Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Xóm đĩ
  3. Chương 6
Prev
Next

PHẦN 6

LTG : “Xóm đĩ” là truyện đồng tính nam, đề cập đến các quan hệ tình dục phức tạp của những người đã trưởng thành ở các độ tuổi khác nhau. Truyện chỉ là sản phẩm tưởng tượng nhằm mục đích giải trí mà không nhằm bất cứ mục đích chính trị, tôn giáo hay dân tộc nào khác. Nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện hoàn toàn được hư cấu, không có thật. Mọi sự trùng hợp về tên tuổi, địa danh, sự kiện nếu có chỉ là sự ngẫu nhiên.

Tắm rửa xong, thằng Trúc về phòng mình nằm dài. Tay gác trên trán, nó suy tính không biết có nên đấm bóp cho thầy Sáu hay không ? Chuyện mới vừa rồi khiến nó suy nghĩ lung lắm. Không hiểu thầy Sáu thuộc loại người nào. Chắc không phải nổi hứng vì nó, cũng có thể cuối tuần chưa đi xả bồn nên ổng mới vậy. Còn mình ? Sao mỗi lần thấy cặc ổng mình lại nứng. Có hai người làm nó nứng cặc, thằng Quân và ổng. Thằng Quân thì khỏi bàn, nó thương thằng Quân có nổi hứng cũng là chuyện bình thường. Còn thằng chả ? Nó một hai kêu ổng bằng thầy Sáu, ngoài miệng vưng dạ, nhưng trong bụng nó oán thằng cha này thấu xương. Sao lại nứng vì thằng chả ? Nó hoang mang, hình như trong con người nó có điều gì đó bất nhất, thậm chí nghịch lý nữa là khác ! Dâm ? Thằng Trúc rùng mình. Ý nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu làm nó chới với. Ra đường gặp bất kỳ thằng cha nào mà mình nứng cặc kiểu này chắc cuộc đời mình thúi hoắc rồi ! Úy, hổng phải ! Mấy thằng làm chung, khi gặp nó có thấy ăn thua gì đâu, Bảy Cao dù nghe đồn có con cặc ngựa mà khi gặp nó đâu có thấy gì. Rối quá… lên đấm lưng cho thằng chả, lỡ nứng nữa thì tính sao đây, quê một cục ! Chỉ nội cái tiếng ăn cắp đã khó chịu lắm rồi…

Có ai bấm chuông ngoài cổng làm thằng Trúc cắt ngang dòng suy nghĩ.

Thằng Trúc bực bội, lầm bầm : “Mới bảnh mắt ra mà ai lại tới kiếm nữa đây ? Bữa nay chủ nhựt mà !”.

Nó chưng hửng khi thấy Bảy Cao đang đứng ngoài cổng. Bảy Cao lách người vô lẹ khi nó chưa kịp mở hết cánh cửa sắt.

“Đóng lại mau đi !”.

Nó nghe lời đóng cửa, khóa cẩn thận rồi vô sau :

“Ê, anh Bảy. Anh đi đâu vậy ? Chờ cái đã…”. Thằng Trúc thấy Bảy Cao rèn rẹt đi thẳng vô nhà.

“Kiếm thầy Sáu… mày hỏi chi vậy ?”.

“Để tui lên báo ổng biết đã. Anh ngồi chờ ngoài này đi”. Nó chỉ băng đá trước sân.

“Mày làm ông gì ở đây ?”.

“Anh nói gì kỳ vậy ? Để người lạ vô gặp mà không báo trước, ổng cạo đầu khô tui đó !”.

“Người lạ…”. Bảy Cao lẩm bẩm hai tiếng đó rồi cười khành khạch, “Vậy mày vô báo đi…”

Thầy Sáu nằm xấp trên giường, cửa phòng mở he hé. Nghe nó kêu, thầy Sáu nói mà không thèm quay đầu lại :

“Kêu nó lên đây, đấm lưng cho tao. Còn đồ ăn, mày ăn trước đi, chừng nào tao đói tao tự xuống bếp ăn. Đừng lên đây làm phiền tao nữa !”.

“Dạ !”, thằng Trúc lí nhí đáp rồi đi xuống.

Tới dưới đất, nó cằn nhằn với Bảy Cao :

“Ổng biểu anh lên đấm lưng cho ổng, còn đồ ăn gì đó anh để dưới này, ổng xuống ăn sau. Người gì kỳ cục, kêu anh rồi còn kêu tui đấm lưng làm chi !”.

“Thiệt vậy à ?”

“Ờ. Hồi lúc ổng đi tắm, ông biểu tui như vậy. Ổng còn…”. Thằng Trúc tự động thắng lại.

Bảy Cao nôn nóng hỏi : “Còn gì nữa ? Ổng làm gì mày ?”.

“Hổng có làm gì hết… Ổng kêu tui tắm chung. Nhưng ổng ở truồng, ai mà tắm cho được, mắc cỡ chết !”.

Bảy Cao thừ người một lúc nhưng không nói gì. Rồi như nhớ chực, gã đưa cái giỏ cho nó, bên trong là túi giấy dầu. Mở ra có tới cả chục cái bánh xèo và các thứ đi kèm.

Bảy Cao lúc này tìm cách nói trớ đi :

“Tao không trách mày thì thôi sao lại trách ngược lại tao ? Ổng kêu mày đấm lưng, thấy mày vùng vằng ổng gọi dây thép sai lính đằng đồn tới tận nhà má Hai biểu tao làm thế cho mày, mua sẵn đồ ăn luôn cho mày. Làm công như mày còn hơn ông chủ, còn muốn gì nữa ?”.

“Ai kêu ổng…”. Thằng Trúc nín bặt sợ nói lộ chuyện thầy Sáu thấy nó nứng cặc khi cởi quần nó ra.

Nó lầm lì cầm giỏ bánh xèo vô nhà. Vừa quay lưng ra, bóng Bảy Cao mất hút ở chưn cầu thang.

Bánh xèo… mùi vị bánh xèo ngoài chợ không bằng món bánh thằng Quân làm nó ăn… Đó là chuyện bữa trước ngày nó về đây.

* *

*

Bữa tiệc hôm nay chỉ độc một món thay cơm là bánh xèo. Không khí nhà cô Hường khác hẳn ngày thường, rộn rịp hẳn lên, tiếng người cười cười nói nói râm ran dưới bếp. Đó là con Lan, là má Hai, là thằng Quân, thằng Trúc, cô Hường, không hiểu sao lại thấy Bảy Cao tháp tùng má Hai tới đây dù không ai mời. Cô Hường mắc lo tán dóc với “khách”, con Lan phụ rửa rau cải, thằng Trúc lo luộc tôm, thịt heo. Tổng khậu là thằng Quân. Bữa nay nó được quyền sai người này, chỉ biểu người kia. Còn nó đích thân phụ trách đổ bánh. Trông nó hớn hở ra mặt.

“Để đó cho tao, mày xắt miếng thịt bự quá, vừa không đủ để vô bánh, vừa ăn mau ngán”.

Thằng Trúc chống chế : “Miếng thịt mày xắt mỏng dánh, ở nhà ăn mà làm như đi bán ngoài chợ. Mà sao mày không mua nạc, toàn mỡ không, thấy phát ớn”.

“Hổng biết gì hết ! Ăn bánh xèo mà cho thịt nạc khác nào độn củi, ăn mất ngon. Còn miếng ba rọi thấy mỡ nhiều, nhưng miếng thịt vừa mềm, vừa dai, lại béo. Còn thêm mấy thứ rau cải, gia vị khác pha bớt vị ngấy của mỡ làm sao mà ngán được ?”.

