Sau đêm ấy, cả hai người cố tình tỏ ra như không biết gì, họ vẫn sinh hoạt bình thường. Những buổi tập luyện mồ hôi nhễ nhãi, Khang vẫn luôn dõi mắt theo Tiến trong lòng luôn dấy lên sự thèm khát khúc thịt săn cứng của Tiến. Còn Tiến có đôi khi lãng tránh đi ánh nhìn của Khang và cười thầm một cách khó hiểu.
Một tuần sau, Tiến và Khang được phân công trực cổng doanh trại ca tối, từ mười giờ đến nửa đêm.
Không gian xung quanh vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sương đêm rơi trên lá cây và tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi cỏ.
Dưới ánh đèn cao áp hắt xuống bóng dáng hai người chiến sĩ trẻ, một sự im lặng kéo dài suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Khang đứng tựa vai vào cột cổng, tay siết chặt báng súng. Sự ngượng ngùng đè nặng lên lồng ngực anh khiến hơi thở trở nên khó nhọc. Anh sợ phải nhìn thẳng vào mắt Tiến, sợ rằng bí mật thầm kín của mình sẽ bị phơi bày thêm một lần nữa.
Tiến đứng cách đó vài bước, dáng vẻ vững chãi như một bức tượng đồng, đôi mắt nhìn đăm đăm vào màn đêm nhưng tâm trí rõ ràng đang đặt ở đâu đó.
Cuối cùng, không chịu nổi sự bức bối này, Khang hít một hơi thật sâu, giọng anh nhỏ nhưng rõ ràng trong đêm vắng:
— Chuyện lần trước… tao xin lỗi mày, là tại tao…
Tiến không quay đầu lại, nhưng đôi vai anh khẽ giãn ra:
— Kệ đi, tao cũng không nhớ là chuyện gì đâu.
Khang khựng lại, rồi lấy hết can đảm hỏi thẳng câu hỏi đã ám ảnh anh suốt nhiều ngày:
— Bữa đó… là mày còn thức đúng không?
Tiến bỗng bật cười, một nụ cười trầm thấp nhưng đầy vẻ nam tính:
— Ừm… tao giả bộ ngủ thôi. Mà thôi không sao đâu, tao sẽ giữ kín chuyện này cho mày, đừng lo. Tao không phải hạng người hay đi rêu rao chuyện của bạn bè.
Khang thở phào một cái, cảm giác như một tảng đá ngàn cân vừa được nhấc khỏi lòng. Anh quay sang nhìn Tiến, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn pha lẫn chút bối rối:
— Mày không giận tao chứ?
Tiến quay sang, vỗ mạnh vào vai Khang một cái đầy thân thiết:
— Có gì đâu giận mày, khùng quá, yên tâm đi.
Khang cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Tiến xuyên qua lớp vải quân phục, lan tỏa khắp cơ thể. Anh ngập ngừng, hỏi thêm một câu táo bạo mà chính anh cũng không ngờ mình dám thốt ra:
— Mày nói vậy tao vui rồi, nhưng lúc đó… mày có sướng không?
Tiến nhìn thẳng vào mắt Khang, đôi mắt anh bừng lên một tia nhìn tinh quái và đầy nhục cảm. Anh cười khà khà, giọng khàn đặc:
— Không sướng sao bắn được mậy, hỏi vậy cũng hỏi! Mà nói thiệt là cảm giác cũng lạ lạ.
Lời khẳng định của Tiến như một chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa bản năng. Khang không thể kiềm chế được nữa, anh tiến lại gần, ngửi thấy mùi hương nam tính nồng nàn tỏa ra từ cơ thể Tiến.
— Mày….mày có muốn, tao làm lại cho mày nữa không?
Tiến không trả lời, nhưng anh bước vào góc khuất sau trạm gác, nơi ánh đèn không chiếu tới. Anh nắm lấy tay Khang, đặt trực tiếp lên vùng hạ bộ đang căng cứng của mình qua lớp quần dày.
— Bộ mày thèm thịt tao rồi à? Nó cũng đang nứng, muốn được xả đây nè.
Khang lập tức quỳ xuống, đôi tay run rẩy mở khóa quần. Dương vật của Tiến lại hiện ra, cứng ngắt và nóng hổi như một thanh thép vừa ra lò. Những đường gân nổi chằng chịt, đầu khấc đỏ hồng hừng hực sức sống.
Khang vùi mặt vào, liếm sạch những giọt dịch hưng phấn đầu tiên. Anh ngậm sâu, bú liếm cuồng nhiệt như muốn bù đắp cho những ngày dài chờ đợi.
Tiến dựa lưng vào tường, đầu ngửa ra sau, tiếng rên rỉ “hự… hự…” vang lên liên hồi. Anh đưa tay luồn vào tóc Khang, ấn sâu đầu bạn mình xuống. Cảm giác cái miệng ấm nóng bao bọc lấy sự cứng cáp của mình khiến Tiến tê dại.
Tiếng “Ọc..ọc” vang lên át đi cả tiếng gió rít đêm.
– “Ưm…..ấm….sướng quá… ah…ưm…ngậm sâu vô…đúng rồi…ưm… ah…ah…sướng quá” – Tiến
-“Ưmmmm cặc mày ngon quá….tao thèm…..” – Khang
– “Tao thấy mày nhìn tao….ah… thèm thuồng lâu rồi…..tao cũng nghi nghi rồi…ah….đã quá….” – Tiến
– “Ưm…chụt…ọc…ọc…tao bú vầy mày sướng không” – Khang
– “Aaaaa…sướng….đã cặc quá…..tao cho mày bú mỗi ngày luôn” Tiến.
– “Ưm….đã vậy….mày nói thiệt hả….ưm…ọc…ọc…tao muốn ăn cặc mày mỗi ngày…..ưm…sướng không?”
-“Má!! Sướng quá….aaaa…sướng cặc quá, tao sắp ra…aaaa…ăn hết tinh tao đi…”
Tiến rên rĩ, gồng cứng người, các múi thịt trên cơ thể siết chặt. Anh bắn những dòng tinh khí nóng hổi vào miệng Khang.
“ỌC….ỌC…ỌC…”
Khang tận hưởng nó như một phần thưởng quý giá. Cả hai lại đứng vào vị trí trực, súng vác vai trang nghiêm, nhưng trong đôi mắt họ, một sự gắn kết mãnh liệt hơn cả tình đồng chí đã bắt đầu nảy nở.