Đến trưa cả lũ giải tán, Dương cùng Pháp theo thằng Học dắt trâu về. Trước khi vào cổng nó còn dặn cố chiều ra đồng chơi với chúng nó. Mở cửa vào nhà, bà vẫn chưa về. Dương đi tắm qua rồi ra hấp lại xôi cho nóng chờ Thanh Pháp tắm xong ra ăn. Gọi điện nhờ mẹ mang lũ mèo Dương bỏ quên trên kho đi cho, mẹ có vẻ hậm hực lắm. Chắc mẹ giận Dương không coi mẹ ra gì. Đi đâu cũng không thèm nói với mẹ một câu.
Em nhón nhén bước đến dọa Dương làm Dương giật bắn. Quay lại ôm Pháp vào lòng, cốc nhẹ lên trán em. Em nhăn mũi nhìn Dương ăn cười tít mắt. Hai đứa bê hai bát xôi lạc ra thềm ngồi ăn. Em vừa nhai vừa hát. Lại mấy bài tiếng anh nghe không hiểu, đã thế tiếng hát lại méo mó vì đang ăn. Nhìn em vui và hồn nhiên như một đứa trẻ, vô ưu vô lo, bỏ ngoài đầu những gì không đáng nghĩ. Hát chán tiếng anh, em chuyển sang tiếng Việt. Em hát những bài Dương chưa nghe bao giờ. Nhạc lạ lạ lời bay bay. Chắc em tự sáng tác chứ Dương đâu đến nỗi mù nhạc Việt thế.
Có bài hát lời nghe như thơ, Dương còn nhớ mang máng lời bài hát như thế này:
Đừng nói gì mà có được không anh?
Hãy lặng im thôi vì ngày trôi nhanh lắm
Hãy kể cho nhau nghe trong từng vạt nắng
Khe khẽ ùa về mùa thở những xa xăm
– Bài gì đấy Pháp?
– Mưa tháng Chín!
– Của ai?
– Mưa tháng Chín!
– Ca sĩ nào?
– Nguyễn Thanh Pháp!
– Pháp điên
Lập tức em quay sang đấm Dương thùm thụp. Đăng Dương cười vang khắp nhà. Đấm xong em lại ngồi ăn. Ăn chán lại hát. Bài này sang bài khác. Hết nhạc vàng nhạc đỏ rồi nhạc thiếu nhi. Có cái bài hát về con voi như thế này:
Ra mà xem con chi nó to to ghê
Trông xa lớn hơn xe hơi. Lăn lăn bánh xe đi chơi
À thì ra con voi như vậy mà nghĩ ngợi hoài.
Đằng sau nó mang một cái đuôi. Và một cái vòi phía đầu.
Không biết tả thế nào chứ nghe em hát bài này xong Dương phì hết cơm ra mũi. Cười lăn mấy bậc thềm luôn. Em hát xong em cũng cười. Hai đứa cứ thi nhau ngoác mồm chán chê. Ăn được hết bát xôi mà hàm đau ê ẩm.
Tự nhiên nghĩ đến thời gian vừa qua. Tất cả mọi thứ chỉ xảy ra trong vòng một tháng. Mà mọi thứ kéo Dương đi thật xa trên một con đường rộng hơn trước kia Dương đang đi. Nghĩ đến cái ảnh dìm hàng em, cái tát của em, cái ảnh em chụp trộm dìm hàng mình, mấy cái quần đùi hoa, cái áo khoác đầy gián, những trò nghịch ngợm quậy phá em nghĩ ra để hành hạ mình. Những giọt nước mắt, những nỗi sợ hãi, những ngày chạy trốn bên nhau, những kỉ niệm khiến hai đứa nhận ra tình cảm trong tim Dương. Em bước vào cuộc sống của Dương, thay đổi rất nhiều thứ. Em khiến Dương lớn hơn, mạnh mẽ hơn khi ở bên em. Thanh Pháp nhỏ bé và cần che chở biết bao. Càng nhìn em Dương càng thấy có một cảm xúc gì đó khiến trái tim Dương đập mạnh dữ dội.
Em bắt Dương đi ngủ trưa thì chiều em mới cho đi chơi. Dương sướng râm ran trong lòng. Chui vào chăn ôm em. Em cứ rúc vào ngực Dương hít hít rồi chê “Dương hôi”. Dương ôm em chặt lắm, chặt hết vòng tay rồi mà vẫn muốn gần em hơn nữa. Nhưng sợ em đang trong tình trạng tâm lý bất ổn mà dễ hoảng sợ nên không dám tiến tới. Chỉ nằm ôm em, rủ rỉ cùng em những chuyện con giun con dế con khủng long. Hết chuyện thực thì nghĩ ra chuyện bịa ra trêu nhau. Nói chuyện chán rồi hai đứa ngủ bao giờ không biết.
Dương tỉnh giấc lúc 3h chiều vì nghe thấy tiếng gọi của thằng Học ầm ầm ngoài cổng. Gọi em dậy ra đồng chơi. Nhắc em mang theo lọ dầu hổ và một túi kẹo. Hai đứa lại chạy theo thằng Học ra ngoài bãi chơi cùng đám trẻ trong làng. Cả bọn lại rủ nhau chơi đá bóng. Chỉ có Dương, Thanh Pháp và thằng Học ngồi lại trông trâu bò.
– Mông mày còn đau ko?
– Đau. Bố tao quất bằng roi mây. Giờ thò tay vào sờ vẫn thấy hần hần
– Cởi quần ra tao xoa dầu cho tối thì khỏi
Vừa nói xong, thằng Học cởi quần nằm úp chim xuống bãi cỏ luôn. Dương lấy lọ dầu hổ em mang rồi xoa vào mông cho nó. Khổ. Đánh gì mà mạnh tay khiếp. Dương bị mẹ đánh suốt mà chưa bao giờ bị đánh nặng tay như thế này.
Đang xoa xoa dầu thì thấy thối um. Dương bực quá tét mông thằng Học một phát thật mạnh làm nó giật nẩy người lên vì đau.
– Dm bố xoa dầu cho còn đánh rắm vào mặt bố
– Ơ sao mày biết tao đánh?
– Thối um lên thế này sao không biết.
Em cười phá lên sau lưng Dương. Thằng Học kéo quần lên ngượng nghịu gãi đầu. Thằng mất dậy. Tí ngộ độc khí chết tươi. Thằng này ăn mặn nhiều quá hay sao mà bủm rắm nặng mùi kinh khủng. Thế này thảo nào cả lũ sợ nó ủ rắm vào tay rồi ném vào mặt.
Đang suy nghĩ vớ vẩn tự nhiên nghe thấy tiếng thét của mấy thằng đằng xa.
– Học ơi dẫn 2 đứa nó chạy đi. Con trâu nhà thằng Đạo bị ong đất đốt nổi điên lên rồi.
Nhìn ra xa thấy con trâu mộng đang phừng phừng lao tới. Trông xa xa mà rõ mắt nó lồi đỏ cả lên. Dương vốn nhát nên sợ run. Chưa biết xử trí thế nào thì đã bị em nắm tay phải lôi về phía ruộng. Thằng Học thì nắm tay trái lôi về bãi đá bóng. Mỗi đứa một bên, Dương đứng giữa đường trâu chạy đến luôn. Mà em với thằng Học hoảng quá càng nắm chặt rồi lôi mạnh. Lúc ấy đáng nhẽ phải theo thằng Học mà lôi em chạy theo thì Dương phản ứng theo cảm tính, hất tay thằng Học chạy theo em. Tưởng em lôi Dương đi đâu, dắt Dương chạy … xuống ruộng. Hic. Nản em vô đối. Dương với Thanh Pháp chạy nát hết cả một góc lúa đang lên xanh mịn. Thằng Học đứng trên bờ quát.
– Tiên sư hai đứa mày lên nhanh không bà Ân đang chạy ra bắt hai đứa mày kia kìa.
Mẹ ơi, lúc chạy trâu điên thì không hiểu sao phi nhanh như gió. Giờ đi có một đoạn lên bờ mà Dương phải nhón từng bước một. Vừa đi vừa nghiêng ngả muốn ngã. Thấy cảnh cả lũ toán loạn chạy trốn bà Ân thì hiểu số phận Dương và Thanh Pháp sẽ ra sao khi rơi vào tay người đàn bà lực điền này rồi.
Vừa bước lên bờ, bị bà tóm ngay cổ áo, chửi xa xả. Mà các cụ chửi ngọng líu ngọng lô Dương không nghe thấy gì hết, chỉ biết đứng khúm núm chịu trận. Mấy thằng mất dậy không thằng nào ra bênh Dương một câu, trốn hết vào bãi ngô, thỉnh thoảng lại thò đầu ra cười nhăn nhở. Nhìn sang Pháp, thấy em run lên vì giầy ngấm nước mà thương em quá. Quay ra xin lỗi bà Ân thì bà chửi át hết cả tiếng xin lỗi. Cuối cùng bà hạ lệnh mai Dương và Pháp phải ra cấy lại cho bà một góc ruộng vừa bị phá. Chết mất. Từ bé đến giờ mới nhìn thấy cây lúa vài lần. Giờ bắt Dươngg cấy thì cấy làm sao. Không khéo làm nát mẹ cả ruộng. Nhăn nhó dạ vâng để cho bà ấy đi về không đứng nghe chửi tẹo nữa chắc nát tai.
Bóng bà Ân vừa khuất, cả lũ trẻ chạy ra quay lấy Dương xem bà chửi gì. Đăng Dương thông báo lại hình phạt khủng khiếp của bà mà cả lũ cười ầm lên.
– Thôi về thay quần áo đi rồi tối ra chơi với bọn tao. Bọn tao dạy cách cấy.
– Tao không! Trâu nhà thằng nào vừa điên thì bảo thằng đấy đi mà cấy.
– Mày không cấy thì bà Ân về tận nhà bà mày chửi, chết mày chứ chết ai.
Biết không thương lượng được, đành dắt em về thay quần áo. Trước khi về cả lũ còn hô hoán trêu
– Thằng Học mày bủm tặng nó quả rắm rồi để chúng nó về.
– Khỏi! Lúc xoa dầu vào mông cho nó nó tặng rồi. Bủm một phát hương bay lên tận mặt. Tiên sư chúng mày
Em một tay xách giầy, một tay nắm áo mình lũn cũn chạy. Chắc em mệt nên chạy chậm hơn thường ngày. Dương đưa em cầm giầy mình rồi cúi xuống trước mặt em
– Pháp lên anh cõng
– Dạ?
– Dạ vâng gì, lên đi, đường toàn mảnh sành, giẫm vào uốn ván chết
Em suy nghĩ một lát rồi bẽn lẽn ôm vai Dương nhảy lên lưng. Trời ạ, cõng em mới biết em nặng. Dương vừa đi vừa run. Ước gì Dương cao to hơn tí thì em là con muỗi. Em bám chặt vào vai Dương vì sợ ngã. Nhìn đằng xa vẫn thấy lũ trẻ đứng ngóng về phía hai đứa mình. Loi choi loi choi. Thanh Pháp vừa ôm cổ Dương vừa hát. Hát một lúc em quay sang hỏi.
– Dương yêu ai nhất?
– Hở? Ờ… Yêu mẹ.
– Từ lần sau em hỏi Dương phải nói dối
– Nói sao?
– Nói anh yêu Thanh Pháp nhất
– Thế thì Pháp cũng nói dối đi
– Nói dối gì?
– Thế Pháp yêu ai nhất?
– Yêu Dương nhất. Hi hi
Đăng Dương và Thanh Pháp đều cười. Ừ, yêu em lắm! Yêu cái kiểu quậy phá nghịch ngợm, yêu những cái chun mũi khi bị mình cốc đầu, yêu những khi em hiền hiền, những lúc em sợ hãi trông đến tội nghiệp.
Tự nhiên Dương khỏe hẳn. Sốc em ngồi cao lên rồi đi về nhanh hơn cho em còn thay quần áo khỏi lạnh. Chắc chắn từ đằng xa kia, lũ trẻ đang đứng nhìn về phía đường làng, nhìn theo bóng Dương và em, như hình con cóc đang cõng con nhái chạy nhanh về nhà.