Trở về phòng từ bữa tiệc ngắn ngủi với gia đình, Hiếu không đi tắm ngay như thường lệ. Cậu không nằm lặng chờ đợi chú Thành chủ động. Thay vào đó, sau khi cánh cửa khép lại, Hiếu bước đến trước mặt người đàn ông, vòng tay lên cổ, thì thầm:
“Đêm nay… cho em thử được chủ động. Có được không, chú?”
Tư Thành khựng lại. Trong đôi mắt sắc của ông ánh lên ngạc nhiên pha lẫn thú vị. Ông không trả lời, chỉ ngồi xuống sofa, mở hai chân rộng, chờ xem cậu trai trẻ định làm gì.
Hiếu quỳ xuống giữa hai đùi chú, bàn tay chạm vào khóa quần. Ánh mắt cậu không hề cúi tránh như những lần đầu, mà nhìn thẳng lên người đàn ông ấy, môi khẽ cong:
“Em muốn được tự tay chăm sóc ‘nó’ của chú.”
Tiếng kéo khóa vang lên khẽ khàng. “Nó” bật ra, còn cứng một nửa nhưng đã đủ khiến Hiếu đỏ mặt. Cậu cúi xuống, môi lướt nhẹ lên đầu khấc, rồi há miệng ngậm trọn, từng đợt chóp chép vang lên nhè nhẹ.
Lưỡi cậu linh hoạt xoay vòng, liếm dọc thân cây hàng, rồi lại đẩy sâu vào họng. Tư Thành rít khẽ, tay đặt lên đầu Hiếu, nhưng không ấn – chỉ xoa. Mỗi lần cậu rút ra, chất lỏng trơn kéo dài từ mép môi, phát ra âm thanh ọc ọc lẫn chóp chép, khiến cây hàng dần cương cứng đến mức giật nhẹ.
“Ưm… ngon… chú thấy không? Em học nhanh lắm…” – Hiếu thì thào, rồi lại cúi xuống, lần này mạnh bạo hơn, đôi môi căng ra ngậm sâu gốc, đến mức cổ họng nghẹn lại, tiếng ọc ọc vang rền.
Tư Thành ngửa đầu ra sau. Ngực phập phồng. Đôi mắt ông tối lại khi thấy Hiếu rướn người, ngồi lên đùi ông, kéo áo mình ra, để lộ cơ bụng phẳng và đôi nhũ hồng nhạt. Cậu cầm cây hàng dựng thẳng, tựa người lên, rồi đưa đầu khấc chạm vào lỗ nhỏ đang co thắt phía sau.
“Để em tự làm…”
Cậu ấn xuống. Một tiếng phạch vang khẽ. Chỉ đầu vào thôi mà Hiếu đã rùng mình, móng tay bấu nhẹ lên vai chú. “Ư…ưm…” – Cảm giác lấp đầy quá nhanh khiến lỗ nhỏ co lại, tạo thành từng vòng siết khiến Tư Thành khẽ rên: “Chặt… lắm…”
“Chưa hết đâu chú… đêm nay… em muốn làm chú sướng đến điên.”
Cậu bắt đầu nhịp, chậm rãi nâng lên hạ xuống. Tiếng bạch bạch dần vang đều, xen trong đó là tiếng da thịt đập nhau ướt át. Tư Thành siết lấy eo Hiếu, nhưng để mặc cậu chủ động. Nhìn cảnh thiếu gia ngoan ngoãn của nhà A đang tự mlem cơ thể trên người mình, ông thấy mình như lạc vào giấc mộng dục tình.
“Á… chú… vào sâu quá…” – Hiếu thở dốc, rồi tự nâng mông cao hơn, để khi hạ xuống, cả cây hàng cắm trọn vào, phát ra tiếng phạch rõ mồn một.
Tốc độ tăng dần. Mỗi cú nhồi lại khiến lỗ nhỏ co rút theo, nuốt trọn từng tấc cứng rắn. Hiếu không còn là cậu trai rụt rè của mấy đêm trước. Cậu giờ đây ướt đẫm mồ hôi, tóc dính trán, cơ mông gồng lên nhịp đều, mỗi lần ấn xuống lại tạo ra tiếng phụt phụt khi thứ dịch trơn trượt bị ép ra khỏi lỗ.
“Chú… thấy em thế nào? Em… ngoan không?”
“Rất ngoan…” – Tư Thành thở mạnh, “Rất… quyến rũ…”
Hiếu cười, rồi nghiêng người, hôn lên môi chú, kéo ông ngã xuống sàn. Lần này, cậu nằm ngửa, hai chân quấn lấy eo chú, mông hơi nhấc, mời gọi.
“Vào đi chú… mạnh một chút…”
Tư Thành không từ chối. Ông gồng cơ đùi, xiết chặt hông Hiếu rồi đẩy một cú thật mạnh – phạch! – lỗ nhỏ bị lấp đầy tận gốc, chất trơn bật ra kêu phụt. Và rồi, ông bắt đầu thúc – đều, mạnh, không khoan nhượng. Hiếu rên liên tục: “A… á… a… chú… sâu quá…”
Bạch bạch bạch! – Tiếng da thịt nện nhau vang dồn dập trong phòng. Lỗ nhỏ co siết mỗi lần rút ra, khiến cây hàng như bị hút ngược. Tư Thành cúi xuống cắn nhẹ lên ngực cậu, mút nhũ, tay còn lại bóp eo Hiếu, kéo sát vào, nhấn cây hàng mạnh đến mức lút cán.
“Chú… em chịu không nổi nữa… sắp…”
“Cùng nhau… nhé…”
Và rồi, trong một cú thúc dồn lực – phạch! phụt phụt! – thứ nóng bỏng phun mạnh vào trong. Lỗ nhỏ co thắt liên tục như muốn giữ lại tất cả. Hiếu cong người, rên vỡ giọng “A… a… chú ơi…”, thứ trắng đục từ cậu cũng bắn lên bụng giữa tiếng thở dồn dập.
Một lúc lâu sau, cả hai vẫn không tách nhau. Tư Thành nằm đè lên, thở vào cổ Hiếu, còn cậu thì gác chân lên eo ông, tay vuốt tóc người đàn ông lớn tuổi ấy, thì thầm:
“Chú à… đêm nay… là của em. Nhưng cả người em… mãi là của chú.”