Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Xóm đĩ
  3. Chương 8
Prev
Next

PHẦN 8

LTG : “Xóm đĩ” là truyện đồng tính nam, đề cập đến các quan hệ tình dục phức tạp của những người đã trưởng thành ở các độ tuổi khác nhau. Truyện chỉ là sản phẩm tưởng tượng nhằm mục đích giải trí mà không nhằm bất cứ mục đích chính trị, tôn giáo hay dân tộc nào khác. Nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện hoàn toàn được hư cấu, không có thật. Mọi sự trùng hợp về tên tuổi, địa danh, sự kiện nếu có chỉ là sự ngẫu nhiên.

Thằng Trúc mở cổng, cố khép nhẹ để cánh cửa không kêu lớn. Trong nhà, trừ đèn phòng thầy Sáu, còn lại tối om. Nó đâm thắc mắc. Nhớ lúc lẻn đi, hai người họ đã say xỉn, thầy sáu nằm mẹp trên ghế dài, Bảy Cao nghẻo đầu trên tay vịn sa lông. Thấy hai người hổng nhúc nhích nên nó mới dám lẻn đi, sao bây giờ phòng khách dưới đất tối om kìa ?

Nó bật đèn. Trong phòng khách, đồ nhậu vương vãi trên bàn, vỏ chai Con cọp ngổn ngang dưới đất. Nhưng không thấy tăm hơi hai người. Hồ nghi, thằng Trúc ngó lên cầu thang, dỏng lỗ tai nghe ngóng…

Dở mững cũ, thằng Trúc trèo lên cái đôn gỗ. So lần trước, nó dạn hơn nhiều dù trong lòng vẫn phập phồng sợ bị bắt gặp. Mắt nó căng ra khi thấy hai bóng người trong phòng. Kể cũng lạ, cả lần trước với lần này trong phòng đèn đóm sáng choang như ban ngày. Thầy Sáu đứng dựa lưng vô tường sát cửa sổ, hai tay giở cao lên, còn mặt Bảy Cao đang úp vào nách thầy Sáu. Nhìn cử chỉ của hai người, thằng Trúc đoán Bảy Cao đang liếm nách ông. Thắng Trúc bèn thò tay vô nách mình rờ, rồi đưa lên mũi hửi, nó nhăn mặt. Sao chịu được ta ? Mùi mồ hôi nách nó hăng hăng, hôi rình. Kê mũi vô chỉ muốn nín thở ! Làm sao thằng chả dám liếm chớ ? Nó chẳng có câu trả lời, chỉ thấy thầy Sáu có vẻ khoái trá. Một lúc sau, lại thấy Bảy Cao nút vú thầy Sáu chong chóc, hết vú bên này tới bên kia, cứ xàng qua xàng lại. Vì ở một khoảng khá xa, tuy đèn sáng nhưng dòm không rõ ràng, thằng Trúc tức tối. Nó thò tay xuống háng. Trong cái quần tây dài, con cặc nó cứng ngắc. Hai lần rình lén, nứng cặc đủ hai lần. Cả hai lần đều không thể đổ thừa là nứng vì có đàn bà. Trăm phần trăm là nó nứng cặc vì hai người đàn ông xà nẹo trong phòng. Nó ngồi xổm trên đôn gỗ, không dám coi tiếp. Nó thích đàn ông, không chỉ riêng một mình thằng Quân ! Thằng Trúc bối rối.

“Chết em, anh Sáu ơi !”.

Đột nhiên nó nghe tiếng Bảy Cao la lên. Từ đầu tới giờ trong phòng im re, bây giờ thình lình Bảy Cao la lên như vậy làm nó tò mò, quên phức chuyện mới nghĩ ra trong đầu. Nó nhổm dậy, nhón chân lên coi. Không tin nổi …

* *

*

Thằng Trúc mở hoác cổng, rồi leo lên xe. Nó mở công tắc đề máy. Cái xe jeep run lên trong tiếng động cơ. Bảy Cao ngồi ghế bên cạnh tay lái. Thầy Sáu còn đứng đó, ông nói :

“Chạy đàng hoàng, nhớ đưa anh Bảy mày về tận nhà. Ủa, mới tắm hay sao mà đầu cổ mày ướt rượt vậy ?”.

Thằng Trúc ngượng ngập đáp : “Dạ…”

Thầy Sáu không dặn gì thêm, ông lùi lại trong lúc thằng Trúc gài số. Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi cổng. Thằng Trúc dừng xe ngoài lề đường, leo xuống đi trở vô đóng cửa cổng, khóa lại cẩn thận. Nó thấy thầy Sáu xấp lưng vô nhà.

