Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Xóm đĩ
  3. Chương 1
Next

“Trúc ! Trúc !”, thằng Quân hớt hải kêu giật giọng.

Đang đứng ở đầu hẻm ngó nghiêng ngó ngửa, thằng Trúc giật mình quay lại.

“Gì vậy, mậy ?”.

“Bà Hường…, bà Hường… bả…”, thằng Quân muốn hụt hơi, mặt nó đỏ lựng. Nãy giờ nó chạy một mạch từ xóm trong ra đầu đường, nó muốn nín thở vì mệt.

Thằng Trúc ngó bạn, cái mặt thằng Quân ửng hồng lên càng đáng yêu. Một ý nghĩ thoáng qua, nhưng nó gạt phắt ra khỏi đầu.

“Bả làm sao ?”, Trúc cau mày.

“Tao nghe bả la trời trong đó. Chắc là bị thằng cha kia làm gì đó, hổng chừng nó đánh bả…”.

“Sạo mày, làm gì có chuyện đó”, thằng Trúc nói nhưng không mạnh miệng. Ở đây, khách tới “mua hoa” – đó là cái từ văn minh mà nó nghe lỏm và học được, thỉnh thoảng không vừa ý xáng vài cái bạt tai là chuyện thường, nhưng… đánh đập thì tụi nó gan trời !

“Thiệt đó, hổng tin mày theo tao vô coi”.

Hai thằng lại chạy ngược vào trong xóm. Con đường ngoằn nghèo vô số những hẻm lớn hẻm nhỏ cắt ngang, dọc hai bên đường là dãy nhà thấp lè lè, mái lợp tôn, lụp sụp. Tới cuối đường nối liền bởi một đoạn cầu ván chông chênh, uốn khúc không kém gì con đường mé ngoài. Cây cầu ở đây cũng là đường hẻm chính vì cũng có nhà cửa hai bên. Duy chỉ khác một điều là nhà cửa sập xệ hơn, mái lá, vách bằng các tấm cót tre hoặc các-tông tạm bợ, bên dưới là lòng rạch đen kịt bốc lên một mùi hôi thối tích tụ nhiều năm. Người sống ở đây cũng không khác gì như những thứ quanh cây cầu ván này.

Hai đứa vừa tới trước một căn nhà mặt tiền vách ván, một cửa cái và một cửa sổ đóng kín bên cạnh. Một người đàn bà lớn tuổi, dáng người đẩy đà, gương mặt tròn với chiếc cằm nọng chảy xệ nung núc mỡ, son phấn lòe loẹt đang đứng nói chuyện với một người đàn ông đáng tuổi em bà.

Người đàn bà ngọt ngào : “Mai mốt có rảnh nhớ ghé chơi nghen, thầy Sáu, bảo đảm hàng mới, ngon lành !”.

“Mới con cặc ! Như heo nái mấy lứa mà bà còn dám nói hàng mới, hàng xịn !”.

Người đàn ông vẻ mặt cau có, nhổ nước miếng đánh toẹt. Bãi nước miếng bắn trúng ống quần thằng Trúc. Nó trợn mắt, bàn tay nắm chặt toan làm dữ.

Thằng Quân hoảng quá, níu tay thằng Trúc lại : “Thôi, bỏ đi !”.

Gã đàn ông chừng như thấy dáng điệu hùng hổ của thằng Trúc nên gỡ cặp kiếng đen, vừa cầm chiếc gọng trên tay xoay tròn, vừa hất hàm hỏi :

“Sao hả ? Ở đây có cái lối tiếp khách kiểu này sao ? Mày nhắm làm gì được tao ?”.

“Thôi thôi, cho chị xin đi, thầy Sáu. Chị làm ăn còn nhờ thầy ủng hộ dài dài mà, thầy bỏ qua cho”. Người đàn bà quay sang thằng Trúc trợn con mắt, “Còn không mau xin lỗi ?”.

“Xin lỗi, thầy”. Thằng Trúc lí nhí nói, nhưng lườm lườm gã, tròng trắng nó vằn những tia máu đỏ quạch.

Người đàn ông quay lại trước mặt hai đứa, nhìn từng đứa một từ đầu tới chân rồi gật gù :

“Kiếm đâu ra mấy thằng này coi cũng bảnh quá hả ?”. Gã nâng cằm thằng Trúc lên xăm xoi ngó vào mặt nó. Nhưng gã không nói gì. Sau đó buông tay ra rồi lững thững bỏ đi.

“Tao lạy tui bây, làm ăn cũng phải biết dòm người chớ ! Tụi bây muốn đập bể nồi cơm tao sao ?”. Mụ đàn bà tru tréo với hai đứa.

Thằng Quân sợ sệt ngậm câm, còn thằng Trúc gân cổ lên : “Má không thấy nó nhổ nước miếng vô quần tui sao ?”.

“Mày nói tao đui chắc ? Dơ thì giặt lại cho sạch, còn thằng chả mà quay lưng lại thì cả xóm này bốc cứt mà ăn nghe con ?”.

Tuy không biết đầu cua tai nheo ra sao, nhưng thằng Quân lờ mờ đoán người đàn ông khi nãy chắc không phải tầm thường. Nó hỏi :

“Ai vậy má Hai ?”.

“Sáu ‘mỏ quạ’, hỏi chi vậy ?”.

“Thì… má mới nói, không có thằng chả mình phải ăn… Thằng chả làm gì vậy ?”

Người đàn bà cầm vạt áo bà ba màu mỡ gà vẫy phành phạch, ra vẻ chưa hết bực tức.

“Trưởng đồn bót cây Quéo, làm ơn nhớ mặt giùm tao. Lần sau tụi bây mà còn…”.

Người đàn bà vừa nói vừa nhún nhẩy theo nhịp võng tấm ván trên cầu khi bỏ đi. Câu cuối nhỏ dần, không ai nghe được tiếng nào.

Vừa lúc ấy, một phụ nữ trạc ba mươi mặc chiếc bà ba tím than bước ra cửa, tay cầm lược chải mái tóc quăn dợn như lông chó xù. Bề ngoài dáng người thon thả hơn người gọi là má Hai khi nãy, nhưng cũng không thể coi là còn con gái được với những dấu chân chim lờ mờ ở đuôi mắt.

“Xớ rớ ở đó làm gì, kiếm bạc xỉu uống đi bây, tao bao !”, người phụ nữ nói với hai đứa.

“Cô không bị… làm sao chớ ?”, thằng Quân hỏi.

“Làm sao là làm sao ?”.

“Hồi nãy nghe cô la rùm trời ở trỏng, con tưởng cô bị…”.

Người phục nữ ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Thằng Trúc dường như đoán được, nó cú lên đầu thằng Quân một cái rõ kêu :

“Đồ ngu, tự nhiên báo hại tao bị chửi !”.

“Tao ngu chỗ nào ?”.

Thằng Quân ngơ ngác, hết nhìn người phụ nữ lại quay nhìn thằng Trúc dò hỏi. Thằng Trúc đỏ mặt, lúng túng quay mặt chỗ khác làm ngơ.

“Khờ quá, tao có làm sao đâu ! Chỉ chiều lòng khách một chút, mình già rồi mà không biết mánh lới lấy gì ăn hả mậy ? Với lại… nó chơi lông ngựa cũng khó chịu thiệt !”.

Người phụ nữ cười cười. Cô nắm tay thằng Quân kéo đi, thằng Trúc gầm mặt theo sau hai người.

* *

*

Thằng Trúc ngồi ngóng ra cửa sổ, phì phèo điếu quân tiếp vụ. Căn nhà tồi tàn cuối xóm này là nhà cô Hường, người bảo bọc thằng Quân và nó từ hồi cậu ba nó đau nặng gửi gấm. Khi ổng chết, hai đứa nó về đây ở luôn, vì thực ra hai đứa không còn biết chỗ nào để đi. Căn nhà sàn ở hẻm cùng cuối xóm, có cửa sổ trông ra con rạch nhỏ, nước ở đây tuy không sạch nhưng cũng không quá hôi hám như ở xóm trong. Dòng nước đứng yên một chỗ, muỗi mòng bay vù vù, không giống con sông quê nhà, con sông nặng phù sa, từng ấp ủ hai mảnh đời của nó và thằng Quân. Nó là cháu cậu Ba, thằng Quân là đứa con hoang người ta vứt đi, cậu Ba lượm được đem về nuôi. Có người còn nói thằng Quân là con rơi con rớt của cậu Ba. Nhưng nó không để ý nhiều tới như vậy, hai đứa ở nhà như anh em ruột.

Rời bỏ mảnh đất chôn nhau cắt rún lên thành kiếm sống, nó khôn ra được nhiều thứ, nhưng… thằng Quân. Trúc thở dài. Nó buồn trong bụng vì thằng Quân vẫn cứ ngu ngơ như ngày nào. Nhiều chuyện rành rành trước mắt mà thằng Quân cứ như ở trên trời rơi xuống. Nó chỉ khá mấy chuyện vặt của đàn bà… đó là chuyện khâu vá, bếp núc. Thằng Quân học mấy thứ này từ cô Hường khá nhanh, không lâu sau thì mọi chuyện trong nhà gần như giao hết cho nó. Nấu món gì, nấu ra làm sao, cái nào làm để ăn, món nào làm đồ nhậu. Còn nữa, nó còn bỏ ra hàng giờ đồng hồ bên cái đèn dầu le lói khâu khâu vá vá quần áo rách của thằng Trúc, đơm cái nút đứt chỉ, mạng chỗ áo sờn vai… Với thằng Trúc, những thứ ấy nó thật sự ngán ngẩm, nhưng mỗi lần thằng Quân làm cho nó thứ gì đó thì trong lòng nó vui buồn lẫn lộn. Nó không biết làm cách nào để tỏ bày, ngoài bộ mặt quạu đeo hoặc những câu châm chọc… Thực ra nó biết ơn và thương thằng Quân nhiều lắm, nhiều hơn cả thứ tình cảm anh em thường ngày, chỉ có điều nó không biết đó là gì.

Mới đây thôi, chuyện cô Hường tiếp khách là biết thằng Quân ngu tới cỡ nào rồi ! Ai đời, người ta chơi sướng quá, kêu la mà nó lại tưởng là… Mà nghĩ cũng tội nghiệp, cái thằng cứ khép nép, sợ sệt, lại chúa nhát thì làm sao mở con mắt cho được. Từ hồi cô Hường dẫn hai đứa nó gặp má Hai, thì hầu như mọi chuyện dắt mối, bảo kê… nó làm thay cho cả phần thằng Quân, lại còn được má Hai khen nó khôn lanh. Thằng Quân chỉ biết ở nhà làm công chuyện lặt vặt hoặc canh cửa cho cô Hường, chớ chẳng làm được gì khác. Mà canh cửa cũng không biết bên trong động tĩnh gì, vậy mới ngu ! Còn nó, thì khỏi nói. chỗ nào nó cũng ghé mắt dòm lén. Nó biết bọn đàn ông tỉnh có, say có, sang có, hèn có… đủ loại tới đây cốt chỉ chơi đĩ. Cái nó biết rõ hơn ai hết là khi thằng đàn ông đút cặc vô lồn đàn bà, cái đó kêu là đụ. Dòm lén tuy là chuyện không hay ho gì, đám chị em ta cũng dư sức biết, nhưng không ai trách móc gì, ngoài những lời bỡn cợt. Thành thử, họ làm gì trong phòng, kêu la ra sao nó đều biết tất. Chỉ có một chuyện phiền phức là, mỗi lần như vậy, nó lại nứng cặc, nứng dữ dội và nước nhờn ứa ra ướt quần đùi bên trong. Coi người ta đụ đéo làm nó nứng cặc, nhưng coi đít khu đàn ông khi đụ nhấp nhổm lên xuống càng làm nó hồn xiêu phách lạc. Có thằng cặp mông trắng ởn, có thằng lại đen thui, có thằng “mậu ngò” nhưng cũng có thằng lông đít quắn quíu lùm xùm. Còn nữa, thằng nào cởi quần ra, cặc lớn cặc nhỏ ra sao nó thấy hết trơn… Nghĩ tới đó bất giác thằng Trúc nuốt nước miếng. Ngồi một mình ngẫm nghĩ lại, thằng Trúc biết rõ nó thèm muốn gì. Không phải là những cô gái trẻ đẹp, không phải là cặp vú bự, làn da trắng mịn khêu gợi… mà là cặp mông nhấp nhô của người đàn ông, cái giò lông lá, và cái lủng lẳng bên dưới… Nghĩ tới là thằng Trúc cảm thấy máu chảy ngược lên đầu, lên cổ. Người nó râm ran ngứa… bèn thò tay vô quần đùi. Nó tủm tỉm cười thầm một mình. Kể ra mình đâu có tệ !

“Cười gì đó ? Cơm nước xong rồi, vô ăn đại rồi ra ngoải, lề mề bả chửi cho tắt bếp”.

Thằng Trúc giật mình, nụ cười mất tiêu ! May mà nó thấy mặt thằng Quân ngơ ngơ, có vẻ chưa thấy nó làm gì. Nó rút êm bàn tay ra khỏi ống quần.

“Bữa nay mày làm món gì vậy ?”.

Thằng Trúc hỏi, cố câu giờ để kịp hạ hỏa. Nó vẫn ngồi trên ghế không dám nhúc nhích.

“Rau muống luộc chấm mắm nêm. Hột vịt sốt cà và… nước mắm… hi..hi…”.

“Trời ! Bữa nào mày cũng làm đi làm lại mấy món này, ăn ngán gần chết !”. Mới có câu thứ hai, con cặc nó xuống được một chút.

Thằng Quân xụ mặt xuống : “Nghèo mà ham ! Có mấy cắc bạc đi chợ tui không biết mua món gì mà ăn. Kệ ăn đại đi, ăn mà sống”.

Thực tình, thằng Quân nấu nướng không tệ. Nó có biệt tài pha các thứ nước chấm như nước tương, nước mắm, mắm nêm, tương… làm cho món ăn tuy đạm bạc nhưng cũng khá ngon miệng. Thâm tâm thằng Trúc không muốn chê khen gì, nhưng nếu không làm như vậy kéo dài thời gian, làm sao đứng lên cho được ?!

“Đầu bếp như mày chán chết !”.

“Thôi à nghen !”, thằng Quân chu mỏ, lông mày nó dựng ngược, mặt có sắc giận, “Đừng thấy tui hổng nói mà làm tới, giỏi thì xuống bếp mà nấu !”.

Cái thằng ! Lúc nó giận, mặt ửng hồng, còn dáng điệu giống con gái y hệt.

Thằng Trúc trơ mắt ngắm.

Thấy Trúc ngó mình chằm chằm, thằng Quân chột dạ : “Ngó gì vậy ?”.

“Phải chi mày là con gái… tao nhứt định lấy mày làm vợ !”. Nãy giờ nói qua quít câu giờ, nhưng bây giờ câu này mới thiệt bụng thằng Trúc.

“Hứ ! Ai mà thèm”.

Thằng Quân đỏ mặt, hấp tấp đi thẳng xuống bếp.

Thằng Trúc lúc này mới đứng dậy, leo lên cầu thang làm bằng gỗ tạp.

“Dậy ăn cơm, cô Hường ! Dậy đi, trưa trờ trưa trật rồi !”.

Giọng cô Hường ngái ngủ nhừa nhựa, từ trên gác vọng xuống : “Gì… để tao ngủ một chút nữa. Bây ăn trước đi”.

Sau đó im re, không thấy tăm hơi gì. Thằng Trúc quay lưng leo xuống, đi thẳng xuống bếp.

Cái nồi nhôm móp méo, cũ kỹ đen nhánh muội than bắc trên cái rế mây, nhưng bên trong là những hạt cơm dẻo, trắng phao. Gạo Thái Lan tuy không thơm bằng Nàng Hương, nhưng được cái rẻ tiền, có sẵn ngoài chợ. Mỗi bao năm chục ký, ăn nhín nhín cũng được hơn hai tháng. Sát bên nồi cơm, ngay trên sàn, là dĩa rau muống luộc bành ky, một tộ mắm nêm màu nâu đất lẫn màu tỏi trắng và màu đỏ tươi của ớt; một dĩa trứng vịt xốt cà nhỏ hơn pha lẫn ba sắc trắng vàng của lòng đỏ, lòng trắng trứng, và màu đỏ tươi của những miếng cà chua.

Hai đứa ngồi xổm, đối diện nhau

Thằng Trúc vừa lùa cơm vừa xuýt xoa cay.

“Mày…”. Thằng Quân chỉ nói một tiếng rồi im bặt, mắt nó lom lom dòm phía trước quần đùi thằng Trúc.

Thằng Trúc ngồm ngoàm, vừa nuốt vừa hỏi : “Cái gì ?”.

Thấy thằng Quân dòm trân trối, nó theo ánh mắt nhìn xuống… Úy trời ơi ! Dưới quần đùi mé trước độn một cục, lớp vải quần chỗ đầu cặc nó ướt nhem. Mặt nó đỏ dừ.

Thằng Trúc đánh tiếng : “Quái ! Sao đùi tao lông nhiều phát ớn, còn mày không có một cọng…”

Thằng Quân chớp chớp mắt, mặt nó lại ửng hồng, nhưng không nói gì. Ánh mắt nó chăm chú nhìn chén cơm đang cầm, tựa hồ như muốn coi có hột sạn nào lẫn trong cơm hay không.

Hú vía !

Thằng Trúc thầm cám ơn thằng Quân vì cử chỉ đó, làm nó đỡ quê độ. Nó muốn làm một cái gì đó cho thằng Quân :

“Bữa nào tụi mình tắm sông một bữa nghen ?”.

“Con rạch này hả ? Cho tiền tao cũng hổng thèm ! Tắm rồi khỏi đầu thai luôn…”

Hai đứa cười phá ra. Thực tình thằng Trúc không muốn nói con rạch này. Nó biết một chỗ sạch sẽ hơn nhiều, cũng giống như ở quê nhà. Nhưng nó không muốn nói liền. Nó muốn dành cho thằng Quân một sự ngạc nhiên. Cái thằng… suốt ngày chỉ lẩn quẩn trong xóm này không biết gì bên ngoài, kể cũng tội cho nó !

* *

*

Trúc và Quân, hai thằng đứng xớ rớ trong gian phòng khách khá tươm tất. Bộ sa lon gỗ mun chạm trỗ rồng phụng thật sắc sảo, lại sạch boong. Hai đứa chỉ lấy mắt dòm mà không dám ngồi.

Căn nhà má Hai chỉ cách đầu hẻm vài căn, thuộc loại khá sang so với cư dân xóm này. Má hai nuôi đĩ, chứa đĩ… nhưng không phải trong nhà bà mà ở những căn nhà ọp ẹp, xiêu vẹo sâu trong xóm. “Để tụi bây làm ở đây, uế khí cũng đủ làm nhà tao tàn mạt !”, bà hay nói khi có đứa thắc mắc. Nhưng thực ra ý bà lại khác, càng phân tán càng chạy dễ và ít thiệt hại nhứt. Đành rằng chỗ làm ăn của bà có bảo kê từ tỉnh, từ quận hẳn hoi, kể cả thằng Sáu đồn trưởng cũng có phần, nhưng để làm ăn lâu dài, có lúc cũng phải chịu thiệt, nhứt là khi mấy tờ báo lá cải tung hê cái ổ nhện của bà lên trước công chúng, vậy là có càn quét, bà cũng được báo trước và nhắm mắt để cho vài con tốt chết thay bà. Còn nhà bà… khỏi phải nói… sạch sẽ, đàng hoàng, lương thiện. Đố con nào, thằng nào dám động tới móng tay bà !

“Ngồi đi, bây !”. Bà chỉ cái ghế dài.

Khi hai đứa khép nép ngồi xuống, thì bà nói tiếp :

“Má kêu hai đứa lên đây cũng có chút chuyện. Số là vầy, vụ đụng chạm với thầy Sáu hôm rồi, má đã lo dàn xếp êm rồi. Có điều…”

Thằng Trúc mau mắn nói, “Có gì má Hai cứ nói, giúp được chuyện gì cho má thì tụi con làm liền”. Thằng Quân thì im re không dám thở mạnh.

“Làm ma cô như bây không lo kiếm mối lại còn đôi co với khách làm chi thêm nhiều chuyện… Thằng chả đòi phải đuổi mày”, ánh mắt người đàn bà hướng về thằng Trúc, đoạn bà cầm ống nhổ, nhổ đánh xoẹt bãi cỗ trầu vào đó, rồi đẩy cục thuốc rê bằng ngón chưn cái qua lại trên cái miệng đỏ chạch. Chừng xong việc xỉa thuốc bà mới nói tiếp :

“Nể tình con Hường, tao năn nỉ giùm mày. Thằng chả cũng chịu, nhưng từ rày sắp sau, cấm tiệt tụi bây léng phéng quanh chỗ thằng chả chơi bời. Thằng chả không nói, tao cũng nói, không hiểu chỗ người ta “hành sự” mà tụi bây lẩn quẩn ở đó làm gì, bộ tính coi lén hả ? Nhột nhạt ai mà chơi cho được ? Tụi bây lớn rồi, muốn gì cứ nói má Hai một tiếng, tao có hẹp hòi với bây làm gì. Người ta trả một, còn tụi bây má Hai chỉ tính phân nửa, như vậy là má Hai chơi đẹp lắm rồi ! Đứa nào cũng được, tùy tụi bây chọn. Nhưng mà… cấm tiệt, tao mà nghe nói tụi bây dòm hành người ta thì đừng trách tao. Tao nói một lần này thôi. Bây ở lâu, biết tánh tao rồi đó, nói một một hai hai. Lúc đó, dù trời có sập tao cũng không tha bây đâu !”.

Người đàn bà nghiêm mặt. Cái bộ mặt nhão nhoẹt, trắng nhợt chảy xệ ra khi làm mặt nghiêm coi bộ cũng khó khăn hơn. Ngoài cặp chưn mày được tỉa tót sắc như dao nhúc nhích và cặp mắt trợn lên chỉ thấy tròng trắng, còn lại cả tảng thịt dày như ổ bánh chuối bất động.

“Dạ…”. Hai đứa cúi đầu dạ ran.

Thằng Trúc nghĩ thầm, nhờ cô Hường lo lắng cho hai đứa nó, nên thỉnh thoảng tụi nó cũng để mắt tới cô, chỉ sợ mấy thằng cô hồn hà hiếp cổ, chớ còn làm gì trong đó thì nó thừa biết mười mươi, ai thèm coi làm gì. Vả lại, rình coi ai cũng đặng, nhưng nó sẽ không bao giờ bất kính với cô Hường. Còn thằng Quân thì khói nói ! Nó không thèm trả lời với má Hai chỉ vì không muốn bà có cớ làm khó cô Hường. Ờ mà, không biết thằng Quân có dòm lén không ta ? Hổng lẽ đứng trơ ở ngoài mà chịu… ? Mà nếu nó thấy, không biết nó có… giống mình hôn ? Ở đây chuyện khách tới hành lạc, thằng Trúc coi đà mãn nhãn, coi vậy mà thành tật khó bỏ, nhưng cái nó để ý nhiều là người đàn ông và những thứ của người đó, chớ không phải là con đàn bà nằm dưới. Nó thực sự chẳng thấy hào hứng gì với đám đàn bà ở đây.

* *

*

Hôm nay, thầy Sáu lại tới, có điều không phải tới kiếm cô Hường mà tới ngủ với một con nhỏ khác trẻ hơn. Căn nhà này cũng y hệt căn nhà cô Hường tiếp khách, chỉ có khác là ở một nhánh hẻm khác, người trong nhà cũng khác. Điều giống nhau là cùng một chủ, một kiểu nhà và toàn là những tấm tôn cũ chắp nối lại, những miếng ván hoặc tấm cạc-tông lấy từ sở rác đem về che chắn.

Thấy bóng thằng chả từ đầu hẻm, thằng Trúc chuồn ngay, nhưng nó không đi hẳn mà rình theo. Bây giờ biết chắc thằng chả vô nhà rồi, nó đâm lưỡng lự. Có nên hay không ? Phần thì sợ mất chỗ kiếm cơm, nhưng phần lại tò mò. Giống đời nhiều khi quái ác, càng cấm lại càng tò mò, hứng thú. Tỷ như mấy chữ “Cắm đáy” sơn loằng ngoài vách nhà dọc theo con hẻm, vậy mà bí quá người ta cũng vạch cặc làm đại, thậm chí có mấy tay say ngoắc cần câu vục đầu ói mửa, ai mà cấm cho nổi ! Mà cũng thiệt nực cười. Tay nào dốt nát lại muốn khoe chữ, lấy sơn vẽ chết lên tường, vậy là cả xóm cũng bắt chước vẽ y như vậy. Có lần, một tay chơi có học thức khi nói chuyện, người này bắt bẻ câu chữ với má Hai, má Hai trả lời tỉnh bơ :

“Người ta có kêu cấm đái bậy đâu, vô đây ai mà không muốn cắm thứ ấy tới đáy, đó mới đúng là ý họ nói xóm này đó chớ !”. Má Hai cười đắc ý. Bà lanh trí gỡ cho xóm đĩ cái tội dốt nát, trong đó có bà. Dù gì, bà cũng không phải là kẻ cái chữ bẻ đôi không biết !

Đứng khuất sau góc nhà đối diện, thằng Trúc nghiêng đầu dòm xéo sang cánh cửa thằng cha Sáu đi vô khi nãy. Cánh cửa mở hờ. Bộ thằng cha này khùng hay sao mà không chịu đóng cửa lại ? Thằng Trúc thầm nghĩ. Nó đâm ra do dự. Nỗi lo sợ tăng lên mấy phần. Nó ngần ngừ chưa biết tính sao, nhưng tính tò mò đã thắng.

Mắt nó dán mắt sát cái khe nhỏ xíu cánh cửa sổ lá sách bị co dộp do mưa nắng thời gian. Hình ảnh thằng cha Sáu trần truồng ngồi dựa ngửa trên cái ghế đầu giường. Cô gái trên giường uốn éo chờ đợi. Vụ này ngộ à nghen ! Thường khi, gái đĩ cởi truồng rồi thì thằng đàn ông mới cởi đồ, mà một khi cởi đồ thì thằng đàn ông nào mười thằng như một hấp tấp trèo lên. Còn đằng này… Tức quá, khe cửa nhỏ xíu, thằng Trúc hầu như không thấy gì ngoài dáng người thằng chả. Nó rón rén nhích sát tới cánh cửa cái đang mở…

Thầy Sáu lúc này bỗng đứng dậy. Thằng Trúc chết điếng, muốn vãi đái ra quần. Cuộc đời nó coi như thúi hoắc rồi ! Tim nó sắp rớt ra ngoài. Thầy Sáu bước hai ba bước hướng ra cửa. Mặc dù hai đầu gối nó run cầm cập, nhưng nó thấy rõ ràng !

Chẳng qua nó không ưa thằng cha này nên cứ nghĩ thẳng chả chẳng có gì đáng kể. Ai dè… Mà nó không dè thiệt. Cái thằng đàn ông trần truồng sông sổng trước con mắt nó ngoài sức tưởng tượng. Cao chắc hơn nó nửa cái đầu, gương mặt xương, để râu quai nón nhưng cạo tỉa cẩn thận, lại có hàng ria mép như kẽ chỉ, trông thằng chả bảnh trai và đàn ông quá trời ! Còn người thằng chả có thể coi là trắng trẻo, nếu không tính tới phần khoang cổ đỏ rần như gà nòi. Hai vú bự và tròn như đồng năm cắc, thâm đen, đầu vú còn đen dữ hơn, lơ thơ mấy cọng lông dài quăn quíu quanh mỗi bên vú. Trừ hai vú, còn lại ngực bụng láng o. Từ rún xuống háng là một hàng lông đen nhánh, lông háng thằng cha này rậm rịt nhưng… không quắn quít như lông của nó, trái lại hình như thẳng mượt… rất có trật tự. Chưa hết, cái quan trọng làm nó hồi hộp, rạo rực chính là con cặc thằng chả. Chưa lên… mà cũng khá dài, lớp bì trật bên dưới khấc, làm đầu cặc gã lỏ ra thâm thâm. Kể cũng lạ, trừ cái đầu khấc không tính, còn lại đen thui đen thùi giống y cặc nó. Bây giờ nó hiểu vì sao người ta kêu thằng cha này là “mỏ quạ”. Thay vì thẳng thớm như thiên hạ, con cặc thằng chả cong cong, cái đầu khấc cụp xuống hẳn móc vô trong háng. Thứ này là móc câu chứ mỏ quạ gì ! Thằng Trúc nghĩ thầm. Dù vậy, đàn ông như gã hiếm thấy và nếu gặp thì “chị em ta” tha hồ tán hươu tán vượn cái món đồ chơi lợi hại này…

Nó chưa kịp nhìn hết xuống dưới, cũng chưa kịp phản ứng gì thì thầy Sáu đột ngột sấp lưng đi vô thêm mấy bước nữa. Lần này nó kịp nhìn từ bắp đùi sau xuống tới gót chân, một lớp lông thưa phủ bên ngoài cũng đen nhánh và xuôi xuôi, trừ phần nhượng không có gì. Còn cái mông đít… Trời ơi ! Cặp mông trắng nhởn săn cứng càng làm hiện rõ túm lông đen ló ra từ giữa khe mông. Thằng cha này chắc nhiều lông đít lắm đây ! Bên dưới bìu dái lủng lẳng cũng thấy lông…Thằng Trúc nuốt nước miếng. Cơn đau tim hình như qua rồi, bây giờ trong nó chỉ còn lại cảm giác thèm thuồng. Nó không hiểu sao mình lại có cảm giác kỳ lạ ấy… Cảm giác ấy lấn át cả ấn tượng ban đầu của nó về một thằng cha khó ưa. Nó thấy thằng nhỏ của mình cựa quậy. Chắc là tại coi mấy chuyện này nên mới nứng bất tử như vậy. Chẳng phải cô gái đang nằm ngửa hơ hớ đó sao ? Không phải, hình như không phải. Người làm nó nứng cặc chính là thằng cha “mỏ quạ” này ! Nó cảm thấy bất ngờ đến ngẩn người ra khi hiểu được sự ham muốn trong lòng bắt nguồn từ đâu.

Mặc kệ ! Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ nhiều. Cái nó cần chính là coi cái màn cụp lạc bên trong.

Cô gái vặn vẹo người trong lúc thầy Sáu vừa nút lưỡi, vừa thọc tay vào khe lồn cô gái. Có vẻ như gã chưa gấp gáp gì. Được một lúc gã tụt xuống nút vú cô gái chóc chóc, một tay nhào nặn một bên vú còn lại, tay kia lẫy vào múi thịt nhỏ mé trên mu lồn. Tiếng rên ư ứ của cô gái đã lớn dần, nhưng gã… không tỏ ra xao xuyến. Cái cằm râu mới cạo nhú ra tua tủa như đầu kim miết trên thịt da cô gái làng chơi. Thằng Trúc muốn đứng tròng khi ánh mắt nó lướt qua những đường cong như sóng dợn trên thân thể trần truồng của gã. Nó như muốn hụt hơi…tay nó vịn hẳn vào khung bao cửa cái mà còn thấy run.

Gã đàn ông chống tay, xổm người lên hẳn, tay phải cầm con cặc vỗ lách chách vô mép lồn ướt át của cô gái. Nửa thân dưới cô gái ưỡn lên thúc giục, chờ đợi.

“Đút vô đi ! Đâm mạnh vô đi !”.

Không phải là lời của ả làng chơi, mà là thằng Trúc thầm nói trong bụng. Có trời mới biết lúc này nó đang nghĩ gì ! Nghĩ gì à ? Nó nghĩ mình giống như ả gái điếm đang nằm bên dưới, thèm khát không chịu nổi, nó muốn cái móc câu hay cái mỏ quạ gì đó đâm vô mình nó thì nó mới đã thèm.

Mồ hôi tươm trên trán và gương mặt đen xạm của nó. Thầy Sáu không để nó chờ lâu. Gã đang nhấp mông mà đụ. Ả gái điếm la trời như bọng. Bây giờ thằng Trúc biết rành ngón nghề của gã. Trước khi gã đút cặc vô, nó thấy gã lay hoay tròng vật gì tròn tròn như cọng thun bó chặt mép khấc, hình như sợi dây đó gắn lông hay tóc gì đó chung quanh. Lông đuôi ngựa ? Thằng Trúc biết thứ lông này vừa to dày, vừa cứng. Nó mà nạo vách lồn thì bà cố nội cũng thấy, đừng nói chi chuyện la làng la xóm !

Thằng Trúc len lén lùi ra sau. Nó tự biết, nếu ở lại coi không chỉ có nguy cơ bị thằng chả bắt gặp, mà nếu không e rằng nó cũng ướt quần chèm nhẹp. Dù tiếc rẻ, nhưng nó đâu có ngu !

“Nè !”.

Một bàn tay ai đó vỗ vai nó từ phía sau. Thằng Trúc tưởng đất dưới chưn nó sụp lở. Nó hốt hoảng quay lại, quơ tay bịt miệng người mới kêu nó. Hóa ra thằng Quân ! Mặt mày thằng Trúc xanh lè, dáo dác dòm xung quanh.

Nó vừa bụm miệng vừa kéo thằng Quân ra xa.

Tới một góc, hai đứa mới đứng lại.

“Mày hù tao chắc có ngày tao đứng tim mà chết quá !”.

Thằng Quân hỏi gặng : “Mày rình coi thằng chả phải hôn ?”.

Thằng Trúc không nói gì, chỉ gật đầu. Nó còn chưa hoàn hồn sau vụ này.

“Mày gan cùng mình, lỡ bị bắt gặp…”.

“Ai kêu cấm cản… Bình thường kêu tao coi cũng hổng thèm… nhưng càng cấm thì tao càng muốn rình, coi ai làm gì được tao”.

“Thấy gì hôn ?”.

Thấy gì ? Thấy, thì thằng Trúc thấy nhiều, nhưng cái nó thấy chỉ liên quan tới thằng đàn ông khó chịu kia thôi ! Hổng lẽ kể ra, người ta nghe được chắc bỏ xứ mà trốn.

“Bình thường thôi”.

“Bình thường… mà sao thấy mày hổng bình thường vậy. Coi cái quần mày kìa…”

Cái kiểu nhìn này của nó làm thằng Trúc phát ngượng giống như đang bị bắt quả tang ! Lúc ngước mặt lên, Trúc thấy thằng Quân quay nhìn hướng khác, hai má nó hây hây đỏ không giấu vô đâu được !

Thằng Trúc phân bua, “Chuyện này ai thấy cũng vậy thôi… tự nhiên mà, mình là đàn ông với nhau…”. Tới đây thì nó tắt đài, nó không biết giải thích làm sao một thằng đàn ông như nó lại thấy nứng cặc vì một thằng đàn ông khác.

HẾT PHẦN 1

Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz