Kỷ Tự Nam muốn Chu Châu qua đêm ở đây, nhưng Chu Châu lại không vui.
Cậu bị Kỷ Tự Nam bắt cóc và bỏ lại Thẩm Tự An và Lương Dịch Ngôn ở trường đua, điện thoại của cậu gần như bị nổ tung bởi hai người đó, Lương Dịch Ngôn gọi gần trăm cuộc, Thẩm Tử An gọi hơn chục cuộc gọi liên tục, mãi không thấy bắt máy mới ngừng gọi.
Kỷ Tự Nam cùng Chu Châu lái xe trở về, trời đã gần sáng sớm, chỉ có cổng chính của trường vẫn mở, dưới ánh đèn đường mờ ảo, Chu Châu nhìn thấy một bóng người quen thuộc qua cửa sổ xe.
Là Thẩm Tử An.
Anh vẫn mặc chiếc áo gió mặc ban ngày, khuôn mặt đã mất đi vẻ ấm áp trước đó, vẻ mặt đờ đẫn.
” Anh Thẩm!” Tim Chu Châu đập thình thịch, vội vàng kêu Kỷ Tự Nam đỗ xe chạy ra ngoài, ” Anh Thẩm, anh đang làm gì vậy, sao ở chỗ này muộn như vậy…”
Thẩm Tử An liếc cậu một cái, sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía người phía sau, lạnh lùng nói: “Quả nhiên là cậu.”
Da đầu Chu Châu tê dại, sợ hãi không dám quay đầu lại, cảm giác lừa dối Thẩm Tử An càng thêm mãnh liệt.
Thẩm Tử An không nói thêm nữa mà bảo cậu: “Chu Châu, anh về công ty.”
“A? Anh đi muộn thế à?”
“Ừ.” Thẩm Tử An nhìn vào mắt thanh niên, ngón tay co quắp ở bên cạnh, “Em có muốn đi cùng anh không?”
Chu Châu sửng sốt: “Em đi làm gì?”
Cổ tay cậu đột nhiên bị nắm lấy, Chu Châu rốt cuộc xoay người lại, sắc mặt Kỷ Tự Nam lạnh như băng, nắm lấy cổ tay cậu rất mạnh, nhưng ánh mắt lại không có rơi vào cậu mà nhìn chằm chằm Thẩm Tử An.
Chu Châu nuốt nước bọt, lại nhìn Thẩm Tử An, lặp lại: “Em đi làm gì chứ, anh Thẩm, em sợ gây phiền toái cho anh…”
Họ nhìn nhau không nói nên lời.
Một lúc sau, Thẩm Tử An nhéo nhéo lông mày, như muốn thỏa hiệp: “Trong thời gian tới anh sẽ rất bận, không thể chăm sóc cho em được.”
“Chu Châu, em đã suy nghĩ quá lâu, chờ đợi làm anh rất buồn.”
Anh đến gần cậu và nắm lấy bàn tay còn lại của cậu: “Anh hy vọng em có thể cho anh một câu trả lời trong thời gian này, và đừng từ chối anh, được chứ?”
Anh Thẩm có vẻ rất buồn.
Mấy ngày nay Chu Châu hơi lơ đãng, trong đầu tràn đầy những lời Thẩm Tử An nói với cậu đêm đó.
Đúng, lúc đó cậu không trực tiếp từ chối, anh Thẩm nói cho cậu thời gian suy nghĩ, nhưng sau khi suy nghĩ, cậu và Kỷ Tự Nam đã ở bên nhau…
Chết tiệt, sao cậu lại vô nhân tính đến thế!
“Chu Châu, đến lượt cậu, Chu Châu? Sao ngẩn ngơ vậy?”
Chu Châu ngơ ngác ậm ờ, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, Vương Trạch vỗ đầu cậu: “Cậu làm sao vậy? Trông như không tỉnh táo, uống chút nước rồi tỉnh lại, lát nữa còn ra sân. Để tỷ số hạ xuống tôi không tha cho cậu đâu!”
Hôm nay có trận đấu bóng rổ, không phải là trận đấu chính thức mà là trận giao hữu giữa hai trường đại học.
Chu Châu uống nửa chai nước khoáng, lại rửa mặt mới tỉnh táo hơn, vừa bước vào sân lập tức bỏ lại tất cả bừa bộn, đây là bài tập tốt cho việc đổ mồ hôi, vận động mạnh làm hormone tăng cao, cậu có thể bung xoã mà không cần lo lắng hay suy nghĩ nữa.
Trận đấu kéo dài nửa giờ, cuối cùng Chu Châu nhận được đường chuyền, búng tay thực hiện ba điểm, toàn bộ khán giả đều hò reo.
Chàng trai lập tức cười toe toét, cười rạng rỡ và tự tin, đứng giữa sân bóng rổ, rất chói mắt.
Vương Trạch tiến tới ôm cậu, Chu Châu lại né tránh: “Đội trưởng, cả người cậu đầy mồ hôi…”
Hứa Kỳ đưa nước cho cậu: “Giỏi lắm Chu Châu, lâu rồi cậu không đến tập, cứ tưởng hôm nay cậu sẽ bị dập chết, tớ đánh giá thấp cậu rồi. Kỷ Tự Nam ký túc xá cậu cũng tới xem đó.”
…Kỷ Tự Nam?
Chu Châu theo hướng nhìn của Hứa Kỳ nhìn về phía một góc, sờ mũi, nhìn trời, nhìn mặt đất, cuối cùng đi tới.
“…Sao anh lại ở đây?” Cậu thậm chí còn không nói với y rằng hôm nay cậu có trận đấu.
Kỷ Tự Nam nhìn Chu Châu sắc mặt đỏ bừng, không có trả lời, ngược lại hỏi: “Cô ấy là ai?”
“Ai?” Chu Châu quay đầu lại, chỉ có Vương Trạch và Hứa Kỳ đứng ở đó, Vương Trạch là ban trưởng ban thể thao, Kỷ Tự Nam cũng biết cậu ta, “Ý anh là Hứa Kỳ? Cô ấy cũng là người ban thể thao, hôm nay cô ấy đến đây làm hậu cần.”
Kỷ Tự Nam nói “Ừ. Trận đấu kết thúc rồi à? Về ký túc xá chứ?”
“…Ừm.”
……….
Chu Châu bị người đỡ lên bàn hôn.
Ký túc xá vẫn chỉ có Kỷ Tự Nam và Chu Châu.
Ngày hôm đó Lương Dịch Ngôn đua xong cũng không quay lại, sau đó Chu Châu mới biết hắn và Thẩm Tử An đua xe xong, phát hiện Chu Châu đã mất tích, suýt nữa thì hắn đã đánh nhau với Thẩm Tử An, nếu như người bên cạnh không ngăn hắn lại, hắn gần như đã đập nát chiếc xe.
Cậu không biết hắn có giận hay không nhưng hắn không trả lời tin nhắn.
“Tại sao em không nói cho anh biết về trận đấu?” Kỷ Tự Nam hỏi cậu.
Chu Châu liếm lưỡi, do dự một chút, bàn tay đẫm mồ hôi để lại vết nước trên bàn: “Trận đấu nhỏ thôi, không có gì đâu…”
“Không có gì?” Kỷ Tự Nam hỏi: “Ống tay lớn như vậy, em có biết ngực của em đều lộ ra ngoài không?”
“A!” Đầu lưỡi của cậu bị cắn mạnh, Chu Châu bật khóc. “Ngực cái gì?! Đây là cơ ngực!”
Cậu tức giận: “Không phải mọi người đều ăn mặc như thế này khi chơi bóng rổ à? Hơn nữa, em là con trai, lộ ra tí thì sao?”
Kỷ Tự Nam vén bộ đồng phục bóng rổ lên, cúi đầu, ngậm núm vú cương cứng vào miệng, Chu Châu trợn mắt khó tin.
Tại sao nơi Kỷ Tự Nam mút lại… gợi cảm như vậy…
Một cảm giác tê dại từ lồng ngực truyền đến, lưng Chu Châu ngứa ngáy như có kiến bò trên người, Kỷ Tự Nam vừa liếm vừa mút, mút núm vú vốn hơi trũng xuống cho đến khi chúng căng cứng, đỏ như máu, rồi lại cắn một miếng.
Cắn đầu vú còn chưa đủ, hai bên cơ ngực căng phồng còn in dấu răng.
Chu Châu biết y muốn làm gì, trong lòng vừa vui vừa giận: “Lộ tí thôi mà! Nếu có người nhìn thấy sẽ nói là bạn gái cắn đó!”
“Anh không có bạn gái.” Kỷ Tự Nam ngước mắt nhìn anh, cởi quần và thả con cặc ra, “Anh có bạn trai.”
Con cặc màu đỏ đâm thẳng vào giữa hai chân cậu, đẩy cậu ra hoàn toàn và kéo căng cậu ra, Chu Châu cảm thấy Kỷ Tự Nam thật sự thay đổi, cậu vừa đánh bóng xong, còn chưa tắm, cả người bao phủ mồ hôi, vậy mà y có thể chịu đựng được mà bú liếm rồi đụ cậu.
Kỷ Tự Nam ôm chặt lấy cậu, nhịp nhàng đẩy hông, con cặc to lớn đè lên từng tấc trong lồn cậu, còn hỏi: “Thẩm Tử An cũng đụ em trong ký túc xá à?”
Vách thịt đột nhiên vặn vẹo, lực siết chặt đột ngột khiến Kỷ Tự Nam rên rỉ, y biết câu trả lời từ phản ứng của Chu Châu, im lặng đâm mạnh, liên tục đưa tay ngón vào lỗ, khiến nó chặt đến nỗi cậu thậm chí không thể nói được một từ.
Cậu nhìn khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của Kỷ Tự Nam, phát hiện lỗ tai y lại đỏ bừng, cơ thể Kỷ Tự Nam rất trắng, cho nên mỗi lần cùng cậu làm tình mãnh liệt, vết đỏ trên người cực kỳ rõ ràng.
Cậu không muốn tiếp tục như vậy nữa, nhưng lại không thể cưỡng lại được khuôn mặt của Kỷ Tự Nam, hồi còn nhỏ cậu đã từng bị mê hoặc, hiện tại vẫn không thể làm gì được y.
“Ha….ah…ưm…Kỷ Tự Nam…” Chu Châu dùng tay chạm vào vết đỏ ở khóe mắt của y, vô thức nói: “Nếu anh đi quay AV, nhất định cậu sẽ kiếm được rất nhiều tiền…”
Kỷ Tự Nam dừng lại, sắc mặt lạnh lùng đâm vào trong, lồn của cậu bị đụ thành một cái lỗ tròn khó tin, gần như trong suốt, quấn quanh gốc cặc dày đặc, Chu Châu cũng nhận ra mình đã nói sai, muốn bù lại: “Không, không, GV cũng được…ah! Ha….ha!”
Công kích của thanh niên càng ngày càng hung hãn, Chu Châu chẳng mấy chốc đã bị đụ mạnh đến mức không thể nói nhảm được nữa, lồn nhỏ biến thành bùn nhão, nước dâm dồi dào bị đánh thành bọt trắng, dính trên lông mu của Kỷ Tự Nam.
“Thiếu tiền? Muốn anh bán mình nuôi em à?” Kỷ Tự Nam hỏi hùa theo cậu.
“Không, không, ha….ahh…ưm…em sai rồi…”
“Nếu em thiếu tiền sao không hẹn hò với anh? Mọi thứ anh có đều là của em.”
Chu Châu chỉ là rên rỉ không đáp, cậu biết Kỷ Tự Nam còn chưa nói xong, tiền là của cậu, con cặc cũng là của cậu, sợ đến lúc đó cậu không những có tiền tiêu mỗi ngày, mà còn có một con cặc để ăn mỗi ngày!
Những đường gân xanh trên trán Kỷ Tự Nam nổi rõ, hơi thở không ổn định, y siết chặt eo và hông, đụ vừa mạnh vừa nhanh khiến lồn cậu co giật không ngừng.
Hai người đụ nhau kịch liệt, nhiệt độ dần dần tăng lên, vui vẻ không để ý cửa phòng ký túc xá mở ra một góc, có một bóng người đứng đó, nhìn không biết bao lâu.
Trên mặt Lương Dịch Ngôn đầy kinh hãi, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp mãnh liệt, bọt trắng bắn tung tóe suýt làm cay mắt, hai mắt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi: “Kỷ Tự Nam, tao sẽ giết chết mày!”