Buổi sáng mát rượi.
Gió đầu thu lùa nhẹ qua hàng ngói, đánh thức An Hạ dậy bằng cảm giác căng tức nơi ngực.
Cậu đưa tay chạm lên hai đầu nụ vốn nhạy cảm, nay trở nên sậm màu, đau nhức.
“Lại to thêm rồi…”
Ngón tay rụt về như chạm phải lửa. Nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên tia hoang hoải, đê mê.
❗Nghi ngờ
Tối hôm đó, Kình Phong vừa vuốt tóc em, vừa cau mày.
“Sao dạo này em… hay thở dốc? Lúc ăn cũng kén, mùi nước cá hôm nay em nôn luôn à?”
An Hạ né tránh, dụi đầu vào hõm vai hắn.
“Tại em… ăn vội. Không sao mà. Em muốn anh hơn là muốn ăn.”
Kình Phong nheo mắt.
“Da em mềm hơn, người thì… thơm mùi lạ lắm.”
An Hạ nuốt khan, cười gượng gạo.
“Vì em dùng dầu mới… thơm để dụ anh.”
🔥 Không muốn dừng lại
Chỉ một lát sau—
Kình Phong lật ngược em xuống, thì thầm bên tai:
“Thơm đến điên người… Đừng trách anh không nhịn được.”
Tay hắn vuốt dọc sống lưng An Hạ, chạm đến eo, rồi trườn xuống vùng cấm.
An Hạ rùng mình, tay bấu chặt chiếu tre.
“Ư… nhẹ thôi… hôm nay em hơi… đau…”
“Vậy để anh đỡ… mà vẫn sâu.”
“Phập—!”
Lực đạo thô bạo ban đầu khiến An Hạ nghẹn thở, nhưng rồi lại đón nhận từng nhịp thụt sâu của hắn như nghiện đói nghiện khát.
“A… a… Phong… đừng dừng… đừng dừng mà…”
“Em nói em đau đấy!”
“Kệ… cứ mạnh đi… em chịu được…”
💦 Cuồng nhiệt giữa hoài nghi
Kình Phong ôm lấy em, lật nghiêng, đưa vào sâu hơn, tiếng va chạm dồn dập.
“Bạch… bạch… bạch…”
Mỗi nhịp lấn sâu đều khiến bụng dưới An Hạ rung nhẹ, như báo hiệu có điều gì đó khác thường.
Hắn chợt khựng lại.
“Lạ lắm… chặt hơn… nong hơn…”
“Anh… đừng hỏi… đừng ngừng…”
“Em đang giấu gì đó đúng không?”
“Không… em chỉ là… nhớ anh thôi…”
🔒 Im lặng
Sau cuộc mây mưa kéo dài đến tận khuya, An Hạ ôm hắn ngủ say.
Bàn tay vô thức đặt lên bụng mình.
“Em chưa sẵn sàng…
Em muốn được yêu trọn vẹn thêm một chút nữa…”
Trong bóng đêm, Kình Phong vẫn chưa ngủ.
Hắn mở mắt nhìn trần nhà, lòng đầy nghi hoặc.