Chu Châu không biết Kỷ Tự Nam làm sao đi đến kết luận này, cũng giống như Thẩm Tử An trước đây.
Hai người đang bế tắc, giường bên cạnh bỗng truyền ra một âm thanh nhỏ, Chu Châu như chim sợ cành cong, không kịp suy nghĩ đã đẩy Kỷ Tự Nam xuống, nhấc chăn bông lên che kín cả hai người.
Qua mấy phút, sau khi xác nhận Thẩm Tử An chỉ lật người chứ không tỉnh lại, Chu Châu thở phào nhẹ nhõm, Kỷ Tự Nam còn chưa kịp mở miệng đã bị cậu chặn lại: “Đừng nói nữa, tôi muốn ngủ.”
“…Đừng hỏi tôi nữa, Kỷ Tự Nam.”
Vào mùa thu năm Chu Châu tròn mười chín tuổi, cuối cùng cậu cũng có những lo lắng liên quan đến tình yêu.
Chỉ là rắc rối này rất khác với những gì cậu tưởng tượng ban đầu.
Làm sao có thể tưởng tượng được người bạn cùng phòng mà cậu luôn coi như anh trai, bạn tốt, cùng cái đùi to bự mà cậu chăm chỉ ôm lấy, lại thực sự có hứng thú với cậu?! Lại còn hai cái!!!
Vốn dĩ cậu không có nghĩ tới chuyện của Thẩm Tử An, cũng không muốn nghĩ tới, nhưng còn có một Kỷ Tự Nam khác, mấu chốt là hai người đều nhìn rất thẳng! Kể từ khi cậu mọc thêm lồn nhỏ, mọi thứ trở nên rất kỳ lạ.
Chu Châu hiện tại ở trong ký túc xá thật sự không vui, cậu không muốn gặp phải Kỷ Tự Nam hay Thẩm Tử An, huống chi là hai người này cùng một lúc! Không chọc được thì trốn, cậu đặt khách sạn, sau giờ học không đi đâu, chỉ về khách sạn ở.
Ngày hôm đó buổi học kết thúc như thường lệ, Chu Châu vừa rời khỏi giảng đường đã bị chặn lại, nhìn thanh niên nhàn rỗi trước mặt, trong nháy mắt nước mắt cậu đã trào ra, sắp khóc tới nơi rồi
“Anh Lương!!!”
Ai hiểu được, sau khi bị hết người này đến người khác phản bội tình anh em, cậu lại vô cùng xúc động khi nhìn thấy Lương Dịch Ngôn, người chỉ coi cậu như em trai mình! Thế giới này vẫn còn có trai thẳng! Trên đời vẫn còn có anh em!
Lương Dịch Ngôn giật mình trước cái ôm của Chu Châu: “Sao thế, bé út? Mới bao nhiêu ngày mà em nhớ anh nhiều như vậy rồi?”
Chu Châu liên tục gật đầu: “Em cũng nghĩ thế!”
Từ giờ trở đi, tất cả những gì cậu còn lại chỉ là tình bạn quý giá và trong sáng với anh Lương!
Nụ cười của Lương Dịch Ngôn càng sâu, đôi mắt hoa đào tràn đầy cảm xúc, hắn mở cửa xe, nói với Chu Châu: “Đi thôi. Anh trai đến dắt em đua. Em có muốn đi không?”
Lương Dịch Ngôn đưa Chu Châu đến một trường đua ở ngoại ô.
Vài người đã đến hội trường, khi Lương Dịch Ngôn xuất hiện với một gương mặt mới, lập tức thu hút rất nhiều người đến xem.
“Anh Ngôn, đây là ai? Sao trước giờ chưa bao giờ nhìn thấy cậu ấy?”
“Chu Châu, tôi…” Dừng một chút, Lương Dịch Ngôn liếc nhìn Chu Châu, nói tiếp: “Em trai tôi.”
Đúng vậy, em trai, Chu Châu trong lòng vô cùng tán thành, gật đầu.
“Em trai Chu Châu.” người đàn ông gọi như thân quen đã lâu, “Em trai cũng chơi đua xe à?”
Lương Dịch Ngôn cau mày, ngắt lời hắn: “Em trai của tôi chứ không phải em trai cậu, đừng gọi bừa.”
Đường đua này rất rộng lớn, trong khi Lương Dịch Ngôn thay quần áo thì Chu Châu đi vòng quanh, nhưng không có ai đua, chỉ riêng đường đua cũng không có gì thú vị, cậu ngồi đó chán nản ăn uống. Mọi người đều ngồi ở bên cạnh đó, Chu Châu quay đầu lại nhìn lung tung, nhất thời sửng sốt.
“…Anh Thẩm? Sao anh lại ở đây?!”
Thẩm Tử An mặc áo khoác gió, khí chất không hợp với đám phú nhị đại và trường đua xung quanh, anh làm ngơ trước sự ngạc nhiên của Chu Châu, dường như thản nhiên trả lời: “Lương Dịch Ngôn đăng một story trên wechat và ghim vị trí. Anh tò mò nên muốn đến xem hôm nay cậu ta định làm gì.”
Anh nhìn Chu Châu: “Sao vậy, bất tiện à?”
Chu Châu không dám nói bất tiện, nhưng… anh thật sự đến xem sao? Tại sao tư thế này lại khiến cậu có ảo giác như đang làm nhiệm vụ canh gác!
Lương Dịch Ngôn thay một bộ đồ đua màu xanh đen, bộ đồ đua này được thiết kế và tùy chỉnh đặc biệt, đơn giản nhưng rất đẹp trai, đây là lần đầu tiên hắn mặc nó sau khi chỉnh sửa. Thế nhưng, khi hắn ôm chiếc mũ bảo hiểm trên tay bước ra liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc và bắt mắt bên cạnh Chu Châu, hắn quên mất việc phải tỏ ra lạnh lùng cool ngầu của mình, gần như nghiến răng mà nói , “Thẩm Tử An, sao anh lại ở đây?”
Thẩm Tử An liếc nhìn Chu Châu, lại nhìn Lương Dịch Ngôn, cười không rõ ý tứ.
“Tại sao tôi không thể ở đây?”
Những người ở gần đó thấy bầu không khí giữa hai người không ổn, phần lớn đều quen thuộc với Lương Dịch Ngôn nên tưởng chừng như đang cố gắng giúp họ làm hòa nhưng thực chất lại giúp Lương Dịch Ngôn tìm một chỗ đứng.
“Ừ, sao anh không đến được? Anh Ngôn, chỗ của chúng ta không mở cửa cho công chúng sao?”
“Đúng vậy, anh chàng đẹp trai này, anh cũng thích đua xe phải không? Chúng ta đến cùng đua đi.”
“Anh Ngôn, các anh biết nhau rồi. Vì chúng ta đều thích chơi, sao không chơi cùng nhau? Vừa lúc chúng ta có một cuộc thi, hai người đua thử xem?”
Lương Dịch Ngôn hừ lạnh: “Anh ta có thể?”
Thẩm Tử An không chút do dự: “Cậu có thể thử xem.”
Chu Châu không hiểu tại sao lại phát triển thành thế này, Lương Dịch Ngôn đua xe là chuyện thường ở huyện rồi, nhưng cậu chưa bao giờ nghe nói anh Thẩm biết đua xe.
Ở đây Lương Dịch Ngôn có xe đua và quần áo đua riêng, nhưng Thẩm Tử An thì không, một trong những người kia cho anh ấy mượn của mình, màu nền của xe đua và quần áo chủ yếu là trắng đỏ, Thẩm Tử An hiếm khi mặc quần áo sặc sỡ như thế, nhưng khi bước ra khỏi phòng thay đồ lại không hề có cảm giác lạc lõng, màu đỏ tươi làm nổi bật khí chất của anh, ánh mắt từ dịu dàng ngày xưa chuyển sang sắc bén.
“Bé út.” Lương Dịch Ngôn đứng ở trước xe gọi Chu Châu, “Muốn lên xe anh không?”
“Chu Châu bị say xe, bỏ đi.” Thẩm Tử An lạnh lùng nói: “Sao em không đợi ở vạch đích xem ai sẽ đến trước.”
Chu Châu nuốt nước bọt, mùi thuốc súng nồng nặc này là xảy ra chuyện gì…
Hai người đội mũ bảo hiểm, không biết có phải ảo giác hay không, dường như họ đều nhìn về phía cậu trước khi khởi hành, sau đó gầm lên một tiếng, hai chiếc ô tô một xanh một đỏ phóng đi và biến mất trong tích tắc.
Đám đông người xem reo hò và huýt sáo không ngừng, Chu Châu nhớ lại những gì Thẩm Tử An đã nói, hỏi những người kia: “Bây giờ em có nên về đích đợi không?”
“Đi thôi, anh đưa em đến đó.” Anh chàng nói chuyện đầu tiên với Chu Châu nhảy ra, “Em đợi ở đây một lát, anh sẽ mang xe tới.”
Chu Châu đứng ở nơi đó, nghĩ tới mùi thuốc súng giữa Lương Dịch Ngôn cùng Thẩm Tử An, cùng bóng dáng xe của bọn họ phóng đi, trong lòng cậu luôn cảm thấy có chút bất an.
Vài phút sau, một chiếc Maybach màu xám bạc đỗ trước mặt cậu, Chu Châu bối rối trong giây lát, không phải chỉ xe đua mới có thể lái xe ở đây à, nhưng trước khi cậu kịp suy nghĩ, cậu đã mở cửa và bước vào.
Mãi cho đến khi nhìn chiếc xe quay đầu rời khỏi đường đua, Chu Châu mới nhận ra có gì đó không ổn, nhìn vào ghế lái thì thấy người điều khiển xe không phải là anh chàng nói sẽ chở cậu về đích, mà là…Kỷ Tự Nam?!