Không biết nó nói trật hay nói trúng, nhưng dòm điệu bộ và lý lẽ nó, thằng Trúc biết chuyện bếp núc không phải là sở trường của mình. Nó vớt tôm ra tộ để sẵn, thằng Quân muốn làm gì thì làm.

Nó chồm hổm ngồi nhìn thằng Quân đổ bánh, con Lan ngồi bên kia thỉnh thoảng ngó qua đá lông nheo, cười cười với nó. Thằng Trúc gượng gạo cười đáp, rồi chăm chú nhìn bàn tay thằng Quân như múa trên chảo. Nó đẩy cái sạn quá nửa chảo, rồi lật ngược qua bên kia. Cái bánh vàng, ngoài mép giòn rụm nhưng không cháy. Thằng Quân chỉ cần đẩy sạn sâu thêm một chút rồi hất cái bánh vừa làm xong qua mâm nhôm. Coi cách nó làm gọn hơ, không thua gì mấy bà bán bánh ngoài chợ.

Lúc này, con Lan giã ớt làm nước mắm. Không biết có thiệt hay không mà nó kêu văng ớt vô mắt, nhờ thằng Trúc thổi ra giùm. Thằng Trúc thiệt tình, chu mỏ kê sát mặt con Lan thổi phù phù. Thấy con Lan dụi dụi, nước mắt chảy chèm nhèm, thằng Trúc múc gáo nước đem vô :

“Mày kê mắt vô đây nháy một hồi cho hết cay”.

Thằng Quân vẫn đổ bánh, mặt mày nó đỏ lơ đỏ lưỡng không biết vì lửa bếp hay vì nóng mặt. Con Lan, thằng Trúc cứ lăng xăng dúi đầu vô, thiếu điều muốn hun nhau. Đâu chỉ thấy có vậy, lúc thằng Trúc ngồi chồm hổm, ma xui quỷ khiến gì làm đầu cặc thằng Trúc lấp ló ở ống quần. Lông dái, lông háng gì thấy hết trơn. Nó thấy, lẽ nào con Lan hổng thấy ? Con ngựa bà này dâm đáo để, mới thấy hơi cặc đàn ông mà con mắt chớp lia lịa hà ! Còn bày đặt ớt văng vô mắt. Trái ớt còn nguyên thì ớt nào văng được, có “ớt” thằng Trúc văng vô mắt nó thì có. Đồ… đồ… cái đồ… đĩ ngựa ! Thằng Quân chửi thầm trong bụng.

“Để tao lấy khăn cho mày dấp một hồi là hết liền”. Thằng Trúc lấy khăn mặt của nó nhúng nước rồi đưa con Lan.

Hết nhịn nổi, thằng Quân la lên :

“Thôi mấy ông, mấy bà lên nhà trên ngồi uống nước giùm con. Có chút xíu chuyện cũng không xong, làm vướng tay vướng chưn người ta”. Thằng Quân vừa nói vừa vẩu môi.

Đang nói chuyện với cô Hường, má Hai quay qua cười, bà nói cà rỡn :

“Nhắm làm một mình nổi hôn mà lên giọng làm phách vậy mậy ? Tao sợ ngồi chai mỏng đít mà không có miếng nào vô bụng mới phiền đa !”.

“Dư sức qua cầu. Hổng ngon hổng ăn tiền”.

“Mồ tổ cha tụi bây, mày còn dám ăn tiền của tao nữa sao ? Thôi để tao đi dìa cho đỡ tốn”.

Má Hai làm bộ đứng dậy.

Thằng Trúc biết má Hai giỡn chơi cũng làm bộ níu tay áo má năn nỉ : “Thôi mà má, má mà về bánh xèo tụi con bán ế làm sao. Lan, mày qua đây năn nỉ má Hai phụ tao coi !”.

Con Lan nghe kêu đứng lên, vẹo qua vẹo lại mấy cái mới chịu tới ngồi ở chỗ má Hai. Thằng Trúc quay qua tiếp tục giã ớt.

Thằng Trúc hỏi nhỏ : “Giận gì mà nói chuyện nghe quạu đeo vậy, Quân ?”.

“Hứ !”.

“Mệt rồi phải hôn ?”. Nói rồi, thằng Trúc ra lu múc chén nước vô cho thằng Quân uống. Thằng Trúc lại chồm hổm như cũ và lần này cũng y chang như lần trước…

Lần này thì thằng Quân không nhịn được nên phì cười. Nó ra dấu kêu thằng Quân tới sát bên cạnh rồi nói :

“Mày thiệt vô ý vô tứ, ngồi không biết coi hướng, cặc dái lòng thòng ra ngoài kiểu này ai chịu cho nổi !”. Nói xong thằng Quân cười khúc khích.

“Tao có thấy gì đâu ?”.

“Bây giờ mày đứng thì làm sao thấy. Mày qua bển ngổi xổm, rồi ngó xuống mà coi !”.

Nghe lời thằng Quân, Trúc quay về chỗ cũ rồi ngó xuống nó mới tá hỏa.

“Con nhỏ địa mày nãy giờ. Coi chừng tao đó !”. Thằng Quân giơ nắm đấm dứ vô khoảng không trước mặt.

Thằng Trúc cười hì hì, không nói gì.

Gần trưa thì mọi thứ đã bày biện lên bàn, ai về chỗ người đó theo thứ tự trên dưới.

Thằng Quân lựa cái bánh đặc biệt nhiều tôm, nhiều thịt nhứt nó làm dành riêng cho má Hai, đưa mời bà :

“Má ăn thử coi tay nghề con vô làm nhà hàng được chưa”.

Má Hai cười, bà nếm thử rồi gật gù :

“Nước mắm pha vừa ăn, không mặn quá cũng không chua quá, vị đường vừa phải. Tôm, thịt mềm, ngọt, già như tao nhai dư sức. Bột tráng không quá dày, biết cách pha nên bánh giòn nhưng không rã nát, cắn miếng nào ra miếng đó. Theo tao thì…”

“Thì sao hả má ?”

“Ờ… thì… còn lâu mày mới vô được nhà hàng !”

Nghe má Hai phán một câu xanh lè, ai nấy ôm bụng cười, chỉ trừ thằng Quân mặt xụ một đống. Không ngờ nó ráng hết sức mà bị má Hai chê thậm tệ.

“Sao kỳ vậy, má ?”

“Mày nghĩ coi, nhà hàng nào mà bán bánh xèo ? Chẳng thà nó mở cái sạp nhỏ ngoài chợ kiếm ăn còn ngon lành hơn mở nhà hàng. Hổng phải vậy sao ?”

“Má này…”.

“Tao chỉ nói mày không làm được ở nhà hàng, nhưng mai mốt có đổ bánh xèo nữa đừng quên tao là được !”.

Đó là bữa tiệc thịnh soạn nhứt từ ngày hai đứa về nhà cô Hường ở tới giờ. Ai nấy đều vui vẻ, chỉ trừ Bảy Cao từ đầu tới cuối không tham gia câu nào. Tánh gã vốn vậy nên chẳng ai để ý. Có lúc cô Hường nhìn gã định hỏi gì đó, nhưng rồi lại thôi. Một bữa tiệc vui vẻ và êm thắm.

* *

*

Thằng Trúc xếp bánh xèo vô dĩa, cất kỹ trong gạc-măng-giê. Cái củi đựng chén mà kêu bằng tiếng tây tiếng u, thiệt là phiền phức ! Chủ chưa ăn, nó là đầy tớ sao dám ăn trước. Cái gì vậy ta ?

Thằng Trúc hình như nghe tiếng rên ở đâu trên phòng thầy Sáu. Ở trển Bảy Cao đang đấm bóp cho thầy Sáu, làm gì có ai khác mà rên. Cho là mình nghe lầm, nó quay về phòng, lấy tờ báo cũ ra đọc. Tiếng rên hình như lớn hơn, lập đi lập lại. Vụ này chắc hổng xong rồi. Nó chạy lên lầu, rón rén tới gần cửa phòng thì không chỉ có tiếng rên, mà cả tiếng người to nhỏ, cửa phòng thầy Sáu đóng kín mít. Hình như không phải chuyện gì nguy hiểm. Nó nghe tiếng Bảy Cao năn nỉ, xin xỏ gì đó :

“Cho em đi anh Sáu… em chịu hết nổi rồi !”.

Nó liền ghé mắt vô lỗ khóa. Cái lỗ bị che kín mít bởi miếng đồng bên trong. Hồi này ở thành, người ta sính dùng loại ổ khóa kiểu này. Đó là một miếng tròn tròn bằng đồng thau, đính bên trên lỗ khóa. Khi rút chìa ra, miếng đồng tự gạt xuống che kín lỗ khóa, phòng có kẻ dòm hành chốn riêng tư.

Thằng Trúc dòm quanh. Thiệt là hên, mé trên sát trần có hàng bông gió. Nó nhón chân đi tuốt cuối dãy phòng, chỗ cái đôn gỗ cao đặt bình bông. Nó nhắc bình bông để xuống sàn, na cái đôn gỗ tới kê sát tường, rồi trèo lên, tay vịn vào bông gió, nhón chưn mà nhìn vô trong.

Thằng Trúc thiếu điều buông tay khi thấy cảnh tượng bên trong. Có nằm mơ cũng không ngờ tới ! Bảy cao nằm ngửa, bây giờ phải kêu là Bảy “cặc ngựa” mới đúng. Cặc gã dài thòng, dài cỡ cặc thằng Trúc cũng không thấm tháp gì. Có lẽ quá dài, con cặc phồng to mà không đứng thẳng nổi, nó vắt ngang đám lông háng rậm rịt ra tới hông gã. Thầy Sáu lom khom bên trên, hai tay thầy Sáu ghìm chặt tay Bảy Cao xuống tấm nệm trong lúc rà con cặc cong vòng, rà từ ức gã xuống bụng rồi kéo cặc ngược trở lên, cứ lên xuống nhiều lần như vậy. Nó thấy con cặc Bảy Cao hơi nhúc nhích, coi bộ muốn ngóc đầu lên cũng mệt mỏi !

“Cho em đi anh… lâu lắm rồi… em nhớ gần chết !”. Tiếng gã năn nỉ ỉ ôi.

“Nhớ con cặc gì ! Ngày nào cũng có cái lỗ kế bên tha hồ đâm chém, chưa nói tới mấy vụ đánh lẻ chỗ khác. Mày còn nhớ ra tao sao ?”. Thầy Sáu cười khùng khục trong lúc Bảy Cao vẫn ưỡn ngực lên như muốn cọ xát nhiều hơn, muốn hứng con cặc thầy Sáu. Nó thấy vệt dài lấp loáng từ ngực xuống bụng gã, giống như khí trong hay thứ gì đó. Được một lúc thầy Sáu trở bộ, ngồi hẳn dậy, hai tay vịn vào thành giường, Bảy Cao như đã tiên liệu trước việc này, gã bợ mông đít thầy Sáu đẩy lên cho tới khi con cặc thầy Sáu ngay miệng gã. Thầy Sáu chống tay trên thành giường nhổm mông đít lên, cái mông trắng phau với vệt lông đen ở giữa… Con cặc thầy Sáu mất hút trong miệng Bảy cao và bên dưới… Con cặc Bảy Cao oai hùng dựng đứng lên như một kỳ quan.

Thằng Trúc trợn mắt dòm, mồ hôi háng tươm ướt cái quần nó đang mặc. Nó không tin nổi mắt mình. Dù cong vòng, nhưng con cặc thầy Sáu từng được xếp hàng cao thủ trong xóm đĩ, vậy mà Bảy Cao dám ăn sống nuốt tươi. Tiếng chùn chụt phát ra từ lỗ miệng Bảy Cao cho nó biết tay này đang nút cặc thầy Sáu, nhưng được một lúc thì nó thấy có gì đó khác hẳn. Cặp mông thầy Sáu nhấp nhổm, cặc thầy đâm vô rút ra giống như lúc chơi đĩ. Đụ à ? Có vẻ đúng cho dù con cặc đang thụt vô lỗ miệng Bảy Cao. Đàn ông đụ đàn ông bằng cách này sao ? Hình ảnh hai người trong phòng quá rõ ràng, thằng Trúc nóng bừng toàn thân, cặc nó rỉ rả chảy nước nhờn.

Thằng Trúc lò dò leo xuống, rón rén mang trả cái đôn gỗ về chỗ cũ, rồi rút êm xuống phòng mình. Nó quơ lấy cái quần đùi rồi nhào vô nhà tắm đóng kín cửa, cài chốt chắc chắn rồi cởi quần.

Thằng Trúc dựa lưng vô tường, hai mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm :

“Cho em đi anh… em chịu hết nổi rồi !”.

Người nằm dưới là nó, thầy Sáu đè bên trên, thầy Sáu đút cặc vô miệng nó mà thụt lấy thụt để. Mà hổng phải, con cặc đen thùi lùi, lòng thòng này của Bảy Cao mà, ngay trước mắt nó là đám lông háng lùm sùm rậm ri, còn Bảy Cao cúi xuống dòm, cười với nó như khuyến khích. Hai người đàn ông, hai con cặc thay phiên đụ trong lỗ miệng của nó. Khắp người nó tê tái, đít quíu lại. Càng quíu con cặc nó càng bự và dài ra trong lúc tay nó sục liên hồi.

“Đụ em đi… đụ nữa đi anh !”, nó thều thào nói, môi khô ran. Câu này là nó tự nói chớ không học của ai. Nhưng lúc này nó đâu có biết mình nói giống gì. Nó trân mình… sau đó thì bệt xuống sàn.

“Trúc ơi, Trúc !”

Tiếng thầy Sáu oang oang từ mé cầu thang làm nó giựt mình. Nó bật dậy chụp gáo nước xối ào ào.

“Dạ…”

Giọng thầy Sáu cuối cùng dừng lại trước cửa nhà tắm.

“Làm gì ở trỏng ? Mới tắm hồi nãy, bây giờ lại tắm nữa à ?”

“Dạ…”

“Lẹ đi, ra mở cửa đưa anh Bảy mày về…”

“Dạ…”

Tiếng chân xa dần. Hú hồn, may mà nó cài cửa cẩn thận, hông thì chết phen này. Nó dội sạch, không để lại dấu vết gì rồi mới yên tâm ra ngoài.

“Lấy xe đưa anh Bảy mày về… mà thôi… Tao cho mày nghỉ tới sáng mai, mày theo Bảy Cao ra đón xe về đi. Xe jeep mới rửa…”

Có nằm mơ nó cũng không ngờ được phép nghỉ trọn ngày đêm.

“Dạ, cám ơn ông chủ”.

“Ông chủ gì ? Chủ nợ à ? Khó nghe quá đi ! Mày cứ kêu tao là anh được rồi. Chủ này, chủ nọ thì ở đây, khỏi về…”

“Dạ.. anh Sáu”.

“Ờ… dễ nghe hôn. Thôi, vô thay đồ đi đi…”.

Thằng Trúc chỉ chờ có vậy, nó quay về phòng lính quýnh tròng bộ đồ tây vô.

HẾT PHẦN 6

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 6"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz