Sáng hôm sau, sương vẫn chưa tan hẳn khỏi lớp bụi đỏ bám ven đường. Quốc lộ tỉnh lặng, không tiếng còi xe, chỉ có gió thổi qua mái tôn ọp ẹp của căn chòi nhỏ. Tấm biển “GIẢI KHÁT” bằng mực đỏ đã cũ, hôm nay treo tấm bìa phụ: TẠM NGHỈ 1 NGÀY.
Bên trong, Lâm nằm sấp, lưng trần loang lổ dấu răng, dấu tay. Mông anh sưng đỏ, hé mở, ươn ướt thứ sữa đặc chưa rửa sạch. Vết bầm ở đùi trong vẫn còn mới – dấu tích từ đêm trước, khi ông Cường – cấp trên của cả nhóm cảnh sát – ghé lại.
Hắn là đàn ông già, hơn 50, vai to như thớt gỗ, bụng gồ nhẹ nhưng cây hàng thì đầy gân gút, uốn cong như lưỡi hái. Đêm qua, ông ta không chỉ đè Lâm suốt ba lượt mà còn bắt trói tay anh ra sau, bắt ngậm rồi nhận trọn hai lượt trong lỗ nhỏ.
Lâm giờ như tấm giẻ rách thơm mùi tinh dịch.
Một tài xế lái xe container chạy ngang, thấy quán đóng cửa liền chép miệng:
– “Ủa, quán nước nghỉ rồi hả ta? Hồi bữa còn làm mệt mà nay nghỉ rồi?”
Người ngồi bên phụ lái liếc vô, thấy khe cửa đóng chặt:
– “Chắc ông chủ đau lưng… Hay lỗ nhỏ sưng quá rồi!”
Cả hai cười, rồi xe chạy tiếp, để lại làn bụi mờ.
Bên trong, Lâm khẽ trở mình. Mỗi cử động ở mông đều khiến anh nhăn mặt. Lỗ nhỏ như vẫn còn cắm cây hàng tưởng tượng. Nhưng cơ thể… lại bắt đầu ấm lên.
Mùi đàn ông, mùi tinh, mùi đêm trước vẫn quẩn quanh trong mũi, thấm vô da.
Lâm cựa mình, rên khẽ, rồi chống tay ngồi dậy. Bất giác, anh thọc tay xuống rãnh mông, ngón trỏ lướt nhẹ vào lỗ nhỏ – ưm… vẫn còn mềm… vẫn còn nhớ…
Bất ngờ có tiếng xe máy rồ máy dừng lại. Một tiếng gọi vọng vào:
– “Anh Lâm! Em Hưng đây! Anh của em bảo ghé đưa ít cháo cho anh…”
Lâm chợt nhận ra: Hưng, em họ của Hoài và Hậu. Thằng nhỏ mới 20, cao ráo, trắng trẻo nhưng cơ bụng gọn gàng, thân thể dậy thì rõ, đôi mắt đen lúng liếng.
Lâm mặc áo, khập khiễng bước ra, mở hé cửa.
Hưng đưa tô cháo, cười khẽ:
– “Anh ăn đi, nghe nói anh bị hành… dữ lắm…”
Lâm gượng cười, tay cầm cháo, nhưng mắt dán chặt vào ngực thằng nhỏ. Áo Hưng ướt sương, dính chặt lên thân, làm nổi từng múi cơ.
Thằng nhỏ ngồi xuống, vô tư cởi áo. “Cho mát,” nó bảo.
Lâm nuốt nước bọt.
– “Hưng… em biết tối qua có gì hông?”
– “Em nghe tiếng… với mùi. Em biết hết. Mà em không sợ. Em cũng… tò mò…”
Hưng cúi xuống, ghé tai sát:
– “Anh ăn cháo xong, có đủ sức… cho em thử không?”
Không cần đợi thêm. Lâm đặt tô cháo xuống bàn, kéo thằng nhỏ lại, miệng anh áp lên ngực Hưng, mút mạnh. Hưng rùng mình: “A… lạnh… nhưng… ưm… sướng…”
Tay Lâm trượt xuống quần Hưng, kéo phăng ra. Cây hàng của thằng nhỏ không dài nhưng thẳng, vừa tầm miệng. Lâm ngậm vào.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… ọc ọc ọc… – miệng Lâm làm việc như máy bơm, hút đến khi nước mắt Hưng trào ra.
“Anh… anh giỏi quá… sắp… a a a…!”
Lâm rút miệng đúng lúc, cây hàng phụt lên phụt phụtttt!, tinh văng cả lên mặt anh. Mùi thanh trẻ, ấm và ngọt.
Hưng ngồi thở, nhưng mắt dại đi vì thèm.
– “Cho em… vô anh đi…”
Lâm chống tay bò ra tấm chiếu quen, mông mở rộng, lỗ nhỏ đỏ ửng, vẫn còn sữa đêm qua.
– “Vô đi… từ từ… đừng mạnh…”
Phạch! – Hưng đút vào. Cây hàng nhỏ nhưng nóng, nhịp đập nhanh. Thằng nhỏ bắt đầu dập nhẹ.
Bạch… bạch… bạch…
– “A… a… lỗ anh… mềm… hút… a a…”
– “Ừ… đẩy vô… mạnh thêm…”
Phạch phạch phạch! – Hưng lấy đà, dập sâu. Tay túm eo, lưng ưỡn, đẩy liên hồi.
Bạch bạch bạch bạch! – Lỗ nhỏ co bóp, Lâm rên rỉ không ngớt.
– “Ưm… ơ… chịu… hông nổi…”
– “Em ra… á a á!”
Phụt phụttt phụtttt! – Cây hàng phụt tung, sữa ấm bắn sâu. Hưng thở dốc, rút ra.
Ọc ọc… chảy… nhiều…
Tinh Hưng hoà với tinh ông Cường đêm qua, trào thành dòng ướt cả chiếu. Lâm nằm rũ, mông mở hé, nhưng miệng lại cười.
– “Hưng… mai ghé nữa nha…”
Thằng nhỏ mặc áo lại, mặt còn đỏ, cây hàng vẫn vểnh. Hắn gật đầu, rồ máy xe, bỏ lại mùi thanh xuân giữa căn chòi ngập dư vị đàn ông.
Tưởng như đã hết, nhưng khi mặt trời xuống núi, quốc lộ ngả màu tím sẫm, thì tiếng xe máy lại vọng tới. Lâm vừa nằm nghiêng, gối đầu lên cánh tay trần, vẫn trần truồng sau trận trưa, chưa buồn rửa. Bụng dưới dính dấp sữa trắng đã khô lại, lỗ nhỏ phía sau hé mở như còn đòi hỏi.
Tiếng xe quen, tiếng bước chân quen, và cả tiếng gõ cửa khe khẽ.
– “Anh Lâm… em quay lại…”
Hưng bước vào, mặc chiếc áo thun mỏng, tóc còn ướt nước. Tay xách túi đồ nhỏ: một chai dầu ấm, khăn sạch, vài thứ linh tinh.
– “Anh còn đau hông?”
– “Còn… mà thèm…”
Hưng cúi xuống, mở khăn lau người cho Lâm, vừa làm vừa vuốt ve cơ thể rã rời ấy như nâng niu món quà quý. Mỗi lần tay lướt qua khe mông, Lâm lại run nhẹ.
Thằng nhỏ ghé sát, thì thầm:
– “Em… chưa dám đẩy hết trưa nay… nhưng tối nay… em làm tới…”
Lâm chỉ nhìn, không nói. Hai mắt như dâng đầy nước.
Hưng khẽ mỉm cười, kéo áo ra. Cây hàng lúc này đã nảy dậy, dài hơn tưởng tượng, bóng lên vì tinh lực dồn nén.
Lâm cúi xuống, lần nữa đón vào miệng.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… ọc ọc ọc…
Cổ họng Lâm co bóp, môi siết khít, lưỡi xoay như hút sinh lực. Hưng chống tay vào tường, rên khẽ:
– “A… a… trời ơi… anh… miệng anh làm em muốn nổ…”
Ọc ọc ọc… – Lâm nuốt sâu, cây hàng chạm cả vào cổ. Hưng nhấp nhẹ, miệng Lâm phát ra âm thanh dính dấp.
– “Đừng… em không muốn ra bây giờ… để… đút vô lỗ anh…”
Lâm nằm ngửa ra, chân vắt lên vai thằng nhỏ, mông nhếch lên. Lỗ nhỏ đỏ ửng, vừa hé vừa run.
Hưng rót dầu ấm lên đầu cây hàng rồi cúi xuống hôn khe mông, môi lướt nhẹ qua từng nếp gấp, đầu lưỡi liếm sát vào lỗ.
– “Ưm… ơ ơ… Hưng… đừng… a…!”
Liếm… mút… chóp chép… – Lỗ nhỏ co giật khi bị hôn sâu. Hưng ngậm cả miệng mông, bú như bú ti mẹ. Lâm run lên, nắm tóc thằng nhỏ, ấn vào sâu hơn.
– “Liếm nữa… đừng ngưng… hút… hút nó…”
Chóp chép… chóp chép… – Mông Lâm nhấp nhô, tiếng ướt át vang trong phòng chòi nhỏ.
Khi lỗ đủ mềm, Hưng nhổm dậy, đè thân xuống, đầu cây hàng nhấn vào cửa sau.
Phạch! – Một phát ngập.
– “Á á á…!” – Lâm rú lên, lưng cong như dây cung.
Phạch phạch phạch! – Hưng bắt đầu dập, cơ bụng gồng lại, mồ hôi nhỏ xuống ngực Lâm.
– “Sâu không? Hít không?”
– “A… hút… hút… a a a…!”
Bạch bạch bạch bạch! – Cây hàng ra vô như máy khoan, nhịp mạnh mẽ, dồn dập. Lỗ nhỏ co bóp liên tục, như muốn giữ chặt lấy thân thịt ấy không cho rút ra.
– “Ra nè… nè… á á…!”
Phụt phụt phụt phụt! – Tinh nóng phụt ào, bắn vào sâu, làm bụng Lâm trướng nhẹ lên. Cả người anh giật nhẹ theo từng đợt bắn.
Nhưng Hưng chưa rút ra. Hắn ngồi thụp xuống, cây hàng vẫn cắm, rồi từ từ nhấp lại.
– “Đêm còn dài… cho em thêm một lần…”
Bạch bạch… bạch bạch bạch! – Trận hai bắt đầu.
Lâm như bốc hoả. Hai tay bấu chặt mép chiếu, mồ hôi rịn ướt da, cổ họng không ngừng bật ra những tiếng rên:
– “Ưm… ơ hơ… sâu… a a… Hưng… em đâm vô nữa… mạnh nữa…”
Hưng đẩy cả thân vào, va chạm sâu, đáy cây hàng chạm vào miệng lỗ khiến cả hai cùng phát rồ. Tiếng da thịt vỗ vào nhau vang dội:
Phạch! Phạch! Phạch!
– “A a… sướng… chết mất…”
– “Em sắp… á… aa á á á á á á!”
Phụtttt! Phụt phụt phụttt! – Lần thứ hai. Tinh trào nhiều, dồn cả vào bụng. Lâm thở dốc, mông ướt đẫm.
Thằng nhỏ rút ra, hôn lên khe mông còn dính sữa, rồi nằm đè lên lưng Lâm, ôm chặt từ sau.
– “Ngủ đi anh… mai em dậy sớm, nhưng tối mai… em lại tới…”
Lâm chỉ mỉm cười, mắt lim dim, lỗ nhỏ nhói nhẹ mà lòng lại rạo rực.