Tuần mới bắt đầu bằng một buổi sáng Sài Gòn nắng gắt, ánh mặt trời chiếu thẳng qua cửa kính văn phòng tầng 12 làm không gian sáng choang. Minh bước vào công ty với tâm trạng nhẹ nhàng hơn tuần trước – những khoảnh khắc cuối tuần ở nhà Hải vẫn còn nguyên, những nụ hôn sâu, những cái ôm chặt, và đặc biệt là lần đầu hoàn toàn thuộc về nhau khiến cậu mỉm cười một mình khi nghĩ đến. Nhưng cậu vẫn giữ vẻ ngoài bình thường, không muốn đồng nghiệp nghi ngờ.
Phòng break sáng sớm đông đúc như thường lệ, mùi cà phê đen đá lan tỏa, tiếng cười nói rộn ràng. Minh rót ly cà phê, đang khuấy thì nghe tiếng chị Lan từ phía sau:
“Ê Minh, tuần này mặt tươi quá, có chuyện vui gì kể chị nghe coi!”
Minh đỏ mặt cười gượng:
“Dạ không có gì chị, tại ngủ đủ giấc thôi.”
Phong đi ngang, tay cầm bánh mì, chen vào trêu:
“Ngủ đủ giấc hay ngủ với ai đủ giấc hả? Couple vàng tuần này cười suốt ngày, chắc cuối tuần vui lắm nhỉ Hải?”
Hải đang đứng gần đó cầm ly cà phê sữa đá, cười lớn xua tay:
“Thôi mấy người nghĩ bậy, anh em vui vẻ bình thường thôi mà.”
Nhưng ánh mắt anh liếc sang Minh một cái nhanh, đầy ý tứ.Minh cúi đầu uống cà phê, lòng ấm áp vì cái liếc ấy, nhưng cũng lo – đồng nghiệp trêu ngày càng nhiều, nếu họ biết thật thì sao?
Buổi sáng, công ty đón nhân viên mới chuyển về phòng tài chính: Khánh, 28 tuổi, cao ráo, đẹp trai kiểu thư sinh, tóc vuốt gọn, nụ cười thân thiện. Sếp giới thiệu Khánh trong cuộc họp ngắn đầu tuần:
“Khánh chuyển từ chi nhánh miền Bắc về, kinh nghiệm kế toán tốt, mọi người hỗ trợ cậu ấy nhé.”
Khánh ngồi bàn gần Minh, ngay từ ngày đầu đã hay hỏi cậu về quy trình công ty, về phần mềm nội bộ. Giọng Khánh ấm, hay cười:
“Minh ơi, cái báo cáo này làm thế nào vậy cậu? Mình mới về chưa quen lắm.”
Minh vô tư giúp đỡ, giải thích chi tiết:
“Dạ anh, anh dùng hàm này là được, em gửi file mẫu cho anh nhé.”
Cậu nghĩ chỉ là đồng nghiệp mới, giúp nhau bình thường.Hải từ phòng marketing nhìn thấy từ xa – Khánh cười nói với Minh lâu, đứng sát bàn cậu, tay còn chạm nhẹ vai khi chỉ màn hình. Hải nhíu mày nhẹ, lòng hơi khó chịu nhưng không nói gì, chỉ nhắn tin cho Minh:
“Nhóc bận hả? Anh xuống hỏi số liệu tí.”
Minh rep:
“Dạ anh xuống đi, em đang giúp anh Khánh mới về thôi.”
Hải đọc tin, lòng càng lạ. Thằng mới đó… cười với nhóc mình nhiều quá.Giờ nghỉ trưa, Khánh rủ Minh:
“Minh, đi ăn trưa chung không? Mình mới về chưa quen quán nào ngon.”
Minh đồng ý vì lịch sự:
“Dạ được anh, quán cơm tấm gần đây ngon lắm.”
Họ ngồi bàn riêng, Khánh hỏi han chuyện cá nhân:
“Cậu ở Sài Gòn lâu chưa? Cuối tuần hay làm gì vui?”
Minh cười kể chung chung:
“Dạ em quê miền Trung, cuối tuần hay ở nhà nghỉ ngơi thôi anh.”
Khánh cười ấm:
“Cậu dễ thương thật, ít nói nhưng nhiệt tình. Mai mốt rảnh đi cà phê với anh nhé, anh mời.”
Minh gật đầu vô tư:
“Dạ nếu rảnh thì được anh.”
Hải tình cờ thấy từ xa khi đi ngang quán – Minh cười nói với Khánh, thằng đó còn gắp đồ ăn cho cậu. Hải mặt tối sầm, quay đi không vào, lòng ghen tị dâng lên như lửa cháy. Anh nhắn tin Minh ít hơn chiều đó, giọng hơi lạnh lùng. Minh nhận ra, lo lắng hỏi:
“Anh giận em hả? Hôm nay anh ít nhắn quá.”
Hải rep:
“Không, anh bận thôi.”
Thứ Tư, thứ Năm, Khánh tiếp cận nhiều hơn: tặng Minh ly cà phê sáng, đứng sát nói chuyện lâu ở phòng break, khen
“Cậu chăm chỉ thật, nhìn cậu làm việc thích lắm”.
Minh vẫn vô tư đáp lại, cười lịch sự, nghĩ chỉ là đồng nghiệp thân thiện.Hải nhìn thấy hết – từ xa hoặc qua lời chị Lan kể
“Thằng Khánh mới hay hỏi thăm nhóc Minh ghê, chắc thích nó rồi”.
Hải lòng càng khó chịu, ghen tị tích tụ. Anh ít cười hơn, nhắn tin ít đi, nhưng vẫn xuống tầng tài chính, ngồi sát Minh với lý do công việc, tay lén siết eo cậu mạnh hơn:
“Nhóc vui vẻ với thằng mới quá nhỉ?”
Minh ngạc nhiên:
“Anh… anh ghen hả?”
Hải cười gượng:
“Không, anh hỏi thôi.”
Thứ Sáu, cao trào nhỏ. Khánh rủ Minh đi ăn tối “kỷ niệm tuần đầu về công ty”, Minh từ chối khéo “Dạ em bận anh ơi”, nhưng Khánh vẫn cười mời cà phê sáng mai cuối tuần. Minh đồng ý lịch sự “Dạ nếu rảnh”.
Hải nghe Phong kể lại (Phong thấy Khánh hỏi Minh), lòng ghen bùng lên. Tối thứ Sáu, Hải nhắn tin:
“Nhóc cuối tuần rảnh không? Sang nhà anh đi, anh… muốn gặp em.”
Minh đến nhà Hải, anh ôm chặt ngay cửa, hôn sâu cuồng nhiệt hơn thường ngày, tay siết eo mạnh:
“Nhóc… dạo này vui vẻ với thằng Khánh mới quá nhỉ? Nó tán em hả?”
Minh ngạc nhiên, giải thích:
“Không có anh, chỉ đồng nghiệp thôi, anh ấy hỏi công việc em giúp thôi mà.”
Hải thì thầm giọng khàn vì ghen, mắt tối sầm:
“Anh thấy hết, nó nhìn em kiểu thèm thuồng, cười với em ngọt ngào. Em là của anh, anh không thích ai chạm vào em.”
Anh đẩy Minh vào tường, hôn ngấu nghiến, lưỡi quấn mạnh bạo, tay cởi đồ cậu nhanh như xé:
“Anh sẽ đụ em mạnh tối nay, đụ đến khi em rên tên anh thôi, để em nhớ em chỉ thuộc về anh.”
Minh rên lớn trong nụ hôn, cương cứng ngay:
“Anh… ghen đi… em là của anh… đụ em mạnh đi anh, em muốn anh chiếm lấy em…”
Hải cởi hết đồ hai người, đẩy Minh nằm ngửa trên giường, bôi gel ấm nóng lên lỗ cậu nhiều hơn thường ngày:
“Lỗ em nóng quá, anh bôi gel ấm để em siết cặc anh chặt hơn, anh sẽ đụ em đến khi em ra đầy bụng vì anh.”
Anh đẩy vào mạnh bạo ngay từ đầu, cú đụ sâu và nhanh vì ghen:
“Lỗ em siết anh chặt quá… em rên lớn đi, để anh biết em chỉ sướng vì cặc anh, không phải thằng nào khác.”
Minh rên lớn không kìm được, đẩy mông đón từng cú thúc mạnh:
“Anh… đụ em mạnh đi… em chỉ của anh… lỗ em nuốt cặc anh thôi… anh ơi sâu nữa em ra mất… cặc anh to quá đụ em sướng điên…”
Hải đẩy sâu mạnh mẽ, tay sục con cặc Minh mạnh bạo, cúi xuống cắn núm vú cậu để lại dấu đỏ rõ rệt:
“Anh cắn dấu lên em, để thằng Khánh biết em là của anh, núm em chỉ cứng vì anh mút.”
Anh tăng tốc, tiếng da thịt vỗ vào nhau ướt át vang lên dồn dập, gel ấm nóng làm lỗ Minh co thắt liên hồi.Minh cong người, rên lớn:
“Anh… em ra đây… lỗ em co thắt rồi… anh đụ em sướng quá… em chỉ yêu anh thôi…”
Cậu xuất tinh mạnh lên bụng mình và tay Hải, tinh dịch nóng hổi bắn từng đợt dài, lỗ cậu siết chặt cặc Hải khiến anh rên lớn theo. Hải đẩy sâu vài cú cuối, xuất tinh mạnh trong bao:
“Anh ra rồi nhóc… lỗ em mút anh ngon quá… anh xuất đầy vì em… em là của anh mãi nhé.”
Anh nằm đè lên Minh thở dốc, hôn môi cậu ướt át:
“Anh ghen thật đấy… đừng để thằng khác gần em nữa.”
Minh thở dốc, ôm anh:
“Em chỉ yêu anh thôi… em sẽ cẩn thận hơn.”
Nhưng Hải vẫn hơi cáu vì ghen, thì thầm:
“Mai em đừng đi cà phê với nó nhé, anh không thích.”
Minh an ủi:
“Em từ chối rồi anh, em chỉ muốn bên anh thôi.”
Nhưng Hải vẫn im lặng một lúc, lòng ghen chưa nguôi hẳn.