PHẦN 12
LTG : “Xóm đĩ” là truyện đồng tính nam, đề cập đến các quan hệ tình dục phức tạp của những người đã trưởng thành ở các độ tuổi khác nhau. Truyện chỉ là sản phẩm tưởng tượng nhằm mục đích giải trí mà không nhằm bất cứ mục đích chính trị, tôn giáo hay dân tộc nào khác. Nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện hoàn toàn được hư cấu, không có thật. Mọi sự trùng hợp về tên tuổi, địa danh, sự kiện nếu có chỉ là sự ngẫu nhiên.
“Hôm rồi, thằng Trúc có ghé đây thăm tao. Nó còn mua một mớ đồ hộp cho tao nữa. Cái thằng thiệt tốt bụng, nhưng dốt quá. Mấy thứ đó đám quân nhu tuồn ra bán đầy bên ngoài, nhà tao thiếu gì ! Ăn hoài hổng tốt đâu !”.
Má Hai nhổ cỗ trầu, nói tiếp : “Nhưng nói về chuyện chu đáo thì nó không bằng mày một góc, mày mới là đứa hiểu ý tao nhứt. Nếu tao hổng nhận, thì phụ lòng mày, thôi thì má nhận hết”. Bà vỗ vỗ lên túi giấy dầu lớn, đựng hai trái sầu riêng thơm phức bên trong.
“Có gì đâu má, ở đây lâu rồi, con cũng biết má thích thứ này. Con cũng dành dụm chút đỉnh, mua má ăn lấy thảo mà !”.
Chuyện trò một hồi, thằng Quân cáo từ đặng vô thăm chị em trong xóm, thăm cô Hường, mỗi người một chút.
“Thôi đi đi, chừng nào lấy vợ nhớ mời tao, mày mà bỏ sót tao lên tận nơi cào nhà bây à nghen !”
Thằng Quân bẽn lẽn xin phép rồi ra ngoài.
Ở đâu, ai cũng mừng rỡ hỏi han. Hỏi thăm cuộc sống nó ra sao. Có người còn khen nó có phước. Nói chung nó không giấu chuyện gì, mà sự thực cũng có gì mà phải giấu diếm, chỉ trừ chuyện nó với thằng Trúc ngủ chung chiếc chiếu là không dám tiết lộ. Nó cứ lo lo trong bụng, sợ thằng Trúc vô ý khai bậy thì chết chắc. Nhưng coi ra thái độ họ không có vẻ chú ý gì khía cạnh này.
* *
*
“Bữa nay chắc mất ngủ hả, anh Sáu ?”.
Thấy thầy Sáu ngáp dài, thằng Trúc tủm tỉm cười rồi hỏi, lâu lắm nó mới có cơ hội trả đũa.
Thầy Sáu cười cười : “Ờ, có ngủ nghê gì đâu mà mất !”
Cái kiểu nói cà rỡn của ổng chẳng khác nào thú nhận hai người tối hôm qua lâm trận tưng bừng.
“Còn mày thì sao ?”.
“Em hả ? Ngủ thẳng một lèo tới sáng ?”.
“Vậy hả ?”. Hỏi mà không giống như hỏi, thầy Sáu lơ đãng bụm miệng ngáp nữa.
Trong nhà, không ai chính thức nói về quan hệ của nhau. Nhưng lại chia thành hai cặp rõ ràng : Một cặp là thầy Sáu với Bảy Cao. Cặp còn lại là nó với thằng Quân. Nhà chỉ toàn đàn ông, đàn ông không làm chuyện đó với đàn ông thì còn biết làm với ai ? Thầy Sáu chỉ nghĩ thằng Quân với nó trên danh nghĩa là anh em họ, nhưng cách cư xử ngang hàng, thân mật giống hai thằng bạn thân hơn. Còn phần mình, thằng Trúc đoán mò Bảy Cao là tình nhân của thầy Sáu.
