, thở gấp: “Anh ấm thật… lỗ anh ăn sát quá… chặt muốn bắn…”
Lâm quằn quại, từng cơn co thắt khiến lỗ nhỏ bóp chặt lấy cây hàng. Nhịp đẩy của cậu tăng nhanh: “Phạch… phạch… phạch… bạch bạch bạch…” – Âm thanh dồn dập, thân hình hai người nhễ nhại mồ hôi, tiếng rên vang như dội vào vách tôn.
“Á… a… á á… nữa đi… sâu nữa đi em…” – Lâm rên lớn, mông ấn ngược lại mạnh mẽ. Cậu gầm lên, nhấn thật mạnh một lần cuối, rồi căng người, ôm ghì lấy Lâm.
“Phụt… phụt… phụt…” – Dòng tinh nóng hổi phóng sâu vào bên trong, từng nhịp co rút theo cơn xuất khiến cả hai run lên vì khoái cảm. Cậu vẫn giữ nguyên trong Lâm, thở nặng nhọc, đầu tựa lên vai anh, cảm nhận nhịp tim đập dữ dội.
Một lúc sau, cậu mới rút ra, cây hàng nhễ nhại, đầu khấc vẫn còn rỉ dịch. Lâm nằm nghiêng, mắt nhắm, môi hé thở, mồ hôi và tinh dịch hòa quyện lên ngực và bụng anh như dấu vết của cuộc giao hoan mãnh liệt. Cậu cúi xuống, liếm nhẹ vệt trắng còn vương lại, rồi mỉm cười: “Anh đúng là ngon… giờ về quê chắc nhớ hoài.”
Lâm không trả lời, chỉ liếc mắt nhìn cậu, khóe môi nhếch nhẹ. Cậu bật cười, mặc lại đồ, quay bước ra ngoài. Chiếc xe máy nổ máy, bánh trước vẽ một vòng bụi đỏ rồi lao đi, bỏ lại căn chồi ướt mồ hôi và mùi xác thịt ngập trong nắng trưa.