– Mày đang ở đâu thế Dương?
– Dạ… con đi thăm bố ạ!
– Thế mà bố mày bảo mày đang ở Đà Nẵng
– Ơ mẹ gọi cho bố á?
– Mày đưa Thanh Pháp về nhà ngay. Cô Ly đang tìm nó về để tòa giải quyết cho bố mẹ nó li hôn. Cô mà biết mày lôi thằng bé đi mấy ngày nay thì cô giết
– Dạ…
– Dạ vâng gì nữa. Tiện thể trên đường mua luôn cho tao con dao.
Hic, mẹ nói thế bố ai dám về? Nghe giọng mẹ, muốn đái ra quần. =.=
Thanh Pháp vẫn cuộn tròn như con mèo, ngủ ngon lành bên cạnh Dương. Nghĩ đến lúc phải gọi em dậy thông báo cái tin chẳng có gì vui vẻ này là lại thắt ruột. Vội cùng dậy rửa qua mặt, khoác áo chạy ra chợ. Loay hoay một hồi Đăng Dương mới tìm được hàng mũ và chọn cho Thanh Pháp một cái mũ nan rộng vành. Em đội mũ này chắc chắn sẽ rất đẹp.
Vừa mở cửa phòng, chạy vào giường định hù em thì chẳng thấy em đâu. Ngoài ban công, nhà vệ sinh, hành lang cũng không có. Hoảng quá! Vội vứt mũ xuống sàn nhà chạy đi tìm. Thanh Pháp đi đâu được chứ? Chẳng lẽ đi tìm người quen hay hàng xóm ngày xưa? Hay là em đã biết ở nhà có chuyện gì xảy ra nên chạy trốn? Trời ạ! Phải hiểu cho Dương một chút chứ. Em đã từng sống ở đây nên nhiều thứ quen thuộc. Còn Dương lần đầu tiên bước đến thành phố này với bao điều lạ lẫm. Đến một con đường đi qua cũng chẳng thể nhớ nổi tên. Làm sao Dương tìm được em bây giờ?
Nghĩ lại những lời đêm qua em nói. Lại chạy vòng ra chợ, lượn qua những hàng kem mà Dương hỏi được đường đến, loanh quanh khắp các hàng đồ lưu niệm mà vẫn chẳng thấy bóng em đâu. Mệt nhừ chân. Lững thững đi về khách sạn thì thấy em ngồi ở mấy bậc thềm trước cửa. Trông em như đứa trẻ vừa bị lũ bạn xông vào đánh.
– Pháp làm gì vậy. Biết người ta đi tìm suốt nãy giờ không?
– Pháp tưởng qua làm mất quần nên nay Dương bỏ về Hà Nội rồi. Hic
Mặt em buồn so, nửa sợ Dương nửa vui vì tìm thấy Dương. Dắt em lên phòng. Định khoe em cái mũ mới mua thì ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy lũ mèo cùng nhau cào rách mẹ mất một nửa. Hic. Bực quá suýt lẳng mấy con ra cửa sổ. Pháp mà không cười ôm lấy Dương giữ lại thì hậu quả khó lường. Em nhặt mũ lên rũ rũ cho hết lông mèo rồi cẩn thận gấp lại cất vào vali. Giờ mới để ý thấy em đã cất hết đồ đạc rồi.
– Sao Pháp cất đồ đi thế?
– Chúng mình phải về mà. Pháp biết rồi…
Không muốn nói gì nữa. Đưa em đi ăn nốt món bánh mì ở Lu cafe rồi hai đứa lại ôm vali và thùng mèo ra ga. Lần này Dương tỉnh táo hơn lúc đi. Ngồi chống tay lên thành cửa sổ ngắm cảnh. Em thì gục vào vai Dương. Thấy nhắm mắt nhưng không biết có ngủ hay không. Muốn nắm tay em mà ngại ngại. Đành để em yên tĩnh với những suy nghĩ của riêng em. Cảnh vật bên đường cứ trượt đi theo từng tích tắc. Ước gì đường về cứ dài mãi. Để Dương được bên em nhiều hơn.
Xuống ga Hà Nội, Đăng Dương về nhà trước để tránh cô Ly nhìn thấy Dương đi cùng em. Mà sao lạ lắm. Đi mới có 3 ngày mà cảm giác như xa nhà 3 năm? May mà mẹ không có nhà. Cứ tưởng tượng ra cảnh mẹ lao vào đập mình là Dương nổi da gà. Trèo lên gác chui vào kho cất lũ mèo. Xuống phòng là chạy ngay ra ban công ngóng em về. Ngồi mãi mới thấy bóng em xách vali đi từ đầu ngõ. Nhẹ nhõm hẳn. Em đi chậm lắm, dò từng bước mệt mỏi. Nhìn em mà xót xa quá. Xách có cái vali nhỏ thôi mà như ôm thùng sắt nặng mấy tấn.
Em qua nhà bác Tâm đón Ki rồi mới về. Vừa mở cổng em đã ngước lên nhìn Dương, nhoẻn miệng cười. Đăng Dương hạnh phúc tí ngã lộn cổ chết. Nhắn tin bảo em nghỉ ngơi rồi chiều còn đi với mẹ xong, vào mở máy online. Mới đăng nhập cái là thằng Khang nhảy vào buzz ngay. Thằng khùng, cứ nhìn thấy mặt là ghét.
– Này, tao hỏi! Mày yêu em Nhíp hả?
– Không, biến đi cho tao làm việc.
– Không trả lời tao không biến. Mày yêu em Nhíp không?
– Không, chơi bời thôi.
Dương thừa biết nếu trả lời có thì thằng này lại tuôn ra một đống câu hỏi kèm theo. Thế nên cắt đuôi nó luôn cho nhanh. Đỡ lằng nhằng.
Lượn lờ trên mạng chán, Dương xuống bếp tìm đồ ăn. Vừa xuống cầu thang thì giật bắn mình. Thanh Pháp đã sang từ bao giờ. Em lấy thức ăn trong tủ ra nấu. Sao biết Dương đói mà nấu cơm thế này! Lại gần ghé sát mặt vào vai em, em giật mình rồi quay ra tát nhẹ Dương 1 cái. Hi hi, thích thích!
– Đưa làm cho!
– Không cần!
– Đã bảo đưa đây mà lại.
Vừa nói vừa nắm cái tay em đang cầm dao thái rau làm luôn. Em cũng đứng yên cho Dương giở trò. Hình như em vừa tắm xong. Mùi thơm dã man. Hít vài cái mà người cứng đơ. Em thấy Dương ngơ ngơ thì đẩy ra nấu tiếp. Ngại quá, đành ra ghế ngồi nhìn em nấu. Chẳng hiểu sao nhìn em nấu ăn là Dương lại mơ về ngôi nhà =.=
– Pháp có mệt không?
– Mệt chứ sao không
– Thế ăn xong đi ngủ đi
– Xin người, về nhà rồi chứ có phải Đà Nẵng nữa đâu!
Dương vừa ăn vừa phụng phịu. Nghĩ đến đêm nay nằm ngủ một mình mà đã thấy lạnh rồi. Đang ăn thì mẹ về. Dương giật thót. Miếng thịt nghẹn ứ trong cổ, chào mẹ mãi mà không phát ra được tiếng. May quá có Thanh Pháp nên mẹ không làm gì Dương. Pháp lấy bát cho mẹ ngồi ăn luôn. Mẹ đang vội nên chỉ hỏi qua loa 2 đứa vài câu rồi ăn nhanh để đi.
Ngồi trên ban công, Dương và Thanh Pháp ấp úng mãi chẳng biết nói gì. Mẹ Dương bảo mai em đi cùng bố mẹ đến tòa án để tòa xét ai nuôi Pháp. Mà cô Ly nuôi chắc rồi còn phải xét làm gì nữa. Để ông Vũ nuôi chắc em chỉ thọ được 17 tuổi mất. Thương em quá mà chẳng biết làm gì. Muốn ôm nhưng sợ người đi đường nhìn thấy. Muốn lôi em vào phòng thì sợ bị em tát vì tội chưa được cho phép mà dám sàm sỡ. Đành im re, thỉnh thoảng nhìn em lại thấy em thở dài.
Lúc sau Thanh Pháp lôi điện thoại ra onl. Dương thì nhìn em mãi chẳng thấy chán, nên cứ đứng đấy, kệ em muốn làm gì thì làm. Tự nhiên mặt em tối sầm lại. Em quay ra nhìn Dương ngỡ ngàng một lúc rồi chuyển sang tức giận. Lại có chuyện gì nữa? Chưa kịp hỏi em thì em đã bỏ về, đóng cửa RẦM một cái. Ơ… Thỉnh thoảng lại quay ngoắt một cái làm Dương không hiểu gì luôn.
Vội vào phòng bật máy tính. Máy cứ rề rề, khởi động chậm thấy mồ. Bực muốn đập màn hình. Gọi điện cho em thì em tắt máy. Hic. Vừa onl vào facebook, ngó qua trang chủ mà Dương phát hoảng. Thằng chó Khang nó chụp màn hình khung chat của Dương và nó trưa nay rồi post lên trang cá nhân kèm theo caption: ”Sốc: Quần Đùi Hoa và em Nhíp chỉ là chơi bời”.
Cái Đinh Công Mạnh! Mẹ thằng đàn bà hóng hớt khốn nạn. Dương chỉ thiếu nước đập vụn màn hình máy tính cho hả giận thôi. Nó làm thế này thì cả đời này em không nhìn mặt Dương mất. Chình ình bằng chứng to như con bò đây thì giải thích với thanh minh làm sao?
Máu trong người Dương sôi lên 1000 độ cmn rồi. Dương comment chửi thằng Khang thì ngay lập tức nó xóa cái ảnh mà không thèm trả lời một câu. Xóa ảnh thì dễ, nhưng làm sao xóa được sự giận dữ của em bây giờ? Cầm điện thoại nhấn số ”dog Khang”. Nó bấm không nghe rồi tắt máy luôn. Thằng khốn nạn này rõ ràng định chơi Dương. Hằm hằm mặc quần áo dài rồi dắt xe ra cổng, phen này gọi nó ra cổng đấm hãy hết cả hàm răng luôn.
Vừa đề xe thì mẹ Dương về. Dương đơ luôn. Cứ nhìn thấy mẹ là bủn rủn như máy hết xăng. Mẹ gườm gườm một cái là Dương biết ý dắt xe vào rồi chạy tót lên phòng đóng cửa. Vội nhắn cho mẹ cái tin ”Con tắm mới thay sịp rồi”, xong tắt điện trèo lên giường nằm in thin thít luôn. Dương khổ quá, huhu, bị kìm kẹp dưới một ách đô hộ suốt 20 năm mà chắc chắn không bao giờ có cuộc cách mạng nào mạnh đến mức đủ lật đổ được bạo chúa mẹ. Hic!
Nằm yên nghĩ về em. Chỉ mong em đừng khóc. Nhắn cho em mấy cái tin mà hiện lỗi chưa gửi được. Chắc chắn em cắt đứt liên lạc với mọi thứ bên ngoài, thu mình vào góc nhỏ để gặm nhấm nỗi buồn rồi. Dương chán hết sức luôn. Vừa đập đầu vào gối vừa thề rằng ngày mai sẽ bóp cổ thằng chó Khang chết tươi.
Vừa vào tới lớp, Dương phi đến chỗ thằng Khang tặng nó một quả đấm nóng hổi ngay vào mặt. Hôm nay may cho nó là Dương bớt giận và bình tĩnh hơn hôm qua chứ không nó đi nguyên hàm răng. Thằng chó, lại còn định đứng dậy chọi lại Dương. Khốn nạn.
– Dkm mày vì đứa con trai mà phũ với tao thế à?
– Mày câm mồm lại ngay đi thằng chó. Bố không đùa với mày đâu
Hôm nay bỏ học luôn. Chả thiết gì mà học với hành nữa. Sáng ngày gặp em mà em nhìn Dương bằng ánh mắt lạnh lùng và bất cần khủng khiếp. Dương biết mình lâm vào cái thế oan ức mà không cách nào giải thích được. Nhưng dù gì em cũng phải tin Dương và nghe mình nói một vài câu chứ? Dương vì ai mà chạy ngược chạy xuôi suốt những ngày vừa qua? Từ trước tới giờ Dương chưa bao giờ quan tâm đến người nào nhiều như lo lắng cho em cả. >”<
Dừng xe ở cổng trường em. Nay Dương đứng chờ em ở đây luôn. Em không chịu nói chuyện Dương sẽ bế em tống lên xe rồi phóng về nhà. Sau đó tính sau. Đứng một hồi thì thấy chú Vũ đến. Giật mình tránh vào một chỗ xem xem chú định làm gì. Hình như chiều nay tòa xử cho chú và cô Ly li dị thì phải. Về mà lo việc đi còn đến đây làm chi?
Nhìn điệu bộ hơi khật khưỡng mà thấy hốt. Dương đoán chắc là ông này chẳng có ý định gì tử tế đâu. Mẹ Dương bảo ổng chẳng chịu kí đơn li dị nhưng vì cô Ly quyết quá nên tòa mới xử cho. Mà lạ cái là ông này cứ tìm Thanh Pháp làm gì không biết. Pháp không phải con trai ổng, tìm cũng chẳng giải quyết được gì chuyện tình cảm bố con. Chẳng lẽ tìm để đánh tiếp à? Lâu lâu lại thấy ông rút điện thoại ra gọi điện. Tò mò quá, Dương túm lấy thằng bé đánh giày đi ngang.
– Này nhóc, anh cho 20 nghìn, lượn loanh quanh hóng hớt xem ông kia nói gì anh với!
Thằng bé lượn lờ một lúc rồi quay lại tường thuật tình hình. Tai mình ù đi khi nghe thấy lộn nhộn nào là "Bỏ tao thì hối hận cả đời, đm", "chuyến này tao xử ngon con nó luôn"… Chân tay rụng rời. Dương biết sức mình không chống được ổng. Mà có tri hô lên thì cũng hơi vô lý vì thầy cô bạn bè đều biết ông Vũ là bố của Thanh Pháp. Thêm nữa là bọn bạn của em cũng không có cảm tình gì với Dương mấy từ vụ cái ảnh nhổ lông nách. Trong đầu Dương lúc này chỉ loanh quanh mấy cái suy nghĩ đi tìm mua dao với kiếm để bảo vệ em. Nhưng Dương đâu có ngu độn đến mức mất bình tĩnh thế.
Bí quá, đành nhấn số gọi cho thằng Khang. Dù gì thì ở lớp cũng đếch có thằng nào mà nhờ vả ngoài nó.
– Đm gì nữa thế?
– Mày bỏ học đến trường cấp 3 tao với
– Mày đánh chưa hả à mà còn hẹn bố đánh nhau tiếp?
– Tao gặp chuyện rồi. Gọi mấy thằng cớm bạn mày đến giúp tao với.
– Cái quái gì đấy?
– Ông Vũ hôm tao kể ý. Ông ý hôm nay đến trường định bắt cóc Pháp.
Gập máy. Chỉ mong thằng Khangđến trước lúc em tan học. Đi loanh quanh thấy ông Vũ có vẻ nóng ruột. Vừa mới đứng thêm vài phút, thấy lão đi thằng vào trường, nói chuyện với bảo vệ rồi lên dãy nhà em học. Vội gọi cho thằng Khang giục nó tới nhanh. Dương nóng ruột lắm. Cảm giác sôi sùng sục và hẫng khó tả. Rút điện thoại gọi một chiếc taxi đến phòng trường hợp cần. Xong xuôi đã thấy em lững thững đeo cặp đi theo ông Vũ ra cống trường.
Dương lao ra chộp lấy tay em khi em vừa lấp ló ra khỏi cổng trong khi ông Vũ ra vỉa hè vẫy taxi.
– Pháp ơi, đi về với Dương!
– Dương làm gì thế? Bỏ ra!
– Pháp không được đi với chú Vũ! Pháp biết chú đưa Pháp đi đâu mà đi?
– Tui đến tòa án. Dương tránh ra đi
– Không, lão ấy đưa Pháp đi giết đấy. Pháp hiểu không?
Khuôn mặt em bàng hoàng hốt hoảng trước những điều Dương vừa nói. Dường như em chưa tin. Dương nắm chặt vai em năn nỉ, chỉ mong lần này em đừng ương bướng và nghe lời Dương.
– Dương xin Pháp đấy. Pháp đi với Dương, Dương đưa Pháp đi, không cần chú Vũ đưa.
– Nhưng…
– Dương yêu Pháp lắm. Dương không thể để Pháp bị như lần trước được. Pháp nghe Dương đi. Dương…
Nói chưa dứt lời, ông Vũ đã đẩy Dương gần như bắn vào bờ tường bao quanh trường. Lúc này Dương hơi run, nhưng vẫn cố bình tĩnh xử lý.
– Ơ chú Vũ, chú làm sao thế? Con đang nói chuyện với Thanh Pháp
– Lúc khác. Tao đang vội.
Nói xong lão kéo em đi luôn. Đm lão! Dương vội lôi em lại. Vừa làm dữ vừa mong thằng Khang đến nhanh không Dương và em chết chắc. Trong cái taxi đợi lão có hai thằng mặt ngựa đang ngồi đợi. Không biết mấy thằng chó định giở trò gì. Dương bị ám ảm mấy vụ giết người trả thù trên mạng nên lúc này hãi vô cùng. Cứ tưởng tượng lúc em bị lão Vũ cầm dao chém vô số nhát lên người là lại muốn hét lên.
Chưa bao giờ thấy em tội nghiệp đến thế này. Em mềm oặt trong tay Dương và tay lão Vũ. Bị giằng đi giằng lại đến khổ. Tình hình càng xấu hơn khi hai thằng mặt ngựa từ taxi đi ra. Quả này cả bọn tống luôn Dương vào taxi rồi đem đi xử luôn quá.
Thằng Khang đến đúng lúc như phim Hàn Quốc. Lũ bạn nó phanh xòe một phát chắn ngang trước mặt hai thằng mặt ngựa rồi ra chỗ Dương. Được thằng chó Khang, lúc này vẫn còn nhăn nhở giở trò
– A bạn Pháp. Lâu không gặp nhìn bạn dạo này đẹp quá!
Nhìn chỉ muốn vả cho phát. Nhưng đang chịu ơn nó nên không muốn nói. Nó dẫn theo gần chục thằng đến giúp Dương. Dương kéo Pháp vào lòng rồi nhờ thằng Khang đem xe máy về nhà giúp. Dắt Pháp chạy ra đường bắt taxi trong ánh mắt cay cú của ông Vũ. Qua lần này có lẽ Dương lúc nào cũng theo em không rời mất. Chỉ cần hở một tí là em có thể bị hại ngay. Càng nghĩ càng thấy khó hiểu về gia đình em. Bố thì giang hồ, mẹ thì cả năm chỉ thấy một vài lần, bỏ mặc còn ở nhà cho một lão không phải bố nó. Khó hiểu. Không hiểu em đã lớn lên kiểu gì trong cái hoàn cảnh như thế này. Nhưng càng nghĩ càng thương em nhiều hơn.
Đóng chặt cửa taxi, dặn lái xe đi đến địa chỉ của bố Dương xong quay ra em. Em mệt và hoảng loạn nên người cứ lịm đi. Ôm em trong lòng, nhìn những cảnh vật trượt qua cửa kính xe mà lòng lẫn lộn. Trong lúc này Dương chỉ biết cầu cứu bố. Lục túi nhắn tin báo cho mẹ để mẹ nói với cô Ly. Mẹ gọi lại Dương cũng chẳng thèm nghe nữa. Lúc này Dương mệt mỏi quá rồi. Điều duy nhất muốn làm là ôm em thật chặt, đi tìm một chốn bình yên nào đó để nương náu cho qua cơn bão.