Ngồi trên xe, Bảy Cao ngáp dài.

“Bữa nay mệt quá ! Chắc về nhà tối nay làm hổng nổi”. Bảy Cao bâng quơ nói.

Thằng Trúc cười, nói : “Sức anh như hùm, như báo mà nói vậy ai tin ?”. Chừng thấy thấm ý nó tủm tỉm cười.

“Mày nói chơi hoài, say xỉn rồi còn làm ăn mẹ gì được. Ba mớ bia làm tao nhức đầu quá chừng !”.

Thằng Trúc không đáp, chỉ cười cười. Thằng cha này xạo ke ! Nó nghĩ thầm.

“Có chuyện này tao nói với mày, nghe rồi bỏ”.

“Chuyện gì anh Bảy ?”.

“Số tiền thầy Sáu mất hôm trước là do tao lấy… “.

Đã gặp nhiều chuyện tốt có, xấu có nên thằng Trúc dù giận run lên nhưng vẫn kịp kềm chế.

“Tui với anh đâu có thù oán, sao anh Bảy hại tui thê thảm như vậy ?”. Giọng thằng Trúc lạc đi.

“Tao kể mày đừng có ngắt lời… phải chú ý lái xe cẩn thận. Cha sinh mẹ đẻ tao ra nguyên vẹn, tao không muốn về già người ngợm thiếu một nón nào đâu…”

Theo lời gã kể, nhà thầy Sáu thiếu tài xế, ổng không thể kêu lính đồn chở ổng đi lại hoặc làm chuyện riêng hàng ngày được. Thời may, cái bữa đụng độ với thằng Trúc tại xóm đĩ, thầy Sáu đã chấm nó. Thầy Sáu thích cái tính ngang tàng, chịu chơi của nó. Có tài xế như vậy đi bên cạnh, rủi đụng chuyện cũng đỡ lo. Gặp phải mấy thằng chết nhát, tụi nó chỉ biết lo chạy lấy thân. Nếu đường hoàng mà xin cho nó về làm, chưa chắc má Hai đã chịu, vì thằng Trúc làm ăn giỏi giang, một mình nó gánh luôn cả việc thằng Quân, là thằng hái ra tiền cho bả. Đứa khác còn mặc may, chớ kêu bả nhả thằng Trúc ra, còn khó hơn lên trời. Má Hai là người lăn lộn, từng trải. Bả dám làm chủ chứa thì gan má Hai không nhỏ, Không chỉ gan trời mà còn phải có trái tim vô tình, chai sạn. Má Hai đủ sức biết cái lợi cái hại, biết hơn biết thiệt. Chẳng thà bả chịu bỏ tiền hối lộ, chứ không muốn mất con gà đẻ trứng vàng. Hơn nữa, chắc gì thằng Trúc đã ưng bụng. Nó làm ở đó cũng vì thằng Quân, kêu nó bỏ thằng Quân ở lại càng khó hơn. Nghĩ vậy ông mới lập kế. Mọi chuyện diễn ra đúng y như sự tính toán của ông. Kết quả là thằng Trúc bị bắt làm công trừ nợ như bây giờ. Nhưng có hai chuyện mà thầy Sáu không lường trước được. Thứ nhứt là thằng Trúc bị một trận đòn nhừ tử, vì chuyện này mà thằng Trúc trở mặt với thầy Sáu. Thứ hai là chuyện xấp tiền, nếu êm xuôi thì sau đó thầy Sáu sẽ dành số tiền đó lấy chút đỉnh mua áo quần cho hai đứa, thỉnh thoảng giúp đỡ thêm cho thằng Quân, sau này có điều kiện ông mua thêm chiếc vê-lô-sô-lết cho thằng Trúc. Coi như ông vẫn còn nợ nó món nợ danh dự, nhưng thầy Sáu không có ý định đền bù, mà ông cũng sẽ không chịu để mất mặt. Nhưng cho dù sau này lậu chuyện, ông dễ ăn nói hơn. Bây giờ tình thế đã khác, thầy Sáu thấy áy náy. Ông muốn mua thứ gì cho thằng Trúc, nhưng chưa chắc nó đã nhận. Chỉ còn cách lấy số tiền đó giúp đỡ thằng Quân. Ngặt một cái thằng này không chịu, đem đưa cô Hường phân chứng, rồi cô Hường trả lại cho Bảy Cao, còn cật vấn đủ thứ làm gã quê độ. Chuyện cũng đã rồi, thầy Sáu không tiện nói thẳng, nhờ Bảy Cao nói lại cho nó biết bụng ổng, thầy Sáu muốn thằng Trúc kêu thằng Quân nhận tiền để qua cơn thắt ngặt hiện tại.

Nghe xong, thằng Trúc cười lạt : “Làm như vậy, chẳng khác biểu tui đem bán rẻ danh dự của mình. Tuy tui mang tiếng, nhưng tui không ăn cắp. Thằng Quân không lấy tiền, lại càng hợp ý tui. Nghèo cho sạch…”.

Bảy Cao chặn họng nó : “Đừng có nói với tao chuyện hai đứa làm trong nhà tắm là chuyện sạch sẽ nghen !”.

Thằng Quân nghe lùng bùng trong lỗ tai, mặt mày xanh lét, nhưng nó vẫn cứng giọng :

“Anh nói vậy là sao ? Tui với nó làm gì ? Tui hổng hiểu gì hết !”.

Bánh xe bắt đầu vẽ ngoằn nghèo trên đường lộ.

“Nè, chú ý chạy xe, hổng đụng trúng người ta thì cũng coi chừng đâm vô cột đèn ! Tao nói, hai thằng bây ở truồng làm cái chuyện khó coi trong nhà tắm. Hổng phải vậy sao ?”.

“Cái gì khó coi ? Đừng ỷ lớn muốn nói gì thì nói ! Anh thử nói lại lần nữa coi ?”. Thằng Trúc lớn tiếng sừng sộ.

Bảy Cao thấy thằng Trúc làm dữ, gã không hề nao núng, chỉ vỗ vai thằng Trúc :

“Đừng nóng chớ, chú em ! Tao không dám vỗ ngực khoe mình là người đàng hoàng, nhưng tao ăn muối còn nhiều hơn mày, đi đêm cũng nhiều hơn mày…”.

Gã cười khanh khách, rồi nói tiếp :

“Tao là người biết chuyện, không nói ai khác nghe đâu mà sợ. Tao chắc mày cũng không muốn thằng Quân chịu khổ, chỉ muốn giúp hai đứa…”.

“Anh đừng hòng uy hiếp tui…”

“Mày thừa nhận là có rồi chớ gì ? Không có chuyện đó ai uy hiếp mày được. Nhưng phải nghe tao nói đã…”.

Bảy Cao nín thinh một lúc, vẻ mặt dàu dàu. Cuối cùng, gã mở miệng nói :

“Bộ mày tưởng làm đàn anh như tao, được ở kề cận má Hai là sướng lắm sao ?”

Thằng Trúc không tiện nói gì nên im lặng.

“Tao chỉ muốn giúp tụi bây ra khỏi cái xóm đó, làm nghề như tao với mày chẳng tốt đẹp gì đâu, chẳng qua cũng vì miếng ăn. Nhưng ở lâu thì giống như mắc phải chứng bịnh thâm căn cố đế, nhiễm thành tật thành thói thì hết thuốc chữa. Tụi bây còn trẻ, còn nhiều cơ hội, rút chân ra khỏi chỗ đó càng sớm càng tốt. Mày nói mày hổng làm gì, sao mày úp mặt vô háng nó ? Mà lại là hai thằng đàn ông nữa chớ ? Tui bây có nghĩ tới chuyện đổ bể tầy quầy ra hôn ? Tao biết, trước sau cũng có người khác biết. Liệu tụi bây chịu nỗi người ta nói gì hay không ? Cờ bạc, trai gái là chuyện xấu, đám con gái làm tiền lại càng xấu hơn… nhưng đầy rẫy, quen tai quen mắt, riết rồi mọi người ai cũng chấp nhận, dù không thích. Còn mày với thằng Quân, những kẻ như hai đứa bây được bao nhiêu. Đội quần, con ạ ! Dắt díu nhau lên rừng mà sống ! Cái vòng lẩn quẩn đó lập đi lập lại, cứ nay đây mai đó tới già tới chết hay sao ? Nhưng để má Hai biết được, thì cuộc đời hai đứa bây khốn nạn, chỉ có nước làm điếm đực như tao mà thôi !”.

Nghe Bảy Cao nói, thằng Trúc sững sốt.

“Tao, mày, thằng Quân đều cùng một thứ…”. Gã thở dài, rồi nói tiếp, “Tao chỉ hơn tụi bây tuổi tác và cái thứ này”, tay gã chỉ vào háng.

Gã nhìn ra đường mơ màng :

“Ngày ngày quản đám ma cô giúp má Hai để giữ kín tiếng, nhưng bên trong lại là chuyện khác. Vừa phải hầu hạ má Hai, vừa phải ngủ với đàn ông. Không chỉ một thằng, mà có tới cả trăm thằng, riết cũng không nhớ nổi ! Nhờ có nó, cái thân già như tao còn sống tới giờ này”.

“Nói thiệt hả anh Bảy ?”. Thằng Trúc hỏi, giọng nó bớt căng thẳng.

“Xạo với mày làm gì ! Đời tao coi như cho chó gặm rồi ! Còn tụi bây ? Còn trẻ, máu quá, có ngày bị bắt tại trận thì chẳng hơn gì tao bây giờ đâu !”.

“Nhưng mà… trừ chuyện anh hay tới chơi nhà thầy Sáu, dạy dỗ em út… tui có thấy anh đi với thằng cha nào khác đâu ?”. Thằng Trúc nhắc tới thầy Sáu cũng có dụng ý riêng, nó muốn quăng sợi thòng lòng bắt giò Bảy Cao.

“Bởi vậy mới nói mày ngu ! Không thiếu những thằng đàn ông như tao, hoặc cần đàn ông như tao. Họ cũng làm ông này, bà nọ, cũng vợ con đề huề. Nhưng họ đâu có khùng mà cặp kè với tao ngoài đường… để phải thân bại danh liệt ?”.

“Có vợ… mà cũng thích anh sao ?”

Bảy Cao cười khẩy :

“Mày thích tao hôn ?”. Tự nhiên Bảy Cao quay sang hỏi nó.

Thằng Trúc lúng túng nhưng lanh ý trớ kịp : “Em cũng mến anh như anh em khác trong xóm”.

Không vặn vẹo nó nữa, Bảy Cao lẩm bẩm nói như nói với chính mình :

“Thế giới này không có chỗ dành cho những người như anh em mình đâu…”.

“Nhưng mà… chuyện hồi nãy anh nói. Anh không chịu, ai ép anh làm chuyện đó được ?”.

“Má Hai”.

Thằng Trúc trợn mắt.

“Bà từng là gái đĩ hạng sang, từng giao thiệp với lớp người ăn trên ngồi trước. Bả dư sức hiểu những đòi hỏi của họ. Mày tưởng đám gái điếm bèo nhèo trong xóm mình giúp bả làm giàu được sao ? Bả còn một ổ điếm khác mà ít người ngờ tới, là điếm đực đó ! Không công khai như đám gái làm tiền xóm mình đâu…”.

“Vậy là anh bị…”.

“Bị và được”. Gã cười ruồi. “Bị vì bả nắm được thóp nên bắt chẹt tao để mua sự im lặng của bả, được là vì tao cũng muốn có món tiền dưỡng già, rồi cũng có những lúc cần phải giải tỏa đòi hỏi của chính mình, nhưng rất hiếm”.

“Trong mấy đứa xóm mình, còn có ai làm… giống anh không ?”.

“Không !”.

“Vậy chỉ mình anh làm sao ?”.

“Sao tao nói mà mày chậm tiêu như vậy ? Vẫn có người làm nghề như tao, họ không ở trong xóm mình, nhưng bả không cho ai biết. Tụi nó giống như Việt cộng nằm vùng, khi cần gọi điện cho từng thằng đi khách ở những chỗ kín đáo. Ra đường, không ai biết ai làm gì đâu, trừ bả… với tao”.

“Nói đi nói lại nãy giờ… té ra anh với bả một phe !”.

“Bả khác, tao khác. Tao vừa lo chuyện đám người đó, vừa quản mấy đứa bây ở đây, vẫn phải đi khách như thường khi bả kêu. Tao làm chỉ lấy tiền công. Còn bả mới đích thực là bà chủ !”

Thằng Trúc im lặng. Có quá nhiều chuyện nhồi nhét trong đầu nó một cách đột ngột. Bây giờ chẳng khác nào như một kẻ bội thực.

“Nói chuyện này với tui, anh không sợ tui nói má Hai nghe sao ?”. Thằng Trúc thăm dò.

Gã cười lạnh : “Mày dám ? Chỉ e tới chừng đó, cả hai đứa mày là người bị tao luộc sống trước tiên đó. Tao không có ý xấu, chỉ vì… thấy hai đứa bây hoàn cảnh đáng thương giống như tao”.

“Để em nghĩ lại chuyện này…”.

“Tao tính như vầy… Hay là mày kêu thằng Quân tới ở luôn với mày, mày lái xe, nó vừa làm bếp vừa lo chuyện trong nhà thầy Sáu thay cho bà Tư Ù. Ổng khỏi phải mướn người ngoài, được ăn uống điều độ, mà lại bớt áy náy vì có lỗi với mày. Còn hai đứa bây được ở gần, khỏi mắc công chạy đi chạy lại. Mày bỏ nó hoài, coi chừng tao vớt luôn là bỏ ăn. Tao không làm thì có ngày đứa khác cũng làm”. Gã đánh trúng tim đen thằng Trúc.

Thằng Trúc suy nghĩ lung. Nó không dám trả lời. Chuyện này cần bàn với thằng Quân mới được.

“Thằng Quân làm ăn dở quá, bả chỉ trông tống khứ cái của nợ đó, ngặt có con Hường nhờ cậy, bả lỡ hứa nên chưa dám ra tay. Tụi bây nhờ con Hường đánh tiếng chắc là xong”.

“Nhưng còn thầy Sáu ? Lỡ ổng hổng chịu thì sao ? Nhưng mà…”

Thằng Trúc băn khoăn khi thấy thầy Sáu mấy lần cà rà quanh nó. Bấy nhiêu đã khó chịu rồi, lỡ như ổng khoái luôn thằng Quân thì bỏ mẹ !

“Chuyện thầy Sáu để tao lo, tao hứa chắc mà ! Để tao dò ý ổng trước, hễ được thì mày nói con Hường sau”.

“Chuyện này khoan tính đã, anh Bảy. Để em bàn với thằng Quân coi sao”.

“Ờ, tính kỹ đi rồi cho tao hay”.

Đoạn đường còn lại không ai nói gì với ai thêm lời nào.

* *

*

Vừa thấy mặt Bảy Cao, má Hai lớn tiếng :

“Vừa phải thôi nghen, mấy người nhậu nhẹt cả ngày, bây giờ mới chịu ló đầu về, còn chuyện làm ăn thì tính sao đây ?”

“Xin lỗi, chị Hai. Tại tui xỉn quá dậy không nổi, may nhờ thằng Trúc đưa về giùm”.

Má Hai quay qua dòm thằng Trúc từ đầu tới chưn. Thấy quần áo, tóc tai nó tề chỉnh, cái mặt nó lại có vẻ ngơ ngơ ngáo ngáo nên bà chỉ nói, “Mày về đi, để ở nhà thầy Sáu trông !”.

Thằng Trúc ra tới đầu đường còn nghe tiếng má Hai cằn nhằn :

“Nè, đừng có léng phéng với thằng con nít đó nghe chưa, tao cạo đầu cha mày ra à nghen ! Còn nữa, có nghe thầy Sáu nói chừng nào trả nó về đây hôn ? Làm ăn càng ngày càng tệ, gặp cái thằng gà mờ kia muốn khá cũng khá hổng nổi !…”

Không nghe thấy Bảy Cao hó hé câu nào. Nghe có hơi giấm trong giọng nói người đàn bà khi ghen tuông. Nhưng là một con đàn bà có máu Hoạn Thư…

* *

*

Thằng Trúc nằm trên giường trăn trở. Cái quạt đứng nhà binh chạy vù vù. Loại quạt vuông này không có số lớn nhỏ, chỉ một cái công tắc duy nhứt bật qua bật lại. Không mở thì tắt, chỉ một trong hai. Cũng giống như tình cảnh nó bây giờ, một là cả hai về ở nhà thầy Sáu, hai là kẻ Bắc người Nam, chỉ sợ xa cách, tình cảm hai đứa nó không bền.

Mặc dù Bảy Cao tỏ ra thành thật khi nói chuyện, nhưng thằng Trúc ngầm cảm thấy sức ép trong từng lời nói. Rõ ràng, Bảy Cao lợi dụng chuyện nó với thằng Quân để gây sức ép, cuối cùng “bắt xác” luôn cả hai đứa. Nhưng làm sao thằng chả biết được khi hai đứa ở nhà đóng cửa, lùng tung lúng túng trong nhà tắm ? Nó không trả lời được câu hỏi này.

Nhớ lại buổi tối hôm đó, tới lúc hết chịu đựng nổi, nó quỳ xuống ngậm cặc thằng Quân vô miệng. Tay nó sờ háng thằng Quân, vừa vuốt ve mơn trớn, vừa bóp đít thằng Quân lúc đang bú. Da thịt thằng Quân mơn mởn, không có lông như nó trừ một ít dưới háng. Bây giờ nhớ lại con cặc nó lại ngọ ngoạy trong quần. Nó không thấy ghê tởm vì lúc đó nó thèm. Phải, nó thèm cặc thằng Quân. Bình thường nghĩ tới chuyện này nghe ghê cả người, nhưng lúc đó không hiểu sao có gì đó thúc giục, nó không biết ghê tởm, nó không sợ thằng Quân coi thường nó, nó chỉ muốn thỏa mãn ham muốn của mình và làm cho thằng Quân sung sướng. Nó thấy rõ điều đó qua cử chỉ thằng Quân khi ưỡn người đưa cặc nhích tới trước. Chỉ bấy nhiêu đó, dù bắt nó làm gì, bắt nó chịu thiệt nó cũng không ngần ngại. Không biết có giống như vợ chồng hay không, nhưng theo nó, nó không chỉ ham muốn xác thịt mà còn lo nghĩ cho thằng Quân còn nhiều hơn vậy nữa. Thấy thằng Quân bị mắng mỏ khóc lóc nó xót xa trong ruột, thằng Quân hớn hở nó cũng vui lây, lúc thằng Quân buồn phiền lòng dạ nó thắt lại. Mặc dù chưa lần nào thằng Quân nhìn nhận thẳng thắn với nó là thương nó… nhưng nó hiểu được phần nào tình cảm thằng Quân dành cho nó. Chẳng phải thằng Quân cũng nhung nhớ, khao khát nó đó sao ? Hai đứa bây giờ giống như chơi trò rượt bắt, đứa đầu này, đứa ở đầu kia. Nỗi thương nhớ triền miên làm đứa nào cũng héo hon.

Câu chuyện cuộc đời Bảy Cao sao giống như chuyện bịa đặt. Thuở đời nay, làm điếm thì nó nghe qua nhàm tai rồi, đó là nói tới đàn bà. Còn đàn ông, dẫu có người khoái đàn ông như nó thiệt, bất quá cũng tìm kiếm nhau theo kiểu “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” mà dan díu, chớ làm gì có chuyện phải đi làm đĩ. Nó thiệt hổng tin. Nhưng cái câu má Hai nói lúc nó ra đường nghe lỏm được, nó đâm hồ nghi. Cái gì mà “léng phéng” ? Phải chăng bà biết Bảy Cao thích đàn ông con trai ? Thằng nhỏ nào hay là nó ? Hay má Hai ám chỉ chuyện ăn nằm với nó, giống như Bảy Cao từng “đấm bóp” cho thầy Sáu. Còn hai người này quan hệ ra sao ? Bề ngoài khó biết thầy Sáu với Bảy Cao là nghĩa là tình, hay chỉ “ăn bánh trả tiền” ? Liệu má Hai biết chuyện hay không ? Như bữa nay, thằng chả đâu có khai với má Hai chuyện “mần” trên phòng với thầy Sáu, chỉ nói mình say xỉn thôi ? Nếu hai người có quan hệ mua bán đổi chác, cớ gì gã phải giấu ?

Thằng Trúc không còn là con nít, nhưng chưa hẳn là người lớn, nên cùng một lúc nó chưa thể thấu đáo mọi chuyện. Vì vậy đầu óc nó rối tinh rối mù. Nó không biết tin ai, không biết có nên làm chuyện người ta khuyên nó hay không. Nhưng có một điểm mấu chốt mà nó biết, đó là không muốn bất kỳ thằng đàn ông nào đụng tới thằng Quân, dù chỉ một sợi lông ! Nhứt là Bảy Cao thì lại càng không được. Con cặc thằng chả như vậy ai mà chịu cho thấu ! Nghĩ tới chuyện này, thằng Trúc bất giác rùng mình, nhưng đồng thời nó thấy người nó phản ứng khác lạ. Người nó tê rần, con cặc trong quần bắt đầu ngóc lên. Té ra sợ thì có sợ, nhưng hình như nó khoái cặc thằng cha này mới ác ! Cảnh tượng nó rình thấy tối hôm qua lại tái hiện trong đầu nó…

Thấy Sáu ngồi xổm dưới sàn, ngửa mặt lên. Bảy Cao gác một chân lên thành cửa sổ đứng dạng háng, cặc dái gã lòng lòng trên mặt thầy Sáu, nhưng hình như thầy Sáu làm gì đó bên dưới mà không bú cặc gã. Bú đít ? Phải rồi ! Thầy Sáu đang bú đít Bảy Cao. Lúc nó thằng Trúc nhận ra điều này, nó nghe máu trong người chảy ngược lên đầu nó. Thầy Sáu cứ liếm liếm, cạp cạp dưới đít Bảy Cao mà không đụng tay đụng chưn gì tới con cặc gã. Gã kêu rên thảm thiết mà thầy Sáu cứ trơ trơ. Mèng đéc ơi, thấy mà ghê ! Hổng dè ổng dám làm chuyện này ! Nhờ vậy mà nó mới có chuyện coi đã con mắt. Con cặc Bảy Cao quá dài lúc lắc qua lại. Thầy Sáu cạp miết một hồi thì cặc gã ngay đơ như cán cuốc, nước nhờn đầu cặc nhểu nhảo lòng thòng, chảy lên ngực thầy Sáu.

Lúc đó bị cái quần tây bó cứng con cặc đang nứng của nó, làm thằng Trúc tức gần chết. Nó đành phải tuột xuống sàn cởi quần dài bỏ đại ở đó, chỉ còn cái quần đùi, nó lại leo lên đôn coi tiếp. Lúc dòm vô lỗ bông gió lần nữa thì… thì… Thằng Trúc thò tay lận cho con cặc ló ra một bên ống quần, nó bắt đầu sục cặc. Bên trong đã đổi màn. Thầy Sáu nằm xấp trên giường sải chưn, còn Bảy Cao ngồi xổm lên trên. Cây nọc thằng chả cứ đâm xuống lia lịa giống như người ta cấy nọc. Ờ, cũng hơi giống chơi đĩ, thay vì nằm ngửa thì thầy Sáu nằm xấp; thay vì cái lồn, bây giờ con cặc đen thui dài thòng Bảy Cao đang thụt vô lỗ đít thầy Sáu. Cái phong thái đĩnh đạc, ta đây của tay đồn trưởng đâu mất, trái lại thầy Sáu chẳng khác gì một con đàn bà đang bị thằng đàn ông bên trên đè ra hãm. Nó nghe thầy Sáu lảm nhảm :

“Đụ mẹ mày, thằng chó đẻ. Cặc mày ngoáy rách lồn tao còn mẹ gì ! Trời ơi, ngó xuống mà coi… cái thằng khốn nạn… mày dám hãm tao… Úy, trời ơi, cặc gì dài như cặc ngựa… nó móc hết ruột gan con ra rồi nè…. Bảy cao ơi ! Mày giết tao… ”

Thằng Trúc mắc cười, nhưng cố nhịn vì sợ lộ. Thằng cha này mà có lồn thì nó đi đầu xuống đất !

“Đụ mẹ mày, Bảy Cao”, thầy Sáu chửi không ngớt miệng, “Mày ăn con cặc gì mà đụ dai vậy hả. Trời đất ơi, nó đụ tét đít tao rồi ! A… ”

Mặt Bảy Cao tỉnh queo khi nghe chửi, hình như gã còn khoái ra mặt. Gã thúc cặc đụ phầm phầm. Hai chưn thầy Sáu chòi đạp tứ phía nhưng… người thì cứ dán xuống nệm có một chỗ, hình như còn có ý chổng mông lên cao nữa.

“Đã ngứa chưa … trúng chưa…. anh Sáu ?”. Nó nghe Bảy cao lên tiếng hỏi không giấu vẻ đắc ý.

“Đụ mẹ mày, đâm nát đít tao rồi còn hỏi, chọt vô đó mấy lần làm tao quíu thấy con đĩ mẹ… Con mẹ mày… làm tao…”

Thầy Sáu nín thinh, thò tay mò dưới háng mình. Hình như thầy Sáu đang gồng…

“A…. đĩ mẹ mày, Bảy Cao. Ra ráo rồi nè !”.

Thầy Sáu rút tay ra quơ quơ, bàn tay ướt nhẹp.

Được nước, Bảy Cao chộp hông thầy Sáu xốc cho bò dậy. Con cặc gã vẫn chưa có dấu hiệu ngưng nghỉ. Tóc tai thầy Sáu rối bù thảm hại, thầy Sáu dường như quá sức chịu đựng.

“Đụ mẹ mày, rút cặc ra đi ! Hổng thấy tao ra rồi sao ? Đồ hà bá, cái thằng trời đánh thánh vật… mày đụ kiểu này…”

Bảy Cao chặn họng : “… mới làm anh sướng chớ sao, càng sướng anh càng thèm cặc em, phải hôn ?”.

“Sướng con cặc ! Mày đụ kiểu này, mai đi làm tao ngồi bằng đầu gối à ? Làm ơn tha tao lần này đi Bảy Cao. Tao năn nỉ mày mà ! Trời ơi… trúng nữa rồi…. tao chết thiệt đó Bảy Cao… đừng hãm tao nữa… Má ơi…. Tao mà thoát được, tao cắt cặc mày cho coi !”.

Đang đóng cặc ngon lành, nghe nói vậy, Bảy Cao phì cười : “Anh có thiến cũng đem để dành, lâu lâu lấy ra đút vô lỗ đít chớ làm đách gì. Anh để tui đụ hổng sướng hơn sao ? Tui mới chế kiểu này, để tui làm thử anh coi có đã không nghen ?”

Không chờ thầy Sáu đồng ý hay không, gã rút cặc ra cái sựt, để thầy Sáu nằm ngửa, dưới lưng kê một đống gối. Thằng Trúc trố mắt coi. Kiểu gì coi lạ quá, nếu độn cao gối kiểu này hổng phải thầy Sáu phơi bụng cho thằng chả đụ lỗ rún hay sao ?

Nó không cần thắc mắc nhiều thì thấy Bảy Cao xốc cho thầy Sáu chổng ngược đít lên trần nhà. Té ra mấy cái gối kê sau lưng để ổng đỡ mỏi, không sụm xuống bất tử. Lúc này, Bảy Cao đứng sổng lưng, hai chân dạng háng bắt tréo qua đít thầy Sáu. Từ bên trên, gã ém cho con cặc chỉa xuống… Vậy là rõ rồi ! Mỗi lần gã khuỵu chân, con cặc gã từ trên đâm phọt vô đít thầy Sáu, giống như lấy chày giã gạo. Lạ một điều là mới ra tức thì, không hiểu sao con cặc thầy Sáu lại cương lên, bây giờ bị dọng ngược nên nó nghinh nghinh coi thiệt mắc cười.

Thầy Sáu vừa rên vừa chửi nhoi trời, càng chửi Bảy cao đụ càng hăng. Nãy giờ nhón gót hơn nửa tiếng, thằng Trúc đà mỏi chưn, ít nhiều cũng bớt căng. Thình lình, nó nghe thầy Sáu hỏi :

“Ra chưa mậy ? Tao chịu hết xiết rồi !”.

“Chưa !”.

“Đụ mẹ mày, bộ tính làm quỷ hút hết khí của tao hả… Mẹ mày… tao…. a….”.

Thằng Trúc không tin vô mắt mình, thầy Sáu ra lần thứ hai, bắn vải vô mặt, vô tóc, còn Bảy Cao tỉnh queo.

“Thôi, tao chịu thua rồi, tha cho tao đi… Thiệt tình tao khô máu rồi… có gì để lần sau, rút cặc ra đi… !”

“Nhưng tui chưa ra, anh phải cho tui ra mới được”.

“Trời ơi, mai tao còn đi làm, mày tính chôn sống tao hả, thằng chó !”. Thầy Sáu rủa xả luôn miệng mà cứ đưa đít lên hứng cặc Bảy Cao.

Thằng Trúc nghĩ thầm, với sức vóc thầy Sáu đô con xem xem Bảy Cao, nếu ổng không muốn thì Bảy Cao cản sao cho nổi. Vậy mà ổng nằm một chỗ chửi nhoi mới kỳ !

Tuy còn thèm thuồng, nhưng thằng Trúc chưa mất khôn. Thầy Sáu ra hiệp hai rồi thì sớm muộn Bảy Cao cũng ra. Lúc đó nó chạy sao kịp ! Nó kéo ống quần đùi che cặc lại rồi khệ nệ khiêng cái đôn về chỗ, nhón tay quơ vội cái quần tây rồi rút êm.

Giờ nghĩ lại, thằng Trúc thất kinh nhưng lại ngầm khoái khoái. Tay nghề anh Bảy làm nó bội phục. Nếu ổng đi khách thiệt sự thì mỗi ngày sơ sơ ổng cũng có thể vớt ba bốn thằng ngon cơm !

Nghĩ tới đây, thằng Trúc hơi tin. Nếu ổng không tu luyện “đắc đạo” làm sao chịu nổi lâu như vậy ? Đàn ông khác xa đàn bà. Cứ coi mấy con đĩ trong xóm thì cũng đủ biết, một ngày chơi năm bảy thằng vẫn cứ phây phây, nhởn nha đi tới đi lui tự nhiên như không. Còn nó, mỗi lần sục cặc ra rồi thì tay chân rũ liệt cả tiếng đồng hồ, nhiều lúc chỉ muốn ngủ thẳng cẳng, không muốn cựa quậy gì hết.

Ngón nghề này nhứt quyết nó sẽ học anh Bảy cao, có vậy thằng Quân mới phục nó sát đất ! Nghĩ tới thằng Quân, nó thấy buồn. Thực tình hai đứa chưa làm gì động trời như hai thằng cha này, nó mới bú cho thằng Quân mà nghe ghê ghê lỗ miệng, còn thằng Quân không biết sao nữa ?!

HẾT PHẦN 8

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 8"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz