Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Xóm đĩ
  3. Chương 13
Prev
Next

PHẦN 13

LTG : “Xóm đĩ” là truyện đồng tính nam, đề cập đến các quan hệ tình dục phức tạp của những người đã trưởng thành ở các độ tuổi khác nhau. Truyện chỉ là sản phẩm tưởng tượng nhằm mục đích giải trí mà không nhằm bất cứ mục đích chính trị, tôn giáo hay dân tộc nào khác. Nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện hoàn toàn được hư cấu, không có thật. Mọi sự trùng hợp về tên tuổi, địa danh, sự kiện nếu có chỉ là sự ngẫu nhiên.

Thằng Quân chống cằm nghĩ ngợi trong lúc chảo cá chiên đang xèo xèo trên bếp…

Nửa tháng nay, nó có cảm giác thằng Trúc có gì khang khác. Hễ hết công chuyện, là nó lăn đùng ra ngủ, ngủ cả ban ngày. Công việc cực nhọc gì cho cam, đằng này nhàn tản quá mà thằng Trúc cứ như làm việc quá sức, bề ngoài thấy nó xuống sắc, bần thần, mệt mỏi. Nhiều lúc hai đứa nói chuyện mà nó nghĩ gì đâu đâu, thằng Quân tưởng mình nói với cây cột !

Nếu chỉ bấy nhiêu đó, nó cũng hổng thèm nói. Đằng này… Khỉa nhiều đêm liền, nó muốn vui vẻ chút chút, thì thằng Trúc hun hít qua loa, rồi lăn ra ngáy, báo hại nó vừa mất hứng, vừa tức dái. Bịnh hoạn thì chắc hổng phải, vì khi ngủ no con mắt thì thằng Trúc sân sẩn như trước, cái miệng nó hoạt bát trở lại.

Thằng Quân đâm hối hận. Biết vậy, chẳng thà nó ở quách lại xóm đĩ cho xong, lâu lâu thằng Trúc về thăm mà vui vẻ, mặn nồng nó cũng bằng lòng. Thằng Quân tủi thân ứa nước mắt. Hổng lẽ nó phải mở miệng kêu thằng Trúc làm… cho nó !

Chết mẹ !

Thằng Quân bật dậy, chạy tới bếp lửa. Cái chảo bốc khói nghi ngút. Mùi cháy khét nồng nặc.

Thằng Quân xúc con cá ra dĩa. Con cá sứt lớp da ngoài rời rã, một mặt nám đen. Nó mang cái chảo ra sàn, đổ nước ngâm. Nhìn cái chảo nó ngao ngán. Chà rửa sạch chắc rụng hai bàn tay !

Thầy Sáu từ nhà trên cầm tờ nhựt trình lửng thửng xuống bếp.

“Làm gì nghe bốc mùi khét dữ vậy, Quân ?”.

Nó quay lại, cái mặt bí xị : “Dạ, em quên…”.

Mấy bữa nay, ông thấy thằng Quân biếng nói, lúc ăn cơm nó ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Thằng Trúc thì cái miệng như bắp rang. Ông chỉ nghĩ tính khí hai đứa vốn như vậy nên không để ý. Bây giờ làm bếp mà nó lại để cháy khét thì ông hơi lạ. Một thằng khoái chuyện bếp núc, lại giỏi giang như nó mà chiên con cá không xong ắt cũng có chuyện gì…

“Mấy bữa nay mày sao vậy, Quân ? Tao thấy mày không vui. Bộ hai đứa cãi cọ hay có chuyện gì rồi hả ?”. Ông dịu giọng hỏi nó.

“Đâu có gì, anh Sáu”. Thằng Trúc kêu thầy Sáu bằng anh, nó cũng bắt chước kêu anh thành ra quen miệng.

Thấy nó bai bải chối, nhắm có vặn vẹo chưa chắc nó đã chịu nói, nên ông không hỏi tới nữa.

Tối hôm đó, khi chỉ còn hai người trong phòng, thầy Sáu mới nói chuyện với Bảy Cao :

“Anh em nó lóng rày chắc lục đục giận nhau nên coi bộ thằng Quân lơ đãng quá !”.

“Có chuyện gì nữa à ?”.

“Bộ mày ăn cơm không để ý gì hả ?”.

“Ơ… cũng như mọi ngày, tui có thấy gì đâu !”.

“Hứ… trong nhà này hình như càng ngày càng có nhiều người mộng du rồi. Ăn cá khét nghẹt mà cũng không biết !”.

“Vụ đó hả… Ờ cá khét thì tui biết. Nhưng không nói sợ nó buồn. Mà anh nói chuyện cá mắm ở đây là sao ?”.

“Đầu óc nó để đâu nên mới chiên cá khét nghẹt. Dạo này, mặt nó dàu dàu, có lúc trên lầu ngó xuống băng đá tao còn thấy nó ngồi cả tiếng đồng hồ ở đó không nhúc nhích”.

“Ủa ? Sao tự dưng anh chịu khó để ý tới nó dữ vậy ? Anh coi chừng tui à nghen !”.

Bảy Cao cà rỡn nói. Gã nhéo bắp vế thầy Sáu.

“Ui da ! Đừng giỡn mà. Ở nhà mà không khí như vầy tao cũng khó chịu… Nhột… Đang nói chuyện đàng hoàng mà mày…”

Tiếng thầy Sáu im bặt. Thầy Sáu cố đẩy Bảy Cao ra, nhưng miệng gã cứ bám riết dưới háng. Thầy Sáu đành chào thua.

* *

*

Bảy Cao đẩy chiếc xích lô lên lề, đậu sát gốc cây. Lấy cái chai nhựa đựng nước, gã mở nắp tu ừng ực. Khi đã thấy bớt khát, gã vừa gạt mồ hôi, vừa dở cái nón vải xám làm quạt, quạt lấy quạt để.

Hai bên lề là hai hàng me chạy dài theo con đường nhựa, lá me lắc rắc bay rớt xuống mặt đường nhựa. Cả con đường ngập trong bóng râm mát dù đang lúc giữa trưa. Giờ này xe cộ thưa hẳn, cũng không mấy ai kêu xích lô. Gã ngồi dưới gốc cây lấy gói xôi nhai nhóc nhách cho đỡ đói. Bộ đồ gã đang mặc, trừ cái quần tây cắt ngang ống quyển, còn cái sơ mi ngắn nâu xám đã cũ, đổi thành màu xám trắng hai vai, luôn để hở xuống tới ngực, càng làm cho gã không giống như người từng sống trong căn nhà hai tầng của thầy Sáu.

Ngồi đếm đi đếm lại mấy đồng bạc cắc, gã nản lòng. Cái thời huy hoàng của gã ở xóm đĩ kết thúc, cuộc đời gã như cái xe xích lô tuột dốc, tuột tới mức thê thảm. Mỗi ngày gã phải dậy sớm còng lưng đạp chiếc xích lô chở khách, thậm chí có lúc cả hai người ngồi trên xe, mặc cho mồ hôi mẹ mồ hôi cha thi nhau ra như tắm. Vậy mà ky cóp được đồng nào tới chiều về trả tiền mướn xe cho chủ cũng gần hết, dư không đáng là bao. Mấy bữa ế thì khỏi nói !

Thầy Sáu không phải người keo kiệt, lúc nào cũng để sẵn tiền mặt trong tủ, kêu gã cứ lấy mà xài. Nhưng gã không dám đụng tới. Chỗ ăn chỗ ở người ta lo hết, còn tính xài tiền nữa thì gã không làm được. Một thời gã cũng làm mưa làm gió ngoài đường, ban bố ơn huệ cho người khác không ít, bây giờ ngửa tay nhận đồng tiền không phải của mình thiệt là khó xử. Gã cũng còn phải giữ thể diện của mình. Gã đạp xích lô cũng vì cớ này. Chật vật lắm mới có dư chút đỉnh. Cứ tưởng làm cho mình được chút thanh thản trong lòng, nhưng dạo này coi bộ ngày càng tệ hơn. Chuyện tiền nong chi tiêu đã bóp nghẹt thói quen xài tiền như rác của gã, đã làm gã khó chịu gần chết. Bây giờ trong nhà lại sinh thêm chuyện. Mà mọi chuyện đều dính tới gã, không buồn phiền sao được ?

Bắt đầu là thằng Trúc. Những lúc nhà vắng người, thằng Trúc cứ kiếm chuyện la cà quanh gã. Hỏi han cái này, tán dóc chuyện nọ một hồi rồi cũng sa đà vô mấy chuyện dâm dục. Cái thằng, hỏi sao đủ thứ, có lúc gã muốn nghẹn họng vì không trả lời được.

“Anh Bảy nè !”.

“Gì nữa đây ?”.

Gã đang lau hai bên vè chiếc xích lô. Xe mà ẹ quá, khách không thèm đi. Thằng Trúc ngồi chồm hổm kế bên quan sát.

“Có chuyện khó hiểu quá, tính hỏi anh…”, thằng Trúc gãi gãi đầu cười cầu tài.

“Chuyện gì nói đại đi, rào trước đón sau hoài, mệt mày quá !”.

“Tui nói đại nghe… sao cặc anh cái đầu thâm xì, mà cặc tui hổng có, lại hồng hồng ?”.

“Cái thằng này ! Hết chuyện rồi lại đi hỏi chuyện tầm phào. Sao hổng hỏi luôn sao mày nhiều lông, còn thằng Quân thì trụi lủi ? Trời sinh sao chịu vậy, ai mà biết được !”.

“Đã biểu hỏi, tui hỏi thiệt mà anh nói trớt huớt. Thầy Sáu ít lông hơn anh, sao đầu cặc cũng thâm ?”. Thằng Trúc nín bặt vì biết lỡ lời.

Bảy Cao quay lại, trợn mắt dòm : “Thằng chả cho mày coi cặc hồi nào sao mày rành quá vậy ?”.

Thằng Trúc nói tỉnh : “Cái hồi mới về ổng ở truồng rủ tui tắm chung, làm sao mà hổng thấy ?”. Thực ra, không chỉ lần đó, mà thằng Trúc còn thấy nhiều hiệp nữa, hổng lẽ nó thú nhận rình lén hai người.

Bảy Cao như trút được mối nghi ngờ vừa nổi lên, thở phào rồi nói :

“Cái thằng mặt dày, không biết mắc cỡ. Mấy chuyện này mà cũng đi hỏi”.

Thằng Trúc hinh híc cười : “Anh là trùm dâm dục, hổng hỏi anh thì biết hỏi ai ?”.

“Vậy tao hỏi lại mày, cái mặt con nít với mặt người lớn có gì khác ?”

“Mặt nó nhỏ, còn mặt người lớn bự hơn. Xời… câu này đi hỏi con nít tụi nó cũng biết”.

“Tao thì nghĩ mày ngu thì có, chuyện rõ ràng vậy ai hỏi làm gì. Mặt con nít da mỏng, mịn phải hôn ? Còn mặt người lớn thì sao, cỡ mày đã thấy mặt dày ra như mặt thớt, mắc cỡ không thấy đỏ mặt…”.

“Tui da đen mà…”

“Đừng cãi, cỡ mày còn nổi mụn trứng cá, tàn nhang tùm lum. Già như tao thì mụn còn không trồi lên nổi. Phải vậy hôn ?”

“Cái đó thì đúng !”.

“Phơi nắng dầm mưa riết cũng thay đổi. Huống hồ con cặc, mày còn mới chơi được bao nhiêu lần ? Còn người lớn, cỡ tuổi thầy Sáu, tuổi tao chắc nhớ không xuể, không thâm đen mới lạ. Hồi trẻ tao cũng như mày thôi…”.

Gã nói đại cho qua, chớ trong bụng gã cũng chưa chắc có chuyện đó.

Thằng Trúc gật gù. Bảo Cao quay qua với cái xe của mình.

Ngẫm nghĩ một hồi, thằng Trúc lại hỏi :

“Anh với thầy Sáu, hai người là sao vậy ?”.

Câu này mới ngặt mình. Gã than thầm. Biết thằng này dai nhách như vầy, gã đuổi đi chỗ khác cho rồi !

“Ờ là bạn…”.

“Bạn sao anh ngủ chung với ổng, còn làm chuyện đó với ổng ?”.

“Chuyện người lớn, biết gì mà hỏi !”. Gã nạt.

“Hổng biết mới hỏi. Biết rồi, hỏi anh làm chi ! Ổng có trả tiền…”. Thằng Trúc se se hai ngón tay theo kiểu đếm tiền ra dấu.

Lần này Bảo Cao đổ quạu thật sự.

“Mày lằng nhằng một hồi coi chừng tao đục phù mỏ. Mày tưởng tao làm điếm nữa hay sao ?”.

Thằng Trúc thấy bộ dạng khó chịu của gã không dám hỏi thêm nữa. Nó lúng túng :

“Xin lỗi, anh Bảy ! Nhưng em chỉ lấy thí dụ. Em hổng biết hai người đàn ông sống với nhau, ngủ chung với nhau phải kêu bằng gì ? Hơi giống vợ chồng… nhưng kỳ dị quá, chắc hổng phải…”.

Gã ít nhiều hiểu ý nó. Nó còn chưa minh định được mối quan hệ hai người đàn ông. Bản thân gã cũng chưa rõ, gã chỉ thương thầy Sáu, thầy Sáu lại thương gã, hai người ở với nhau và ngủ với nhau. Chỉ vậy thôi. Có nghe ai công khai nhắc tới kiểu quan hệ như vậy hoặc thừa nhận nó đâu, làm gì có danh từ gì để gọi cho đúng !!!

“Cứ coi là người yêu cũng đâu có sao”. Mặc dù vậy, gã cũng nói đại để khỏi mất mặt trước em út.

Ban đầu thì hỏi han, được một lát thì nó rề tới gần kiếm cớ rờ rẩm. Không đụng chỗ này cũng chạm chỗ nọ, còn làng chàng đi qua đi lại trước mặt cố ý để gã dòm thấy háng nó nổi u nổi cục. Gã đâu có khờ mà không biết, nhưng ban ngày mặt lại ngồi ở trước sân, có muốn chiều nó cũng không được.

Vậy là nó năn nỉ, ỉ ôi. Tới chừng gã xiêu lòng, nó bắt gã hứa…

“Lâu quá trời, em nhịn thèm muốn chết !”.

“Còn thằng Quân làm chi ?”.

“Nó khác, anh khác. Nó sao bằng anh được ?”. Thằng Trúc vỗ vỗ lên cổ tay mình. Nhìn thấy nó ra dấu làm gã nở lỗ mũi.

Thằng Trúc đánh bạo thò tay luồn vô quần đùi gã. Ban đầu gã đẩy tay nó ra, hai bên cù cưa cù nhằng một hồi thì gã chịu thua. Nó làm gã nứng thiệt. Gã vừa sợ thằng Quân dưới bếp lên bắt gặp, vừa thấy tê tái con cặc trong bàn tay thằng con trai đang vò bóp.

“Mày đó, vừa vừa thôi. Dâm quá ai chịu nổi !”. Gã thừa nhận mình đầu hàng vô điều kiện, nhưng không chỉ thằng Trúc, mà gã cũng dâm không kém. Bây giờ còn lòng dạ nào lau chùi !

Thằng Trúc thúc giục : “Lên nhà tắm trên lầu đi, anh Bảy !”

Gã đứng dậy, quơ đại mấy thứ dồn vô một chỗ, đẩy gọn chiếc xích lô gọn trong góc rồi theo cửa nhà trên rón rén lên cầu thang không gây tiếng động. Thằng Trúc cũng theo bén gót.

Bên trong phòng tắm. Nước vòi sen chảy rào rào trong lúc gã chàng hảng trước mặt thằng Trúc. Thằng này càng ngày càng thuần thục. Con cặc tổ chảng của gã đâm ngọt xớt trong miệng nó cứ như chơi lỗ đít. Nó biết cách hút chặt khiến thịt da mé trong bó chặt, khít rịt con cặc gã. Cái lưỡi nham nhám cạ mặt dưới thân cặc làm gã sướng biết bao nhiêu. Vừa bú, nó vừa thụt tay vô đít gã. Lần mò riết rồi nó cũng biết cái chỗ bí mật đó, đầu ngón tay nó cứ đè chỗ đó mà ấn miết. Gặp phải tay mơ chắc ọc khí ra mấy lần rồi, nhưng gã vẫn nhịn được. Song khoái cảm càng lúc càng nhiều. Thằng Trúc đứng dậy ôm gã, tay nó rờ rẫm vuốt ve da thịt gã, lông gã, không chừa chỗ nào. Dẫu biết trong chuyện này gã không phải là kẻ chủ động, nhưng gã không thể dừng lại được…

Bảy Cao luồn ra sau lưng thằng Trúc. Gã kéo sát nó vô người. Chỉ còn một cánh tay nhiều lúc cũng thất bại. Gã muốn làm thiệt nhiều thứ, nhưng lực bất tòng tâm ! Gã phả ra hơi thở nóng hổi sau ót thằng Trúc, ngực gã ép sát lưng thằng Trúc, háng gã cạ tới cạ lui sau mông đít nó. Thằng Trúc điếng người, nước từ đầu cặc nó chảy ra. Thân người nó đen bóng phản chiếu trong tấm gương trên đường. Đằng sau là người đàn ông đang cạ bộ râu cằm lởm chởm trên vai nó, trong lúc người gã dán chặt sau lưng nó. Tay gã luồn ra trước bóp nắn se se đầu vú làm nó rùng mình. Giá anh Bảy còn đủ hai tay… ! Thằng Trúc dậy lên cơn thèm muốn. Từ lúc gần gũi với Bảy Cao tới giờ, lúc nào nó cũng có cảm giác như mình vướng phải cơn ghiền không rứt ra được. Không chỉ thèm cặc Bảy Cao, nó còn thèm nhiều thứ hơn – cả thân xác Bảo Cao. Những lúc rình lén sau này, thằng Trúc không chỉ nứng cặc mà trong nó còn có một thứ tình cảm khác. Nó thấy thầy Sáu quá thân mật nên ghét ngầm trong bụng. Nó không thích thấy cảnh Bảy Cao nằm trên giường thầy Sáu, lại càng không muốn thấy thầy Sáu thụt cặc làm mưa làm gió dưới đít Bảy Cao. Anh Bảy của nó là số dzách, nó chỉ có thể là người nằm dưới chứ không ai khác… Bây giờ sự đụng chạm thịt da càng làm nó ngứa điên lên được. Dù đang nứng, nhưng đít nó cứ ngứa ran. Chờ hoài không thấy Bảy Cao làm gì hơn, nó đánh bạo nói :

“Anh bảy, sao không chịu vô… lâu lắm rồi… !”.

Bảy Cao cũng là con người bằng xương bằng thịt, gã cũng biết mình thèm muốn thằng nhỏ đen như lọ chảo này. Nước da nó thật hấp dẫn. Thân thể nó rắn chắc, khỏe mạnh và cả sự sung mãn… Nhưng sâu thẳm trong lòng gã là sự áy náy vì hai người trong căn nhà này. Đó là thầy Sáu và thằng Quân. Với thầy Sáu, tuy thầy cũng biết tính cách phóng đãng của gã, nhưng gã cảm thấy ray rứt khi trở mặt với người che chở, bảo bọc mình dưới mái nhà này. Với thằng Quân, gã thừa hiểu mối quan hệ giữa hai đứa từ khi thấy chúng trong buồng tắm nhà cô Hường. Thằng Quân đã lớn tồng ngồng, nhưng trí óc còn ngây thơ, non nớt. So với thằng Trúc, thằng Quân cần được chăm sóc nhiều hơn. Đằng này, gã lợi dụng bí mật hai đứa để tiếp cận thằng Trúc, mặc dù ban đầu không có ý xấu, nhưng bây giờ gã thấy khó rứt ra khỏi thằng Trúc được. Cứ như chuyện bây giờ cũng rõ, gã nhượng bộ từng bước một trước những đòi hỏi thúc bách của thằng Trúc bởi đó cũng chính là những đòi hỏi ngấm ngầm nơi gã, gã không tiện nói ra miệng, nhưng thằng Trúc đã nói thay, làm thay.

Và bây giờ thằng Trúc đã làm thay điều gã mong muốn trong khi gã cứ lần lựa rà cặc vòng ngoài. Thằng Trúc khom xuống, luồn tay qua một bên chộp cặc gã, dí sát vào đít nó. Như viên đạn rời khỏi nòng, như mũi tên lao đi. Cặc gã đóng phập vô đít nó, gã không cưỡng lại được và không muốn cưỡng lại sức cám dỗ từ cái lỗ trinh nguyên lần đầu dành riêng cho gã. Gã chộp hông thằng Trúc kéo sát háng mình nắc lấy nắc để. Sau vài phút như thụ động, thằng Trúc bắt đầu hưởng ứng. Nó ghịt mông gã sát hơn mỗi khi gã lèn chặt con cặc như cặc ngựa trong đít nó, dường như nó còn muốn nhiều hơn điều gã đang làm cho nó. Cử chỉ thằng Trúc như một biểu hiện khuyến khích làm gã phấn chấn, hăng hái. Không một tiếng rên la từ miệng hai người. Chỉ có dáng điệu và ánh mắt. Sự đam mê dường như từ con cặc gã truyền qua cho thằng Trúc. Nó càng kéo gã sát hơn. Không còn vô được nữa, con cặc gã ngập lút trong đít thằng Trúc, lớp thịt ấm bó chặt hút lấy cặc gã, như đang muốn nuốt chửng.

“Anh Bảy ơi, thấy thằng Trúc đâu hôn ?”.

Tiếng thằng Quân đập cửa bên ngoài, nó nói vọng vô.

Cả hai như hóa đá trong một vài giây ngắn ngủi, rồi gã rút cặc ra cái sực. Tiếng nước chảy đồng lõa che lấp âm thanh vừa phát ra.

“Ơ… không có nó dưới đó sao ?”.

Bảy Cao kịp trấn tĩnh.

“Em hổng thấy, anh có biết nó đi đâu hôn ?”.

“Ờ… tao nhớ rồi. Hồi nãy nó có nói ra chợ. Mày xuống dưới trước đi, tao tắm xong xuống chở mày đi kiếm nó. Sẵn tiện, anh em mình đi dạo một vòng luôn. Mày ở nhà hoài chắc buồn chết…”

Gã nói một thôi dài, chẳng kịp để thằng Quân nói gì. Không nghe tiếng thằng Quân trả lời, chỉ thấy tiếng dép lẹp kẹp của nó xa dần.

“Mày cứ ở trong đây, phòng tắm, phòng ngủ thầy Sáu đều có khóa, nó không tự ý vô được đâu…. Mày nghe tao làm như vầy….”.

Gã thò tay bẻ đầu cặc mình cái rốp, con cặc đang nứng xìu xuống cấp tốc. Thằng Trúc vừa kinh ngạc vừa thấy xót ruột ! Gã lau khô mình mẫy rồi mở cửa ló đầu ra quan sát. Biết chắc không thấy ai, gã đóng cửa phòng tắm. Thằng Trúc không cần phải lo vì nó cầm chìa khóa gã vừa đưa cho. Gã về phòng thầy Sáu, lựa bộ đồ Tây sạch sẽ còn mới mặc vô rồi hấp tấp xuống cầu thang.

Thằng Quân ngồi ngoài băng đá chờ. Nó không muốn đi đâu vào lúc này. Nhưng tốt nhất là đi một vòng. Mặt nó không biểu lộ điều gì ngoài nước da tai tái xanh xao.

Xuống tới nơi, gã hỏi liền :

“Mày kiếm nó chi vậy ?”

“Ăn cơm”. Thằng Quân trả lời nhát gừng, dáng điệu mệt mỏi.

“Ờ, thôi mình đi”. Vậy mà gã còn tưởng mới hai ba giờ chiều hồi lúc mới đẩy xe ra lau.

Hai người mở cổng, Bảy Cao đạp chiếc xích lô chở thằng Quân ra chợ…

Đi lòng vòng giáp chợ không gặp thằng Trúc, gã chở thằng Quân dạ cầu hóng mát. Cây cầu bắt ngang con kinh đào, gió thổi u u nghe mát rượi.

“Bữa nay mày sao vậy, dòm mặt mày giống gà chết quá hà !”.

Gã để xe sát trong lề rồi bước tới bờ kè ngồi kế thằng Quân.

Một thằng không sợ trời, không sợ đất như gã nhưng lại khép nép bên cạnh thằng nhỏ. Thật nực cười. Có ai hiểu thấu lòng gã mới rõ. Giờ thì gã không còn lo lắng nhiều như hồi nó đập cửa, thay vào đó gã lại thấy ngượng và bứt rứt không yên.

“Chuyện mày với thằng Trúc tới đâu rồi ?”. Gã hỏi một câu bâng quơ.

“Chuyện gì ? Mà có chuyện gì đâu. Tui với nó là anh em, nhưng tính tình khác nhau xa lắc. Nó khoái bay nhảy… Đi với thầy Sáu riết quen chưn… Ở nhà một chút chịu không nổi lại biến như Tề Thiên. Cái thằng…”.

Gã thấy thằng Quân cười. Nó cười nhưng cặp môi không thấy bóng dáng một nụ cười.

Gã trờn trợn trong bụng. Nhưng gã cố moi óc thì lại không thấy chút dấu vết sơ hở.

Hai người về tới nhà thì thằng Trúc, thầy Sáu đang chơi xì dzách ở cái bàn dưới bếp coi bộ vui vẻ lắm. Chắc hai người đang chờ Bảy Cao và thằng Quân về ăn cơm.

Thầy Sáu chê nó quá cỡ : “Mày chơi con cặc gì mà dở ẹc… Lâu quá không đụng tới bài bạc chắc lụt nghề rồi !”

Thằng Trúc cười hì hì không đáp. Thấy mặt thằng Quân về, nó đứng dậy về phòng, tay ngoắc thằng Quân :

“Vô đây ! Tao có cái này cho mày nè !”.

Thằng Quân lửng thửng đi vô. Cái gói giấy dầu mở banh ra trên sàn gạch. Bên trong là một bộ quần áo mới tinh.

“Tao ra chợ, tính mua con gà quay ăn chung cả nhà… Nhưng lại tiếc, tao thấy mày có hai ba bộ mặc đi mặc lại hoài cũ mèm, nên chạy tuốt qua bên sạp quần áo trong chợ, mua cho mày bộ mới. Lâu lâu ra ngoài cũng phải để người ta ngắm chớ !”.

Thằng Trúc liếng láu nói. Còn thằng Quân vẻ mặt thờ ơ.

“Tao không thích đồ mới, xài cái cũ quen rồi. Tao có mày, ra đường ai chê khen gì kệ họ !”.

“Mặc thử coi có vừa hôn !”.

“Bữa khác đi. Bữa nay tao mới làm đồ ăn xong, chưa tắm. Mặc vô làm dơ đồ hết”.

Thằng Quân gói lại bộ quần áo, tiện tay bỏ lên đầu tủ sát góc phòng, “Ra ngoải, tao dọn cơm ăn luôn”.

Trong bàn ăn, có hai người cắm cúi ăn không nói lời nào. Đó là Bảy Cao và thằng Quân. Không hiểu hai người còn lại có để ý thấy hay không, nhưng chỉ thấy thầy Sáu với thằng Trúc nói chuyện qua lại ra vẻ tâm đắc.

HẾT PHẦN 13

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 13"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz