Đêm buông xuống như màn lụa đen thít cổ.
Trong phòng giam chỉ có tiếng thở khàn khàn của Kình Phong — Alpha đang phát điên vì chiếm hữu.
An Hạ bị ấn nằm sấp trên chiếc giường đơn lạnh lẽo, hai tay siết chặt vào thanh sắt đầu giường.
“Em… không chịu nổi nữa… anh ơi…”
“Phải chịu.” – Hắn gằn từng chữ, tuyến Alpha ở cổ nóng rực, rỉ pheromone đặc quánh.
“Nếu không đánh dấu em tối nay, thằng khác sẽ có cớ đụng vào em.”
🔥 Mở đầu: Cuồng nộ & Dịu dàng
Kình Phong liếm nhẹ tuyến cổ An Hạ, rồi bất ngờ cắn xuống.
Một dấu mới hằn sâu, chồng lên vết cũ. Tuyến cổ sưng phồng, đỏ ửng, tỏa ra pheromone của riêng hắn.
Phập!
“A a a… đau… nhưng… nóng quá…”
Hắn không nói gì. Chỉ có tiếng thở mạnh và cái siết tay như muốn hòa tan cậu.
Một tay ghì gáy An Hạ, tay còn lại lùa vào giữa hai đùi ướt đẫm.
“Em chảy rồi.” – Hắn khẽ nói, giọng khản đặc, “Cơ thể em nhận ra tao là chủ nhân rồi đúng không?”
💢 Đoạn cao trào: Từng đợt xâm nhập
Bạch—bạch—bạch!
“Ư… Ư a a… anh… chậm chút… nó… không vào nổi…!”
“Tao không chậm được.” – Giọng hắn vừa tức giận, vừa điên cuồng.
“Tao phải để mọi ngóc ngách trong em nhớ kỹ tên tao.”
An Hạ cào loạn giường, thân dưới run lên từng đợt.
Kình Phong như thú hoang, liên tục thúc sâu hơn, ép sát hơn, chiếm lấy mọi điểm nhạy cảm.
Phập — Bạch — Bạch — Bạch!
“A a á á… anh… trong quá nhiều…”
🩸 Cao điểm: Tinh dịch Alpha và dấu đánh không thể xóa
Một tiếng gầm thoát ra từ cổ họng Kình Phong.
Phập!
“A a a—!”
Phaahhhh—
Hắn xuất ra mạnh mẽ, sâu đến tận tử cung Omega.
Pheromone nổ tung trong không khí, làm An Hạ co giật dữ dội, mắt mở to, toàn thân co quắp.
Tinh dịch Alpha tràn đầy bên trong, thấm ra ngoài.
Kình Phong không rút ra, vẫn giữ nguyên vị trí, thở hổn hển, tay siết eo cậu như sợ ai giành mất.
“Mỗi đêm… tao sẽ làm vậy…”
“Cho tới khi… không Alpha nào dám ngửi em nữa.”
🧬 Kết thúc chương: Báo hiệu thay đổi
Sáng hôm sau, An Hạ không còn tỏa pheromone.
Dấu Alpha đã khóa tuyến cổ, ngăn mọi hấp dẫn.
Nhưng sâu trong bụng cậu… có thứ gì đó đang thay đổi.