Kỷ Tự Nam đưa Chu Châu đến một căn hộ và kéo cậu vào phòng ngủ bất chấp sự vùng vẫy của cậu.
“Kỷ Tự Nam, sao cậu lại đưa tôi tới đây?” Chu Châu bị ép vào cửa, lo lắng nói: “Anh Lương và anh Thẩm…”
“Anh đi triệt sản.” Thanh niên lạnh lùng ngắt lời, nhưng lời nói lại hoàn toàn trái ngược với giọng điệu của y, “Để anh đụ em, anh muốn bắn vào trong em.”
“…” Chu Châu hạn hán lời, liên tục mở miệng, “Kỷ Tự Nam, cậu điên rồi sao?”
Kỷ Tự Nam quả thực điên rồi, y phát điên khi biết Chu Châu có thể thích Thẩm Tử An, y phát điên khi nghe thấy Chu Châu rên rỉ điên cuồng khi bị Thẩm Tử An đụ trong phòng tắm.
“Ai đến trước được phục vụ trước, anh quen biết em trước, tại sao Thẩm Tử An làm được còn anh thì không?”
“Cái gì đến trước được trước?” Chu Châu cảm giác được thanh niên lạnh lùng cọ sát gáy mình, khó chịu nghiêng đầu, “Không phải tôi gặp anh Thẩm ở kí túc xá trước à, sau đó cậu mới chuyển đến mà?”
Gáy đột nhiên bị nhéo, Kỷ Tự Nam quay đầu nhìn về phía Chu Châu, hai người nhìn nhau, trong mắt thanh niên hiện lên một tia u ám khó tả, khi nội tâm Chu Châu dần dần trở nên bất an, Kỷ Tự Nam nói: “Xem ra là em thật sự không nhớ ra anh đâu, bé Chu Mập.”
Kỷ Tự Nam mắc một căn bệnh hiểm nghèo khi mới 5 tuổi, sức khỏe của y kể từ đó không được tốt, khoảng thời gian đó trùng với giai đoạn quan trọng trong sự nghiệp của cha mẹ Kỷ, họ không thể chăm sóc đầy đủ cho y nên đã gửi y về nhà bà ngoại ở quê để dưỡng bệnh.
Trẻ em ở nông thôn học muộn, đa số phải bảy, tám tuổi mới bắt đầu vào lớp một, chỉ một số ít có thể đi học mẫu giáo, vì vậy giai đoạn trước bảy tuổi là thời điểm các bé ở độ tuổi mẫu giáo hoang dã nhất, đặc biệt là mấy cậu nhóc, câu cá, bắt chim, nghịch bùn là trò chơi hàng ngày. Bà nội Kỷ ban đầu muốn Kỷ Tự Nam kết bạn nhiều hơn, nhưng đám nhóc không thích y vì y không chạy nhanh và không thích nói chuyện nên miễn cưỡng đưa y đi cùng, ngoại trừ một cậu bé mũm mĩm ngày nào cũng chạy đến gõ cửa, dài giọng hét lên: “Nan Nan——tớ đến chơi với cậu——”
Kỷ Tự Nam nghe thấy bà ngoại của cậu bé gọi cậu là “bé Chu Mập”.
Không ai muốn chơi với bé Chu Mập, đám trẻ con bảo cậu là con hoang không có cha, Chu Mập nghe được bọn nhóc nói cũng không tức giận, chậm rãi trả lời: “Tớ không cần có cha, tớ chỉ muốn mẹ thôi.”
Bà ngoại nói mẹ cậu là người mẹ tốt nhất trên đời, chỉ cần mẹ là đủ.
Cậu nhóc nói với Kỷ Tự Nam: “Tớ mới không thèm chơi với họ, bọn họ chơi cùi hơn tớ nhiều. Lần trước tớ thắng có một trận chọi gà thôi mà Trương Tiểu Thảo khóc nhè mãi. Chơi chán lắm.”
Nếu cậu không trông như sắp khóc khi nói điều này thì có lẽ mức độ đáng tin sẽ tăng lên.
Sau đó Chu Mập trở thành khách quen ở nhà Kỷ Tự Nam, cậu sẽ mang cho Kỷ Tự Nam que bột chiên và hộp hẹ của bà ngoại, sau đó ăn bánh kem ngọt ngào của Kỷ Tự Nam, cậu còn cùng Kỷ Tự Nam ngồi trên ghế sofa xem phim hoạt hình “Cuộc phiêu lưu của chú cá chép nhỏ” trên TV, khi nhìn thấy bà bong bóng biến mất, y đau lòng khóc: “Hức hức, bà ơi, bà ơi, đừng chết -” vừa lấy tay áo lau nước mắt vừa nói nhảm, cậu rút khăn giấy đưa cho Kỷ Tự Nam: “Nan Nan, đừng khóc, đều là giả.”
Đôi khi Chu mập cũng gặp rắc rối, bị bà ngoại dùng chổi đuổi, cậu sẽ chạy tới chỗ Kỷ Tự Nam trốn, cậu biết Kỷ Tự Nam xinh đẹp lại hiểu chuyện, không ai nỡ lớn tiếng trước mặt y. Để trả ơn Kỷ Tự Nam, Chu Mập cũng sẽ chia sẻ hộp kho báu của mình với y, trong đó có một cuốn sách vẽ đã dùng một nửa, một con ếch có thể nhảy rất xa chỉ bằng một cú nảy, một số viên sỏi đặc biệt tròn và một ít đồ cậu gấp bằng giấy… Nó xoắn đến mức không nhìn nổi đó là cái gì.
Cậu lấy ra một chiếc nhẫn hình tròn đưa cho Kỷ Tự Nam: “Đây là chiếc nhẫn tớ gấp tặng cậu.”
Cậu liếc nhìn Kỷ Tự Nam xinh đẹp như búp bê, hai má đỏ bừng, lắp bắp nói: “Lớn lên tớ sẽ mua cho cậu đồ đắt tiền nha, Nan Nan, cậu có đồng ý lấy tớ không?”
Kỷ Tự Nam năm tuổi cúi đầu đeo chiếc nhẫn giấy lớn hơn vào ngón tay, gật đầu nói: “Được.”
Kỷ Tự Nam chỉ ở đây có ba tháng, y đột nhiên đến rồi đi, một buổi sáng nọ, cha mẹ Kỷ lái xe tới, nói với y rằng mọi việc đã ổn định, có thể đưa y về, họ lái xe rời đi. Cửa sổ nhìn về phía cửa nhà Chu Mập, y biết lúc này Chu Mập nhất định vẫn đang ngủ, cho nên nói lời tạm biệt là không thể.
Sau này, khi lớn lên, Kỷ Tự Nam gọi điện cho bà nội, mới biết Chu Mập tên là Chu Châu.
Lại đến khi Kỷ Tự Nam lên cấp hai, những ký ức đó đã trở nên xa vời vô cùng, dường như bị bao phủ bởi một tầng sương mù, y muốn gặp lại Chu Châu, biết được ngôi trường cậu đang theo học nên đã đáp chuyến bay kéo dài bốn tiếng đồng hồ để tìm lại ký ức về chiếc nhẫn giấy đã cũ nát.
Chu Mập không thể gọi là Chu Mập được nữa, cậu gầy đi và cao hơn, bước ra khỏi giảng đường, tay cầm một quả bóng rổ, được mọi người vây quanh, thế nhưng cậu vẫn thích cười như ngày xưa. Kỷ Tự Nam đứng sau một gốc cây chờ Chu Châu đến gần, lúc y đang định bước ra ngoài gọi tên Chu Châu thì có một giọng nói khác nhanh hơn y…
“Chu Châu! Đây là thư tình tớ viết, mong cậu hãy nhận lấy.”
Có nam sinh bắt đầu la ó, trộn lẫn với giọng nói ngượng ngùng và lo lắng của nữ sinh, Kỷ Tự Nam nghe thấy Chu Châu lảo đảo từ chối: “Xin lỗi, hiện tại tôi không có ý định yêu đương, xin hãy thu lại cái này.”
Sau khi cô gái rời đi, có người hỏi Chu Châu tại sao cậu lại từ chối, cậu thực sự không muốn yêu hay chỉ là không thích cô ấy, Chu Châu cười khà khà mấy tiếng rồi nói, đúng vậy, cậu không thích cô bé kia, cậu muốn lên đại học rồi yêu đương với một cô gái xinh đẹp năng động.
Cho đến khi Chu Châu đi xa, Kỷ Tự Nam cũng không gọi cậu.
Giống như năm tuổi, y lặng lẽ đến rồi đi cũng lặng lẽ.
Kỷ Tự Nam vốn tưởng rằng y sẽ không bao giờ gặp lại Chu Châu nữa, ký ức về Chu Mập cùng y lúc năm tuổi sẽ cùng nhau chôn cất. Mãi đến ngày đầu tiên của năm thứ nhất, y mới nhìn thấy khuôn mặt tươi cười quen thuộc đó ở phòng đăng ký sinh viên mới.
“Nan Nan?” Chu Châu tựa hồ bị một quyền nặng nề đánh vào đầu, hồi lâu không có phản ứng, “Nan Nan, cậu thật sự là Nan Nan?!”
Cậu chật vật xoay người, hai tay ôm lấy khuôn mặt Kỷ Tự Nam, nhìn trái nhìn phải, lên nhìn xuống, cuối cùng dùng con búp bê trong ký ức đè lên khuôn mặt tuấn tú như đó hoa cao lãnh trước mặt.
Thì ra người bà nội Kỷ gọi không phải Nan Nan mà là Nam Nam!! Con búp bê mà cậu mong mỏi không phải là con gái mà là con trai!!
Chu Châu sụp đổ.
Khi đó cô bé xinh như búp bê đột nhiên rời đi, cậu đã đau buồn rất lâu, cậu còn khóc nhè, thậm chí không buồn ăn cơm, nhưng mười bốn năm sau, cậu chợt biết được cô bé mình mong mỏi là Kỷ Tự Nam!!
Chu Châu thật sự chảy nước mắt, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao một cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp dễ thương như thế giờ đây lại cao như vậy? Tuy rằng vẫn rất xinh đẹp, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác!!
“…Tôi luôn nghĩ cậu là con gái.”
“Con gái?” Kỷ Tự Nam đưa tay vào giữa hai chân Chu Châu, dùng sức xoa xoa: “Ai là con gái?”
Chu Châu vặn eo né tránh, phản bác: “Tôi đột nhiên mọc ra! Tôi không phải con gái!”
“Nó đột nhiên mọc ra thì đi tìm Thẩm Tử An à? Tại sao em không đến tìm anh? Tại sao em lại chủ động cho Thẩm Tử An đụ?”
Chu Châu không nói nên lời, như thế thì sẽ gặp rắc rối với anh Thẩm phải không?
“Vậy nếu tôi tìm cậu, cậu sẽ không đụ tôi chứ?”
Kỷ Tự Nam cởi quần Chu Châu, đáp lại bằng hành động – đụ.