Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Xóm đĩ
  3. Chương 10
Prev
Next

PHẦN 10

LTG : “Xóm đĩ” là truyện đồng tính nam, đề cập đến các quan hệ tình dục phức tạp của những người đã trưởng thành ở các độ tuổi khác nhau. Truyện chỉ là sản phẩm tưởng tượng nhằm mục đích giải trí mà không nhằm bất cứ mục đích chính trị, tôn giáo hay dân tộc nào khác. Nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện hoàn toàn được hư cấu, không có thật. Mọi sự trùng hợp về tên tuổi, địa danh, sự kiện nếu có chỉ là sự ngẫu nhiên.

Cuộc đời Bảy Cao ba chìm bảy nổi đã nhiều, chưa bao giờ lụy vì đàn bà, ngay cả khi làm tình nhân cho má Hai cũng vậy, gã cũng dựa vào sức lực của mình. Vậy mà… lần này phải dựa vào sức đàn bà, mà lại là một con điếm quá thì.

Đó là lúc Bảy Cao bị đánh bầm dập, tơi tả. Gã hầu như không biết đau đớn vì lúc đó hồn gã chu du tự nơi nào. Bàn tay trái bị con dao cứa ngọt, máu ra nhiều làm gã ngất đi trước khi có cảm giác đau đớn bởi trận đòn kế tiếp. Kể ra mạng gã không nhỏ. Khi chúng ném gã ra đường để cho xe cán, thì trong số đàn em gã, có hai thằng động lòng trắc ẩn, lẻn đưa gã sang nghĩa địa bên kia con rạch, nơi thằng Trúc và thằng Quân có lần trốn bắt lính lội qua. Gã nằm đó ròng rã hai ngày đêm tưởng gần tắt thở. Hai thằng này thấy cô Hường tuy gần gũi má Hai, nhưng tính tình hiền lành, chúng nhờ cô chăm sóc giùm. Lúc này thằng Quân đã về nhà thầy Sáu được một ngày.

Khi cô Hường lấy cái phao bằng ruột xe cam nhông làm xuồng bơi qua rạch, lúc đó gã chỉ còn thoi thóp, vết thương sưng tấy vì nhiễm trùng. Một tay cô lôi gã bỏ lên phao, vừa đẩy phao vừa lội qua con rạch thúi về nhà. Cũng chính một tay cô tắm rửa, băng bó cho gã, lôi gã lên gác. Sau này khi tỉnh lại gã mới thấy mắc cỡ vì tin chắc mọi thứ trên người gã cô Hường đều biết hết, chớ còn lúc đó gã gần như là một xác chết. Cũng chính tay cô Hường dốc hết số tiền dành dụm mua bông, băng, thuốc men về chữa chạy cho gã. Cô vừa làm y tá, làm luôn cả việc lao công, lo gã ăn uống, đái ỉa, đổ bô… Nhưng bàn tay gã bị nhiễm trùng, thịt thúi lần lần ngược lên trên nên không chữa được, phải nhờ bác sĩ giả dạng khách làng chơi tới tận nhà để tháo khớp. Nhưng đã là khách mua hoa ai lại mang đồ nghề theo cồng kềnh, bó chặt trong người giấu chút đỉnh thì không ai để ý, mang nhiều quá dễ bị bại lộ. Vì vậy lần đó gã tưởng như chết đi sống lại lần thứ hai ! Không ai ngờ rằng cái thằng mang tội danh phản bội ở ngay xóm đĩ tại ở ngay hang rồng hổ huyệt. Ban ngày ở nhà cô Hường lo lắng cho gã, đồ ăn thức uống mang sẵn lên gác. Ban đêm khi đi khách, cô khóa cửa nẻo cẩn thận. Cứ như vậy, gã bình phục từng chút một. Nhờ trời thương, thịt da lại hiền nên mọi thứ trên người gã liền lạc, chỉ còn lại vết những vết sẹo lớn trên lưng. Chỉ cánh tay trái chỉ còn một khúc tới khuỷu tay.

Sau nhiều lần căn vặn hỏi tại sao cô Hường cứu gã, cô chỉ nói một câu “Thấy việc thiện nên làm, việc ác nên tránh. Tui có làm cũng vì câu này. Tui cũng mong anh đừng để thù oán trong lòng, oán thù bao giờ mới hết”.

“Nói như cô giống y mấy ông sư. Sao cô không vô chùa tu quách cho rồi ?”.

“Tui vô chùa chỉ tổ làm mấy ông sư sớm bị đày xuống địa ngục. Thôi, tu trong lòng là được rồi !”.

Kể ra, nguyên nhân thật sự cũng chính là do gã tạo ra. Bắt đầu từ lúc gã phát hiện hai thằng lùng tung lúng túng trong nhà tắm, mở cửa cái đi sợ đánh động nên gã bỏ ra ngoài theo cửa sổ trên gác. Cô Hường sinh nghi vì đoán có chuyện gì nên gã mới đi đứng kiểu vậy. Còn bình thường nếu hai đứa ngủ chắn lối thì gã có thể kêu mở cửa, việc gì lén lút như ăn trộm, mà thực sự cô Hường vẫn không bị mất đồng bạc nào. Nghi vẫn để bụng chớ cô không nói, cô bắt đầu để ý thái độ, cử chỉ hai đứa. Cô từng biết cậu ba thằng Trúc chơi bời chẳng qua vì thất tình… đàn ông. Cho nên càng lúc cô càng quả quyết vụ này không bình thường. Tới chừng thằng Trúc đi ở nhà thầy Sáu thì cô càng lo. Lâu lâu nhớ quá bò về, lỡ nó làm ẩu bị phát hiện thì biết liệu làm sao. Ở đây đâu giống như ở nhà, tính đàn bà lại càng khó giữ mồm giữ miệng, không khéo hai đứa nó tiêu đời luôn. Cho thằng Quân theo nó là giải pháp tốt nhứt, nhưng cô không có cớ gì để nói. Thời may, thầy Sáu lại gãi đúng chỗ ngứa của cô. Nhưng xét ra, cũng có công của Bảy Cao. Không có gã thì thầy Sáu hết phép trước má Hai. Bây giờ vì lẽ đó mà gã thê thảm như vầy, cô không nỡ ngồi nhìn !

“Chỉ vậy thôi, anh giúp tui gỡ rối, tui trả ơn lại cho anh”. Cuối cùng, cô Hường cũng nói thiệt.

Ban đầu, gã còn tính sống chết với má Hai một phen. Nhưng cô Hường khuyên dứt gã mới bỏ ý đó.

Khi vết thương lành hẳn, gã buộc phải qua phía gò mã bên kia rạch để kiếm đường ra, chứ không dám nghênh ngang theo con hẻm ra ngoài.

Mặc cảm vì không còn lành lặn như trước, gã bỏ về quê một thời gian, nhưng thấy khó kiếm sống, gã lại lên thành. Gã mướn được chiếc xích lô, ngày ngày còng lưng đạp cũng đủ hai bữa cơm. Bữa đó đang tính rước khách thì bị thằng Quân nhận mặt. Ban đầu gã không để ý vì thấy nó ăn mặc khác trước, lại ra dáng công tử nhà giàu. Tới chừng nó hỏi giá cả thì gã nhận ra liền, nên kiếm cớ đặng vọt cho lẹ.

Gã lẹ nhưng cũng không lẹ bằng hai đứa. Tin tìm được gã làm thầy Sáu mừng húm. Cả đồn bố quân quanh khu vực thằng Quân chỉ. Xích lô đạp có chạy lẹ cũng không bằng xe jeep ! Gã nheo mắt cười khi nói câu này. Bộ mặt dài sọc của gã lúc này trông cũng không đến nổi khó coi.

* *

*

Bảy Cao vẫn đạp xích lô. Gã nói ăn không ngồi rồi ở nhà chịu không nổi, buồn tay buồn chưn. Sự thực còn một nguyên nhân khác. Ban ngày thằng Quân ở nhà, thằng Trúc còn lo lái xe đưa đón thầy Sáu. Gã không muốn nó nghĩ bậy, hoặc thầy Sáu hiểu lầm. Chỉ có ngày nghỉ, hoặc chiều tối gã mới ở nhà. Gã sinh hoạt và ngủ hẳn trong phòng thầy Sáu.

Thằng Quân ngủ với thằng Trúc chung phòng, chỉ có điều cái giường cá nhân không hợp thời được dẹp chỗ khác, thay bằng chiếc chiếu bông. Từ hồi Bảy Cao về nhà, thằng Quân giữ lời hứa xả cảng, nên thằng Trúc như cá gặp nước. Có đêm hai đứa quần nhau tới sáng, lúc đưa thầy Sáu đi làm thằng Trúc thâm quầng con mắt.

Thầy Sáu cười cười hỏi, “Tối mày làm gì mà không chịu ngủ ?”.

“Đâu có, tụi em có ngủ mà !”, thằng Trúc chối quanh.

“Ngủ mà sáng sớm ngáp vắn ngáp dài, hai con mắt đen thui ?”.

Thầy Sáu chỉ nói vậy chớ không cật vấn gì thêm. Thằng Trúc bớt căng thẳng. Đưa ổng xong phải về ngủ một giấc mới được. Thằng Trúc nghĩ bụng như vậy.

Đánh xe về nhà vẫn còn sớm, mới có 8 giờ sáng. Thằng Quân đã đi chợ, Bảy Cao còn ngủ nướng trên giường. Cũng như thằng Trúc, tối qua gã với thầy Sáu đại chiến, bây giờ gã cần ngủ thêm chút nữa cho lại sức.

Thằng Trúc khóa cổng quay về phòng định ngủ, lại thấy Bảy Cao lom khom rửa mặt trong nhà tắm. Nó bần thần khi thấy gã ở trần.

Thằng Trúc đánh tiếng hỏi : “Bữa nay ở nhà hả, anh Bảy cao ?”.

“Ừa… Có gì hôn ?”.

“Có chuyện này em muốn hỏi…”

Bảy Cao vừa đi ra. Gã có nước da ngăm ngăm, nách khá nhiều lông, ở ngực cũng có nhưng lưa thưa và rậm hẳn từ mé rún đổ xuống. Người gã nở nang, lại được chiều cao nên coi rất phong độ, nếu không tính gương mặt kém phần hấp dẫn. Thằng Trúc muốn nín thở vì lần đầu được thấy gần giữa ánh sáng ban ngày.

“Muốn hỏi gì lên phòng, chắc tao phải ngủ nữa, bây giờ ê ẩm có chạy xe cũng không nổi”.

Nói xong, Bảy Cao bỏ lên phòng. Tần ngần một hồi thằng Trúc cũng lên theo.

“Ngồi đi”, Bảy Cao chỉ cái giường biểu thằng Trúc ngồi, còn gã kéo cái rột, cởi quần đùi liệng lên bàn rồi cứ tồng ngồng như vậy mà nhảy lên giường, kéo mền lên đắp ngang ngực.

“Gì đây ?”.

“Anh Sáu nói ảnh với anh là cảnh sát với ăn cướp, phải vậy hôn ?”

“Phải mà hổng phải. Tao là dân bụi đời, trộm cắp là chuyện thường. Ổng là cảnh sát bắt tao. Nhưng mà… sau đó thì hổng phải… Tao không ăn cắp nữa. Còn ổng với tao cũng y như mày với thằng Quân”.

Thằng Trúc gục đầu ngó xuống giường :

“Chắc hổng giống…”

“Cái gì hổng giống ? Bộ hai đứa giận nhau hả ? Ối, chuyện giận hờn…”

Thằng Trúc sợ gã sa đà ngắt lời : “Hổng phải chuyện đó ?”

“Chớ chuyện gì ?”.

“Em muốn… mà nó la đau, hổng cho…”

“À… vụ đó hả…”, thì mày phải làm nó tê thì biết gì là đau, sau đó vài lần thì quen, hổng chừng lại ghiền nữa…”.

“Làm sao tê được ?”.

Lúc này Bảy Cao ngóc đầu lên dòm nó.

“Ê, mậy. Hỏi thiệt hay chơi vậy ? Tính giỡn mặt với tao sao ?”.

“Hổng có, em muốn thiệt… Bí hoài em chịu không nổi…”.

“Vậy đi chơi đĩ là nhẹ liền chứ gì !”.

“Em hổng thích… “. Thằng Trúc mân mê cái mền gã đang đắp.

“Mày thích cái gì ?”. Gã ngó nó. Rồi bất chợt, gã kéo phăng cái mền qua một bên, “Phải thứ này hôn ?”.

Lông tóc thằng Trúc dựng đứng, nó bối rối liếc nhìn.

“Hồi đó giờ mày làm với ai khác chưa ?”

“Da chưa… “, thằng Trúc lí nhí đáp.

“Thôi được, cứ coi như tao dạy mày. Nhưng mà nói trước, tao không có ý khác. Tự mày kêu tao, không phải là tao dòm ngó gì mày đâu nghen !”

Thằng Trúc gật đầu.

Gã tốc dậy bước ra định đóng cửa phòng… Nhưng gã quay vô nói :

“Bữa nay hổng được, để khi khác đi. Lỡ thằng Quân đi chợ về thấy là phiền lắm. Với lại trong người tao cũng mệt rồi”.

Thằng Trúc xụ mặt xuống.

“Tao hứa là làm. Vụ này để tao sắp xếp mới được, hông thì đổ bể hết…”.

Gã tới bên cạnh vỗ vai nó, “Thôi xuống dưới đi !”.

“Em sờ thử một cái được hôn ?”.

“Ừ, sờ thì sờ, lẹ lên !”.

Thằng Trúc thò tay cầm cặc gã. Cái khúc thịt dài nặng trĩu trong tay nó. Nó dán mắt quan sát. Trừ thằng Quân không kể, còn dòm cặc đàn ông sát tận mắt thì đây là lần đầu. Mùi tinh dịch còn hăng nồng. Nó kê mũi hửi hửi rồi âu yếm hun lên cặc gã. Gã đứng yên quan sát. Tới chừng thấy thằng Quân hả họng, gã đẩy vai thằng Quân ra :

“Ý hổng được đâu, bữa khác đi”.

Gã bò lên giường kéo mền đắp : “Nhớ đóng cửa lại giùm tao nghen !”, rồi gã nằm xấp úp mặt xuống gối.

Thằng Trúc tiếc rẻ, nhưng cũng đành đi ra.

* *

*

Thằng Trúc nằm quay mặt vô vách, nước dâm từ đầu cặc chảy ra rỉ rả, nó chịu đà hết nổi. Hình cảnh lỏa lồ của Bảy Cao chiếm trọn tâm trí nó, không còn thứ gì khác. Nách gã, ngực gã, háng gã, cặc gã, mông đít gã, chưng gã chỗ nào cũng thấy lông, một thứ lông lăn quăn, xoắn lại và sắc bóng. Đặc biệt lông dái gã như đám cỏ rậm, mịt mùng. Người gã vốn đã cân đối, phủ thêm lớp lông càng toát ra sức hút mãnh liệt, một thứ sức hút dâm dật khiến người ta cảm thấy rậm rật, thèm muốn đến khó chịu. Con cặc gã lúc lắc khi gã đi lại trong phòng. Khi nó cầm vặc gã lên coi, còn rõ ràng hơn. Màu đen ngoài bì da giống hệt cặc nó, ẩn dưới lớp da là những đường gân xanh xanh vằn vện. Những đường gân làm con cặc gã trông oai phong, dữ dằn hơn. Bình thường cũng như lúc nứng, lớp bì lúc nào cũng đùn hẳn bên dưới mép khấc, đầu cặc gã cứ lỏ ra nghinh ngang như sẵn sàng lâm trận. Đã thấy qua cặc hai người đàn ông là thầy Sáu và Bảy Cao, thằng Trúc thấy hai người này có một điểm giống nhau, đầu cặc ai nấy cũng thâm tái, không giống như cặc nó. Riêng cặc nó, cái đầu tù lù như trái chanh lúc nứng, dù cặc nó đen thui nhưng đầu cặc vẫn phơn phớt màu hồng lợt. Nó nhứt định phải hỏi chuyện này cho biết.

Khao khát, thèm thuồng lâu nay, bây giờ có dịp lại hụt ăn ! Thằng Trúc tức như bò đá. Cũng không trách gã được, bây giờ là giờ nào ? Tám chín giờ sáng ! Thằng Quân đi chợ hồi sớm đã về, đang băm lộp cộp dưới bếp. May là gã tính toán đúng, gã mà chiều ý nó chắc giờ này ăn mày cả đám ! Thiệt là uổng ! Thằng Trúc thở dài tiếc rẻ. Nó cũng không muốn làm thằng Quân buồn, không phải vì sợ điều gì, chỉ vì nó mềm lòng khi thằng Quân khóc, nó buồn khi thằng Quân uất ức, đau khổ, nó hạnh phúc khi thằng Quân vui sướng. Thằng Quân với nó là số một. Nhưng bây giờ… lại có hình bóng một thằng đàn ông khác chen vô giữa, làm nó thèm thuồng, làm nó ngứa ngáy, khó chịu. Nó không thèm sục cặc vì cái nó cần là con cặc lòng thòng, là thân thể rực lửa của người đàn ông kia. Dứt khoát phải thử một lần cho biết. Với thầy Sáu thì nó không tơ tưởng gì nữa dù quả thực thầy Sáu cũng có điểm hấp dẫn không kém, chỉ có điều giữa nó và thầy Sáu ban đầu có nhiều gút mắt, bây giờ thầy Sáu trở thành ân nhân của hai đứa nó. Sự kính trọng, sự biết ơn quá đổi cộng thêm địa vị của ổng khiến nó nghĩ thầy Sáu như thánh thần, một thứ không với tới được, không rờ vô được, tỷ như đồ cúng chứ không phải đồ ăn. Còn Bảy Cao thì khác, tuy gã công lao không ít, nhưng dẫu sao cũng gần gũi đám lâu la như nó từ lâu, gã cũng xuất thân từ giới bình dân, xét ra có nhiều điểm chung mà nó thấy thích gã hơn thầy Sáu.

Nằm lơ mơ nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng thằng Trúc cũng ngủ thiếp hồi nào không hay. Nó tỉnh dậy khi thằng Quân lắc vai, kêu nó dậy :

“Dậy, ra đón thầy Sáu về ăn cơm”.

“Ưm… “. Thằng Trúc cựa mình, nó uể oải bò dậy.

Thình lình thằng Quân bật cười rúc rích.

“Cái gì vậy ?”.

“Cái quần của mày”.

Thằng Trúc ngó xuống mới tá hỏa, trước quần ướt nhem. Nó phát ngượng, lật đi lấy quần mới đi vô nhà tắm.

“Mới hồi tối ba phát, bây giờ mà còn ra được. Tao sợ mày luôn !”.

Thằng Trúc nghe tiếng thằng Quân chọc ghẹo ngoài cửa nhà tắm. Biết bị chọc ghẹo, nhưng nghe câu này nó phởn chí, chẳng phải đó là lời khen hay sao ? Cao hứng, thằng Trúc mở cửa nhà tắm he hé, ló đầu ra, lấy tay ngoắc ngoắc :

“Vô đây !”

“Thôi, tao đang làm đồ ăn…”

“Vô lẹ lên, để tao chờ tối nghỉ chơi luôn à !”.

Thằng Quân đỏ mặt, nhưng nó lưỡng lự. Cuối cùng nó bỏ dao xuống thớt ríu ríu bước vô nhà tắm. Cánh cửa vừa đóng, thằng Trúc đè nó sát vô tường, hun lên mặt lên mũi nó như mưa bấc. Thằng Trúc chưa tắm, nhưng đã cởi truồng. Nó cạ con cặc vô háng thằng Quân. Con cặc cạ lên lới vải quần đùi thằng Quân cứ trật qua trật lại làm thằng Quân chết điếng. Thằng Trúc vừa nút lưỡi, vừa thò tay lột quần thằng Quân.

Thằng Quân hết hồn đẩy nó ra :

“Ý đừng, tao còn làm công chuyện. Để tao làm mày cho”

Không chờ thằng Trúc chịu hay không. Thằng Quân ngồi thụp xuống.

Con cặc thằng Trúc đen thui, lúc thun lại cũng lớn và dài hơn cặc nó một chút, bây giờ nó nứng cặc thì khoảng cách ấy càng lớn.. Con cặc thằng Trúc thẳng băng nhưng xéo góc lên trên bụng tạo thành một chữ V. Có một cọng gân guốc chạy thẳng bên trên thân cặc ra tới gần mép khấc lại tỏa ra ba bốn nhánh nhỏ, u lên thành cục bằng đầu đũa. Thành ra mới ngó sơ cứ tưởng nó nhét bi giống như mấy tay ròng nghề chơi đĩ. Cái này nó thích lắm. Nó chồm tới nâng lên, rồi nựng cặc thằng Trúc. Cầm con cặc nó rê qua rê lại trên mặt, trên mũi, vừa hun vừa hít. Cái mùi ngầy ngậy nước tiểu lẫn tinh dịch. Cái mùi mồ hôi hăng hăng từ háng thằng Trúc với nó đã quen thuộc làm nó phát ghiền, phát ngây.

Thằng Trúc chàng hảng, ngó xuống. Càng ngó, tim nó càng đập loạn xạ. Thằng Quân làm cho nó nhiều lần rồi, không còn lại gì. Nhưng mỗi khi gẩn gũi, nó lại có cảm giác thích thú, làm nó sướng run lên. Không giống như cảm giác nứng khi sờ cặc Bảy Cao, là thứ còn quá mới mẻ với nó. Thằng Trúc quíu lên khi đòi hỏi ngày một tăng, tay nó ấn nhẹ đầu thằng Quân ra hiệu. Cái ngôn ngữ không bằng lời ấy thằng Quân còn lạ gì. Kể ra lúc khác nó chưa chịu thôi chọc ghẹo thằng nhỏ, nhưng bây giờ thời gian gấp gáp đâu có cù cưa hoài được. Thằng Quân hả họng, con cặc thằng Trúc chạy tuốt vô trong khi thằng Trúc rướn tới. Không chỉ vậy, thằng Trúc bắt đầu nhấp mông. Thằng Quân hơi bất ngờ vì cử chỉ gấp rút của thằng Trúc, nó vòng tay chặn lại một khúc để con cặc thằng Trúc không đâm quá sâu trong họng nó. Thằng Trúc chống tay vô tường, người hơi chồm tới trước, đít nó cứ nhấp lia nhấp lịa. Cách làm này khiến thằng Quân ngờ ngợ thằng Trúc đụ nó chớ không phải là nó bú cặc cho thằng Trúc. Nó chực nhớ hồi hôm, khi nằm sau lưng nó, thằng Trúc cứ cầm cặc cạ vô khe giữa làm nó nhột gần chết, lỗ đít nó quíu lại. Thực tình nó cũng muốn cho thằng Trúc làm, nhưng sợ đau. Thằng Quân vốn là đứa chúa nhát, tới chừng thằng Trúc cố nong cặc vô lỗ, nó tưởng muốn rách lỗ đít vì đầu cặc thằng Trúc chành bành quá mạng. Nó phải đẩy thằng Trúc ra. Từ đó tới sáng, ở đâu nó cũng cho trừ lỗ đít thì nó khư khư bụm lại… Bây giờ thằng Trúc nhấp cặc đụ như điên, khiến thằng Quân nhớ lại. Nó biết thằng Trúc thèm đụ, để người mình thương nhịn thèm thiệt là đau khổ… Thằng Trúc bỗng rướn tới trước gần như ghim đầu thằng Quân vô tường bằng con cặc của mình. Người nó run run trong lúc bắn ra từng loạt khí trong miệng thằng Quân, mồ hôi từ sống lưng chảy ròng ròng xuống mông đít nó. Đầu nó cúi xuống nhìn. Thằng Quân có vẻ như hơi bất ngờ, rồi nuốt từ từ. Trái chanh ở cổ nó chạy lên chạy xuống. Lúc này, Trúc mới để ý thấy thằng Quân uống khí của nó ! Chuyện này làm nó bối rối và hơi sốc. Mấy lần hai đứa bú nhau đều trong bóng tối, hồi còn ở xóm đĩ cũng như bây giờ, bốn phía tối thui. Khi thằng Quân ra, nó nhổ chất khí nhầy tanh tanh ra ngoài. Nó cứ tưởng thằng Quân cũng như nó, ai dè… Thằng Quân bỏ tay ra, đứng dậy, múc gáo nước xúc miệng, rồi quay mặt ra cửa.

“Ê Quân, để tao bú cho, mày chưa ra mà !”.

“Bữa khác đã. Bây giờ đang làm bếp, tao đâu bỏ đó đi được”.

Thằng Quân kéo chốt cửa.

Đóng cửa lại, thằng Trúc dội nước lên người, lấy cục xà bông chà xát cùng mình. Nó hơi hối hận vì thấy thằng Quân thiệt tình với nó, còn nó ? Nó thiệt tình, nhưng vẫn… chưa đủ.

HẾT PHẦN 10

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 10"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz