Tư Thành lái chiếc xe đen sang trọng vào hầm để xe của trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. Hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi, ông bảo cần đưa Hiếu đi mua sắm ít đồ mới. Cậu không dám từ chối, chỉ gật đầu ngoan ngoãn, ánh mắt liếc nhìn chú với chút tò mò và háo hức.
Hiếu mặc sơ mi trắng ôm sát người, gọn gàng và lịch sự, nhưng bên trong lại không mặc gì cả. Chút thách thức riêng chỉ chú mới biết. Vừa bước vào gian hàng nam cao cấp, các nhân viên đã cúi đầu chào ngay khi thấy ông Tư Thành – người mà ai cũng nể vì uy quyền. Nhưng ánh mắt họ cũng dán vào Hiếu – chàng trai trẻ đẹp, sống lưng thẳng, nét mặt dịu dàng nhưng ánh mắt lại có điều gì đó khao khát.
Sau một lúc chọn lựa, Hiếu được dẫn vào phòng thử đồ VIP. Cậu mang theo vài bộ vest đắt tiền, áo sơ mi hàng hiệu – nhưng tất cả chỉ là cái cớ.
Bên trong, cậu cởi hết. Đứng một mình trước gương, cậu nhìn cơ thể trắng ngần, đôi gò mông đầy đặn nổi bật giữa ánh đèn vàng dịu. Trái tim cậu đập nhanh, cậu nhẹ nhàng kéo cửa, khẽ gọi:
— Chú ơi… vào giúp em chút được không ạ…?
Tư Thành đang ngồi trên ghế da phía ngoài, vừa nhắn điện thoại vừa đợi, nghe giọng em nhẹ như rót mật, ông lập tức đứng dậy. Vừa đẩy cửa bước vào, ông đã thấy Hiếu quay lưng, trần trụi đứng đó với chiếc quần chưa kéo.
— Em… thử không vừa… chú kéo lên giúp em đi…
Giọng em mềm, tay đưa về phía sau như mời gọi. Tư Thành khựng lại một nhịp, rồi bước tới, tay cứng rắn đặt lên eo cậu, kéo cậu lại gần, cây hàng trong quần ông đã cứng như thép.
— Em định trêu chú hả… biết chú chịu không nổi cơ thể này mà…
Hiếu quay lại, mắt long lanh nhìn chú, môi hơi mím, rồi quỳ gối xuống thảm. Ánh mắt em ngước lên, bàn tay mở khóa quần chú, miệng cậu hé ra, môi lưỡi chạm nhẹ vào đầu cây hàng nóng hổi.
— Chóp… chép… ọc ọc… ọc…
Hiếu ngậm sâu, lưỡi lượn vòng quanh phần đầu rồi rút ra mút mạnh một cái như muốn hút hết. Nước dãi dính ra mép, cậu liếm lại từng giọt. Cây hàng bóng loáng, ve vẩy theo từng cú đưa của cậu.
Tư Thành rít lên khe khẽ:
— Ừm… ngoan… bú sâu hơn đi em… chóp… đúng rồi…
— Ọc… ọc ọc… chóp… chép…
Tư Thành nắm tóc cậu, kéo nhịp rồi buông để em tự mút, đôi tay Hiếu đặt lên đùi chú, thân mình uốn cong như con mèo nhỏ. Miệng cậu làm việc không ngừng, đôi mắt vẫn dán vào mắt chú đầy ham muốn.
Chỉ một lúc sau, ông kéo cậu dậy, xoay người ép sát vào tường.
— Giờ tới lượt chú… để chú mặc em cái quần đặc biệt nhất…
— Vâng… mặc vào cho em đi chú…
Ông nhổ nước bọt lên lỗ nhỏ đã hồng hồng ướt nhẹp, rồi đặt đầu cây hàng vào. Phạch! – cú đẩy đầu tiên khiến Hiếu bật tiếng:
— Á… chú… bự quá… chậm chút thôi…
— Không… hôm nay em trêu chú… chú phải thưởng em…
Phạch… phạch…
Bạch… bạch… bạch bạch…
Thân thể em bị đẩy dính vào gương, hai tay bám lấy mép bệ. Ông luồn tay kéo áo em lên, liếm nhẹ gáy cậu khiến cậu rên không dứt:
— Ưm… ơ ơ hơ… á… a…
Ông rút ra rồi lại phạch vào sâu, từng cú thúc dày lực, đậm tiếng. Hơi thở em gấp gáp, lưng ướt mồ hôi, cơ bụng co lại theo từng nhịp bạch bạch.
— Chú… sâu quá… em chịu không nổi nữa…
— Chịu đi… em là của chú rồi… của mình chú thôi…
Bạch bạch… phạch… bạch… bạch… phụt phụt…
Tư Thành gồng người, cây hàng rút ra rồi lại phụt từng đợt nóng bỏng lên sống lưng em, vài dòng dính cả lên gương. Hiếu thở dốc, chân mềm nhũn ngã vào lòng chú.
Ông kéo áo phủ lên lưng cậu, hôn lên gáy:
— Thử đồ xong rồi… về thôi, của chú đẹp thế này thì mặc gì cũng vừa…
Hiếu ngoái nhìn gương, má đỏ bừng, môi cười khẽ:
— Chỉ cần vừa với chú là đủ rồi…