Sáng hôm ấy, một tiếng gõ cửa khác lạ vang lên.
Kình Phong đang mặc quần lửng, vừa lau mồ hôi vừa bước ra ngoài.
“Ai?”
“Là y sĩ tổng trại. Có chỉ thị kiểm tra sức khỏe định kỳ cho Omega.”
Kình Phong khựng lại.
Ánh mắt hắn lướt sang bên trong phòng, nơi An Hạ vừa thức giấc, mặt đỏ bừng vì nghén.
“Chết tiệt… không đúng lúc.”
💥 Cuộc giằng co thầm lặng
Khi y sĩ bước vào, An Hạ ngồi co chân, áo khoác kín người, ánh mắt đầy đề phòng.
“Không cần kiểm tra đâu… em khỏe.”
Y sĩ nghiêng đầu, nhìn cậu một lúc.
“Mặt cậu tái, nhịp tim nhanh, mắt ngấn nước — có dấu hiệu của thai kỳ đấy.”
Kình Phong đứng sau, siết tay thành nắm.
“Để tôi kiểm tra.”
“Không!” — An Hạ cắt ngang, vùng dậy ôm cổ Kình Phong, thì thầm gấp gáp:
“Phong, em mệt… ôm em đi… ngay bây giờ… ngay đây…”
🔥 Lối thoát duy nhất
An Hạ kéo hắn trở lại phòng, khóa cửa đánh “cạch.”
Bên ngoài, y sĩ bất lực, lắc đầu.
“Hai người lúc nào cũng thế…”
Trong phòng, Kình Phong bị đè lên giường.
“Em… định dùng cách này để che giấu?”
“Em chỉ muốn anh đừng nghĩ nữa… Đừng rời em ra…”
“Phập!”
Cậu *tự ngồi xuống, để “nó” lấp đầy mình từng tấc.
Tiếng da thịt vỗ dồn dập.
“Bạch… bạch… bạch…”
“Ư… a… sâu quá… anh… anh đừng kìm… cứ làm mạnh đi…”
“Em… sao lại dễ chịu đến thế này…”
“Vì em yêu anh… vì em muốn anh… từng đêm…”
💦 Cao trào xô đổ nghi ngờ
Kình Phong lật người, đè cậu xuống sàn gỗ mát lạnh.
Tay ghì chặt cổ tay An Hạ lên đầu, thân dưới thúc thẳng.
“Muốn trốn à? Trốn kiểu này anh nghiền chết đấy…”
“Chết… dưới anh… em cũng chịu…”
“Phập – phập – phập!”
An Hạ gào khàn cổ, thắt chặt lấy hắn, mắt lóa đi trong khoái cảm.
“Ư… ưh… em… tới… tới rồi!”
“Anh cũng…”
“Rầm—!”
Hắn dìm sâu đến tận cùng, thở dốc khi tinh hoa tuôn ra ồ ạt.
🔒 Yên lặng sau giông bão
Cả hai nằm bên nhau, đẫm mồ hôi.
An Hạ áp đầu vào ngực hắn, thở mỏng.
“Em không muốn bị khám… vì em chưa sẵn sàng để anh ngừng lại…”
Kình Phong siết chặt em hơn, mắt trầm lại.
Hắn chưa nói gì, nhưng ánh nhìn lặng như giông.