Hồi đầu, lúc mới biết thầy Sáu, nó còn tưởng ổng là đàn ông trăm phần trăm. Sau này, rình lén mấy bận mới biết ổng không giống như nó nghĩ. Quan hệ giữa thầy Sáu với Bảy Cao càng rối rắm hơn. Chính miệng Bảo Cao thừa nhận gã làm cái nghề bán trôn nuôi miệng nên khi gã lui tới nhà thầy Sáu, nó tưởng giống như mấy lần thầy Sáu đi chơi đĩ trong xóm nó. Bây giờ hình như mọi chuyện không đơn giản như nó nghĩ. Dạo nghe tin Bảy Cao bị nạn, nó thấy thầy Sáu tâm thần sa sút, buồn rầu, lo lắng tìm kiếm khắp chốn. Khi gặp lại Bảy Cao thì thầy Sáu mừng rỡ, cho ở luôn trong phòng ổng. Lẽ ra, là người ngoài như nó, có tốt bụng lắm thầy Sáu cũng chỉ có thể thu xếp ở đâu đó trong phòng dành cho khách. Đằng này… hai người còn quấn quít nhau như vợ chồng, nghĩ cũng lạ ! Lại nói về chuyện chơi đĩ, thầy Sáu là người có học thức, có địa vị, là người tầng lớp trên. Loại người này hiếm khi ló mặt ở xóm đĩ. Vậy mà thầy Sáu lui tới hà rằm như cơm bữa. Ổng tới chơi đĩ hay tìm gặp Bảy Cao ? Chuyện này có trời mới biết ! Thây kệ họ, không hơi đâu đoán mò cho mệt óc. Thằng Trúc gạt những suy nghĩ manh nha ấy qua một bên.
Đưa thầy Sáu tới sở làm rồi, thằng Trúc phóng xe chạy về. Nó nghĩ tới kế hoạch bàn với Bảy Cao, trong lòng cứ lo thầm sợ bể dĩa. Sau lần nó xà nẹo với Bảy Cao ở căn nhà hoang, thì bữa nay tới phiên thằng Quân thăm má Hai. Bảy Cao sẽ chờ sẵn ở nhà. Thầy Sáu bận đi làm. Nhưng… tối hôm qua nếu thiệt tình là Bảy Cao quần với thầy Sáu tới sáng, thì liệu gã còn sức dành cho nó hay không ?
Tắt máy xe, thằng Trúc ra khóa cổng rồi chạy lêu cầu thang. Trong nhà không còn ai khác, nên nó không cần giữ ý.
“Anh Bảy… anh Bảy !”.
Thằng Trúc vừa kêu, vừa thở hào hển khi tới trước cửa phòng.
“Cửa hông khóa, vô đi !”.
Thằng Trúc đóng sập cửa lại sau lưng. Nó cẩn thận khóa trái rồi chạy tới bên giường quýnh quáng cởi quần áo. Bảy Cao dựa lưng vô thành giường ngó nó, trên người gã không có thứ gì. Gã vẫn chưa lên.
Thằng Trúc nhảy lên giường, nằm xuống ôm cứng gã, nó hít hơi gã như thằng ghiền. Cả tháng rồi còn gì ? Nó giống như người ăn chay lâu ngày, nay được ngã mặn nên mừng hết lớn. Nó rúc mặt vô nách gã hít hửi.
“Hổng sợ tao hôi nách sao ?”.
“Quen rồi, hổng thấy hôi !”.
Bảy Cao bật cười. Mới có lần thứ hai mà dám nói quen hơi gã. Thằng này máu dâm có hạng chớ không phải vừa !
Gã tuột hẳn xuống, nằm ngửa, dạng háng phơi cặc để sẵn, mặc tình cho nó làm gì thì làm. Thằng Trúc bắt đầu giở bài bản cũ ra áp dụng. Thỉnh thoảng Bảy Cao lại nhắc chừng, chỉ biểu nó.
Thằng Trúc sướng như lên trời, nó giở hết tuyệt chiêu cốt làm cho gã hài lòng.
“Vô đi !”.
Thằng Trúc ngỡ ngàng. Gã kêu nó đụ gã ! Chuyện này ngoài sức tưởng tượng của nó. Giống như một ơn huệ có với cả đời không tới. Cỡ như gã chỉ biết vác cặc đụ người khác chớ làm gì có chuyện ngược đời như vậy ?
“Sướng trước, khổ sau. Lát nữa tao sẽ mần thịt mày. Tao không muốn, nhưng mày phải biết, biết cái đau, cái sướng khi được người khác đụ, biết ý rồi mày sẽ biết cách làm cho đàn ông sướng mà không thể từ chối, cũng không làm tổn hại người ta”.
Rõ ràng ý gã muốn ám chỉ tới thằng Quân qua hai chữ “người ta”.
Gã nghiêng người với tay lục lọi trong ngăn bàn kế bên. Gã cầm cái hộp tròn tròn, tròm trèm bằng bao thuốc lá. Bên trong còn dính lại chút xíu thuốc gì đó giống như mỡ đùng đục. Gã thất vọng.
“Mày xuống bếp lấy chai dầu ăn lên đây”.
“Chi vậy ?”.
“Muốn cho bớt đau thì phải trét thứ này vô đít tao, vô cặc mày trước. Trơn rồi ít đau, chơi dễ. Nhưng tối hôm qua xài hết trơn rồi. Lấy dầu ăn hay mỡ heo thế cũng được, thứ đó trơn nhớt nhưng không độc. Mình bỏ vô miệng được thì có cho vô đít cũng không sao”. Gã giải thích một thôi dài.
Thằng Trúc trở lên với chai dầu ăn trong tay. Theo lời chỉ dẫn của gã, nó đổ ra tay rồi thọc vô đít gã, trét đều bên trong. Sau đó, đổ thêm vô lòng bàn tay rồi vuột lên cặc mình.
“Vừa vừa thôi. Ít quá mày sướng, nhưng người bị chơi không đủ trơn bị đau nhiều. Nhưng đổ nhiều quá lại mất tác dụng, con cặc mày giống như đút vô lỗ không, không bó, không hít thì chơi đâu có sướng”.
Thằng Trúc hoang mang, biết bao nhiêu cho vừa ? Mặc kệ, đang nứng cặc không hơi đâu mà tính.
Nó chồm lên trên mình Bảy Cao. Tay gã luồn dưới háng đang điều chỉnh đầu cặc cho nó. Cặc thằng Quân được trớn đâm một cái ót.
Bảy Cao cười khì : “Tao thì được, chớ gặp người mới, mày chơi kiểu này một lần nó tởn tới già. Mày muốn cho người ta sướng với mày hay muốn hãm hiếp ? Phải từ từ nong vô mới được. Vừa nong vừa phải dòm coi sắc mặt người ta. Nếu thấy họ đau quá phải ngừng liền, để một hồi lỗ đít nó quen rồi mới làm tiếp, cũng từ từ… Khi nó chịu đèn rồi lúc đó tha hồ mà đụ nghiêng đụ ngửa, có khi thằng nằm dưới còn khoái chí tử nữa là…”.
Vậy mà nó cứ tưởng hễ đút cặc vô là cứ vậy làm tới… ! Nó còn biết, cái gọi là “người mới”, “người ta” gì đó, gã cũng nhằm ám chỉ thằng Quân.
Lúc gã giảng giải, thằng Trúc bị phân tâm nên không cảm giác gì nhiều. Nhưng khi gã thôi nói, nó thụt cặc một hồi thì muốn trào ra ngoài. Nó gượng gạo lắm mới kềm được, nó sợ bị gã chê dở !
Thấy nó ngừng lại, sắc mặt đỏ ửng, thở dồn dập, gã mới nhân đó nói :
“Đó cũng là một cách bế khí, tức là làm gián đoạn sự tập trung trong lúc đụ. Làm gián đoạn sự tập trung có nhiều cách. Ngưng hoặc giảm từ từ lại cũng là một cách. Mày nghe tao nói chuyện hoặc mày nói chuyện cũng là một cách. Rồi mày nghĩ chuyện khác trong đầu cũng là một cách… Cũng có thể dùng các thứ thuốc khác như có loại bôi lên đầu cặc 10 phút sau tê rần, cảm giác giảm đi rất nhiều, nứng cặc mà khó bắn tinh được. Nhưng chỉ xài trong lúc khẩn cấp. Bình thường… hà hà… xài hoài coi chừng liệt luôn à nghen !”.
Lóng tai nghe gã nói một thôi một hồi dài, con cặc thằng Trúc gần sút ra ngoài. Tới chừng gã không nói thì ngó xuống thấy cặc gã nó lên trở lại.
“Sao cặc anh không xìu khi anh nói chuyện ?”.
“Công phu giỏi dỡ của từng thằng, làm lâu trong nghề rồi sẽ biết cách. Chẳng lẽ khách kêu đụ mà mày không nứng cặc thì còn làm ăn đéo gì được ?”.
Vụ này, còn lâu nó mới làm được. Thôi chơi ảnh trước, vụ kia học sau.
Nó lại hùng hục đụ dồn, đụ như dọng chày vô cối, đụ xối xả, đụ tơi tả lỗ đít gã. Thèm muốn đã lâu, nay có dịp nó càng gắng sức. Hơn nữa cái tuổi thanh niên đang lúc cường dương, khỏe mạnh như nó nên dồi dào khí lực, nó đụ không kể trời đất gì hết.
Người nó nâng lên hạ xuống, háng nó vỗ bành bạch nơi đít gã. Nó sướng tê sướng tái, sướng tới hai hòn dái co rút lại và nó nghe rần rần chạy dọc theo thân cặc. Phế quá ! Nó thụt một phát như trời giáng rồi ưỡn cong người.
“A… anh Bảy…”.
Mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng xuống ngực gã. Ngó xuống mới hay cặc gã còn đang co giựt, đầu cặc đang ọc ra cái thứ trắng đục mà nó hay gọi là khí. Chuyện này lại một phen làm nó ngạc nhiên.
“Tao không muốn mày thất vọng”, gã cười với nó.
Thằng Trúc bật ngửa ra giường như bao gạo đổ. Toàn thân nó tê liệt, mệt mỏi như hết khí lực. Dường như có bao nhiêu nó dốc hết cho gã.
Khó mà nói hết cảm xúc của nó trong lúc này. Bảy Cao chịu ra vì nó. Gã bị nó khuất phục ? Bề ngoài có vẻ đúng như vậy, nhưng nó đoán hẳn phải có một lý do khác… Dẫu sao gã chịu ra vì nó đã tử tế lắm rồi !
Nó xúc động. Trông gã cũng hiền lành thấy thương lạ. Nó nằm đè hẳn lên mình gã, lên con cặc của gã. Nó ngấu nghiến môi gã. Đúng như Bảy Cao nói, từ đầu chí cuối, gã hoàn toàn làm chủ tình hình, gã biết điều khiển trận chiến theo ý gã, kể cả khi xuất tinh cũng do gã muốn như vậy. Nhưng sau lúc ấy thì gã mới cảm nhận một thứ tình cảm khác thường qua nụ hôn say đắm của thằng Trúc. Gã mềm lòng, gã chới với, hụt hẫng, đê mê với nụ hôn. Gã quàng tay ôm nó cứng ngắc, cặc gã cứng dần lên. Cặc thằng Trúc lúc này còn mềm xèo như cọng bún thiu. Gã không bận tâm. Ngoài thầy Sáu, thằng Trúc là người đàn ông thứ hai khiến tim gã biết rung động, làm cho gã có cảm giác mình là một thằng “Người”, làm từng cọng lông trên người gã dựng đứng, làm từ sớ thịt trong gã thức dậy. Không chỉ đánh thức bản năng của một thằng đàn ông động dục và biết hưởng thụ, mà có đánh thức cả tình cảm vốn đã nguội lạnh của gã trước người đàn ông khác.
Thằng Trúc thấy con cặc to tướng của gã dưới háng phồng lên. Đang hun gã, nó thấy chới với khi đầu cặc ngóc dậy sau đít nó, đụng trúng đít nó. Cặc nó đang mềm cũng ngọ ngoạy hưởng ứng, giống như một tác động dây chuyền. Nó điên cuồng nút lưỡi gã, tay mò xuống cặc gã. Tay nó bắt đầu sục, nhưng cảm giác thiếu thốn không được thỏa mãn mỗi lúc một tăng dần. Nó biết rõ giờ tới lượt nó bị mần thịt nên càng háo hức, nó sắp sửa hưởng thụ cái thứ quý giá của gã, cái thứ mà cả đàn bà lẫn đàn ông đều mê. Nó cũng không ngoại lệ. Nó chà đầu cặc qua lại quanh lỗ, cái lỗ thèm thuồng ngứa ran khi chất nước nhờn từ đầu cặc gã rỉ ra chảy ướt lỗ đít nó. Rõ ràng, gã cũng thèm muốn nó, cũng muốn đít nó, muốn chơi nó, muốn lấp lỗ cho nó, muốn bơm cặc vào đụ nó. Cặc gã nhểu nhảo mà nó tưởng chừng gã thèm chảy dải. Nó ấn đầu cặc vô, nhưng lại trật vuột, con cặc gã bị dịch nhờn làm trợt bung ra ngoài và gõ ngược lên đít nó cái chách. Giống như kẻ đang khoái trá vỗ đít nó. Nó đang thèm cặc, nó muốn cặc gã, nó muốn gã đụ nó, nhưng không nói ra miệng được. Tức tối vì không nói được, thằng Trúc càng cố gắng càng hoài công.
Cuối cùng, chịu không nổi, nó thôi nút lưỡi gã, mà kê tai gã nói thầm :
“Lấy em đi anh Bảy cao, đụ em đi… em thèm cặc anh quá, em chịu hết nổi rồi…”.
Gã không ngạc nhiên khi cơn dâm nó lên cực điểm, nhưng tự miệng nói đòi đụ, tiếng đụ hẳn hoi, thì gã chưa ngờ tới. Gã hơi xúc động : “Tao sẽ phá trinh mày đó, lần đầu hơi đau, nhưng lần sau mày sẽ…”
Có lần sau nữa ư ? Gã không nghĩ tới chuyện sẽ đụ nó lần sau. Không nghĩ tiếp tục cái màn cụp lạc mà gã bắt đầu thấy khoái.
“Em biết rồi, chơi em đi anh !”.
Gã vít nó bật ngửa ra giường, vét lấy khí nhờn của hai người trên bụng nó và bụng gã. Gã đánh nhẹ trong lòng bàn tay cho tới khi nổi bọt như đánh lòng trắng trứng gà.
Thằng Trúc phấn khích khi thấy tinh khí mình và của gã hòa lẫn vào nhau, nó đoán…
“Uống khí anh đi, Trúc !”. Gã vừa nói vét thứ bọt nhớt trắng ấy thụt vô đít thằng Trúc. Ngón tay gã bị chặn lại. Uống ư ? Lỗ đít nó uống khí anh Bảy cao ư ? Nó run lên khi nghĩ tới con cặc gã sẽ bơm đầy khí trong đít nó. Vòng cơ nới ra, lỗ đít tự nhiên hé mở. Gã kiên nhẫn chờ và đã thành công. Gã thụt tiếp cho tới lúc ngón tay gã lọt vào trong. Bằng động tác sành sỏi, gã quết thứ bọt nhờn ấy xung quanh. Gã xoa dầu lên cặc mình sẵn, nhưng vẫn chưa hành động gì khác ngoài việc thụt ngón tay tới lui. Gã ra tay thì khó có người thoát được. Nhưng gã muốn thằng Trúc nhớ gã, nhớ con cặc của gã, vì chính gã, người khai phá hang động trinh nguyên của nó. Nó phải nhớ gã cho dù sau này ra sao đi nữa ! Gã bôi thêm dầu vào đít thằng Trúc, chút tinh dịch như vậy vẫn chưa đủ. Nhiều dầu quá gã sẽ sướng ít đi, bù lại trong lần đầu thằng sẽ bớt đau nhiều.
Gã thọc ngón tay sâu vừa tầm rồi ấn nhẹ vào chỗ đó. Thằng Trúc đang nằm mê man bỗng như bị điện giật, ngóc dậy :
“Á… anh Bảy, chết em !”.
Mặt nó bừng lên cơn thống khoái, tay nó bụm chặt cu dái như sợ văng luôn ra ngoài.
Gã mỉm cười.
Chỉ vài cú chạm như vậy, thằng Trúc như hồn lìa khỏi xác, nó oằn oại đòi đụ không ngớt miệng :
“Trời ơi, anh làm gì vậy anh Bảy ? Đụ em đi, em lạy anh Bảy, em chịu hết xiết rồi. Má ơi ! Anh Bảy ơi… Em muốn con cặc anh đụ em, anh Bảy ơi ! Đừng cà rề nữa… đụ em đi, anh Bảy ơi !”.
Nói có trời đất làm chứng, thầy Sáu với gã quen quá nhẳn mặt, nhưng thằng Trúc là trai tân, lời của nó thúc giục càng làm gã thêm khoái chí, hào hứng. Tuy vậy, là người trải đời, gã cố nén xúc cảm, giúp nó vượt qua cửa ải khó khăn nhứt.
“Sao không đụ ? Em chết rồi đây nè… ”
Thằng Trúc ngóc đầu hẳn dậy, hai chân nó dạng háng giở lên. Nó lần tay xuống dưới, chộp trúng con cặc gã. Nó như người say rượu. Tự tay nó cầm cặc gã thụt mạnh vô lỗ.
Thằng Trúc đóng mạnh một cái quá hớp, trán nó rịn mồ hôi lạnh. Nhưng nói ngay, nó không thấy khó chịu hay đau đớn nhiều lắm. Theo lời gã, nó để im một lát. Phần nằm bên trong vừa nóng hổi, vừa cứng ngắc. Thằng Trúc nhận biết cả đám gân cồm cộm trên cặc gã. Có lẽ vừa rồi gã làm nó mê mẫn tới mức quên đau. Và bây giờ khi cơn đau hạ xuống dần thì đòi hỏi ở nó cũng tăng lên, lỗ đít nó nuốt dần từng phân con cặc của gã. Bú cặc gã nó nuốt trọng còn được, hổng lẽ đít nó không ăn nổi cặc gã hay sao. Con đen thui của gã cứ lừ lừ đâm vô.
“Hết chưa, anh Bảy ?”. Thằng Trúc nóng ruột hỏi.
“Còn cả khúc…”. Gã đưa tay ra dấu còn bảy tám phân gì nữa.
Thằng Trúc sốt mặt, không dè con cặc Bảy Cao quá ể ! Nghĩ tới cặc gã chui vô đít nó vừa sợ, lại vừa háo hức. Bề nào cũng đau, chẳng thà chịu đau một lần, nó nghĩ thầm nên thúc hối : “Đóng lẹ vô đi, em khó chịu quá !”
“Đau dữ hôn ? Gấp gáp gì !”
“Hết đau rồi, đóng một phát cho ngọt nghen”. Thằng Trúc nói dối. Nhưng cơn dâm xộc lên đầu nên nó chẳng sợ trời đất gì hết.
Bảy Cao chồm tới. Thằng Trúc thiếu điều nhảy dựng. Mép khấc gã như cáo nát ruột gan nó. Mặt nó tái lại, nó bắt đầu rên. Quả thực chịu nguyên con cặc ngựa của gã cũng là chuyện phi thường. Nó chỉ nhăn nhó không chết giấc cũng là tay chì. Gã thấy đắc ý vì thấy nó không chỉ dâm mà còn gan lỳ không thua kém gã.
Lẽ ra gã có thể dừng lại chờ nó bớt đau, nhưng để thử cho tới cùng, gã nhấp cặc rướn sát tới. Thằng Trúc như con trùn đất bị đạp, nó oằn oại, ưỡn bụng lên trần nhà. Gã biết, nếu quá sức tất nó sẽ la hoặc kháng cự. Nó không còn là con nít, mà là đàn ông thực thụ. Gã cũng không thể ép, chỉ có điều, với nó lần này là cuộc thử thách lớn.
Gã cứ đều đều mà thúc cặc. Con cặc càng dài, lực đẩy ít nhiều cũng giảm bớt, việc lui tới trong lỗ cũng chậm hơn so với tính toán. Nhưng như vậy có cái lợi mà cũng có cái bất cập. Nếu sướng, thì sướng ngất trời, còn nếu đang đau, cái đau sẽ kéo dài ra thêm. Tất nhiên gã biết là nó đang đau, nhưng gã vẫn có cái bù lại. Làm sao nó hiểu thấu ý tứ của gã ?
Bằng cách vừa nhấp, vừa lắc đít, con cặc gã quậy búa xua bên trong. Thằng Trúc bị “điểm huyệt” liên tiếp mấy bận nên cơn đau hạ xuống cấp kỳ, ngược lại nó quýu lỗ đít gần chết. Đừng nói chịu đau thêm mấy lần nữa, để gã đụ cả ngày nó cũng chịu tuốt ! Nó điếng tê cả người, cặc nó chảy dải lòng thòng…
“Hự… a…. Chết em rồi, anh Bảy ơi… !”. Thằng Trúc như kẻ chết đuối hụt hơi. Máu dâm làm mờ mắt nó, làm đầu óc nó lú lẫn, làm nó mất tự chủ, làm tay chưn nó rụng rời, làm thân xác nó tê tái, cặc nó bắt đầu sưng lên.
Gã vừa đụ, vừa ngó chừng cặc thằng Trúc. Gã nhắm nó “không qua khỏi con trăng này”. Tuy cười thầm, nhưng gã bắt đầu khoái nó, gã thấy khoái cặc nó. Bây giờ cặc nó cỡ này, so với đám trai tráng mới lớn đã là quá khổ rồi, chớ còn sau này khó nói lắm. Gã khoái chí đụ hăng hơn. Không cần kềm chế khoái lạc đang dâng nhanh trong người, gã buông thả. Vì nó, gã có buông thả một chút cũng không có gì quá đáng.
Trai tân, thằng nào cũng vậy, lỗ đít nhỏ xíu, thịt bên trong bó chặt cặc gã như muốn hít lại, lớp thịt lại nóng hổi, cảm giác càng sướng khi rút ra hay thụt vô. Gã đóng cặc dồn dập, hung hãn. Thằng Trúc càng lúc càng quíu, ông bà mồ tổ gì cũng quên tuốt luốt, chỉ nhớ mỗi một thứ là con cặc Bảy Cao. Gã làm nó phát điên lên vì sướng.
“Tao sắp ra… Trúc ơi !”.
Đang thụt cặc, gã bỗng buộc miệng rên lên.
Nảy giờ bị gã đụ ngất ngư, thằng Trúc mười phần chết chín, nó ráng gượng kềm lại không để ra sớm. Nó cũng cố học thuộc bài vở của gã. Nhưng thú thiệt, chắc còn yếu cơ nên nó chịu đà hết nổi. Con cặc nó giựt lia như sẵn sàng tống khí ra ngoài. Bây giờ, nghe gã nói thì nó hết cả sức lực.
“Em cũng ra anh Bảy ơi ! Đừng để em ra một mình… Em…”.
Thằng Trúc không cần phải nói tiếp vì nó nghe dòng chảy nóng hổi chạy rần rần bên trong, dịch nhờn trào ra tưởng như làm ngập lụt đít khu nó. Cảm giác đó thật mau lẹ, nó còn chưa biết làm gì thì đã nghe thắt dưới dái mình và tinh dịch từ cặc nó bắn phọt ra xối xả.
Lông gã phủ lên người nó, môi gã áp vô môi nó, cặc gã vẫn cứng ngắc bên trong lỗ đít nó, tay gã riết chặt. Thằng Trúc nghẹn thở vì nụ hôn, bây giờ chính là lúc gã cần mẫn hút từ miệng thằng Trúc, như con ong hút nhụy, gã nút lưỡi nó, gã làm đầu lưỡi nó tê rần, khắp người khoan khoái. Dường như nó là cánh hoa, mà trời sinh hoa ắt phải để ong bướm dập vùi. Có thể người ta nghĩ đó là nỗi bất hạnh. Nhưng với nó, thực sự là điều may mắn. Nó may mắn được ông hoàng dục vọng chiếu cố, nó may mắn hưởng thụ được vưu vật của ông trời, và một điều may mắn nữa mà nó chưa nhận ra. Chính nó lại là truyền nhân bất đắc dĩ của Bảy Cao.
HẾT PHẦN 12