Sáng ngày thứ ba, An Hạ chẳng thể gượng dậy.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo tù, thân nhiệt tăng vọt như đang giữa kỳ heat, dù tuyến cổ đã bị đánh dấu trọn vẹn và đáng lẽ cậu phải ổn định rồi.
“A…hức… nóng… quá…” – An Hạ khẽ rên, mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ.
Kình Phong từ bên ngoài bước vào, mang theo phần cơm sáng từ trại. Nhưng vừa nhìn thấy An Hạ co quắp trên giường, ánh mắt hắn tối lại.
“Nóng?”
“Không phải heat, tuyến cổ em đang bị khóa rồi mà…”
Hắn đặt tay lên trán cậu — nóng bỏng như than.
Pheromone Alpha trào ra theo phản xạ bản năng, vây lấy Omega của hắn.
“Em đang sốt thật. Nhưng sao… tuyến dưới cũng sưng?” – Giọng hắn trầm xuống, tay vừa chạm vào hạ thân đã thấy ẩm ướt.
💢 Bất thường trong cơ thể
“Anh… hình như em vẫn tiết dịch… dù không bị kích thích…”
“Tuyến nội tiết chưa ổn định. Có thể do tao… quá mạnh.” – Hắn nhíu mày, vuốt nhẹ tóc cậu, ánh mắt pha chút lo lắng hiếm hoi.
Từng vết cắn vẫn còn dấu răng hằn rõ, nhưng giờ có thêm các quầng đỏ quanh bụng dưới, như một dạng viêm sinh học nhẹ.
“Đêm đó, tao ra nhiều… có khi…” – Hắn dừng lại.
Trong đầu Kình Phong lóe lên một điều cấm kỵ.
Có thể nào… mang thai?
Nhưng nhanh vậy sao?
🩺 Khám kiểm tra bất thường
Tối hôm ấy, quản y trại giam được gọi đến.
Họ chọc máy kiểm tra pheromone và hormone, nhưng không công bố kết quả, chỉ nói:
“Chúng tôi sẽ gửi mẫu lên trung tâm xét nghiệm.”
“Nhưng… mức ổn định sinh học của Omega này khá lạ. Giống phản ứng giai đoạn sớm của giao tử Omega.”
Kình Phong bóp nát cốc nước trong tay.
An Hạ vẫn chưa biết gì, nhưng hắn cảm thấy bất an.
“Nếu nó thật sự mang thai… trong trại giam này… không ai có thể bảo vệ nó ngoài tao.”
💥 Kết chương: Ghen & Chiếm Hữu
Khi đêm xuống, An Hạ tỉnh lại trong mơ màng và thấy cổ bị ghì chặt.
“Anh làm gì…?”
“Không cho ai kiểm tra em nữa.” – Kình Phong thì thầm, liếm nhẹ cổ cậu.
“Tao sẽ tự cảm nhận. Nếu có con… chỉ một mình tao được biết.”
Phập! – Một vết cắn nữa đánh dấu lại.
“A a… anh… lại… đánh dấu…”
“Phải đánh dấu liên tục… đến khi cơ thể em chỉ biết một mình tao.”