Chu Châu phát hiện góc độ mình nhìn Thẩm Tử An dường như đã thay đổi.
Trước đây cậu chỉ nghĩ anh đẹp trai, nhưng bây giờ lại giống kiểu đẹp trai khiến cậu không thể khép chân được.
Ngày thường, khi Thẩm Tử An nói gì đó với cậu, hoặc đưa cho cậu thứ gì đó, Chu Châu sẽ lập tức nghĩ đến hình ảnh khuôn mặt đẹp trai của Thẩm Tử An dính đầy tinh trùng của cậu, thậm chí bên tai còn tự động vang lên những lời anh nói trên giường khiến người ra mặt đỏ tim đập.
…Có vẻ như cậu trở nên hư hỏng rồi.
“Cậu đang nghĩ gì đó?”
Chu Châu thấp giọng “a” một tiếng, quay đầu nhìn Kỷ Tự Nam mặc bộ đồ thể thao màu trắng.
Kỷ Tự Nam cầm lấy ba lô của hai người, nói với cậu: “Đi thôi, chúng ta tập hợp lại.”
Tiết này là tiết thể dục, Chu Châu chọn quần vợt, vốn là muốn chọn chạy việt dã nhưng không được, vì vậy Kỷ Tự Nam tìm giáo viên thương lượng, thêm một chỗ cho y vào lớp quần vợt.
Kỷ Tự Nam là người mặc đồ trắng đẹp nhất mà Chu Châu từng thấy.
Rõ ràng đó là màu sắc đơn giản nhất nhưng khi y mặc nó luôn trông thật quý phái.
Giống như bây giờ, dưới cái nắng như thiêu như đốt trên sân tennis, những người khác đang vung vợt, hai mắt đau đến mức khó mở ra, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, Kỷ Tự Nam lại có một phong cách thư sinh hoàn toàn khác, y đội một chiếc mũ bóng chày, làn da trắng nõn dưới sự phản chiếu của ánh nắng mặt trời, trông như thể đang tham gia một lớp giáo dục thể chất nào đó, mỗi động tác của y đều giống như một thiếu gia muốn mua sân tennis này để thử sức mình trước.
Chu Châu có chút mệt mỏi, nhàm chán chơi quả bóng tennis trong tay, hôm nay cậu có chút không ổn, tinh thần uể oải, đầu ong ong.
Cậu ngơ ngác nghĩ, chẳng lẽ là say nắng?
Lại ngẩng đầu lên, Kỷ Tự Nam đang đứng cách đó không xa đột nhiên quăng vợt trong tay, đi về phía cậu.
“……Chuyện gì vậy?”
Đôi môi mỏng của Kỷ Tự Nam mím thành một đường thẳng, vẫn là vẻ mặt như cũ, nhưng Chu Châu dường như đọc được một tia không vui.
“Cậu bị thương, sao không nói gì?”
“A?” Chu Châu thực sự rất khó hiểu.
Bị thương? Người cậu có chỗ nào bị đau đâu.
Trong lúc Chu Châu đang nhìn quanh tìm kiếm điều gì không ổn thì Kỷ Tự Nam đã xin phép giáo viên, nắm lấy cổ tay và kéo cậu ra khỏi sân tennis.
“Tôi thực sự không bị thương…”
Tiếng giày thể thao cọ vào gạch rất chói tai, Chu Châu loạng choạng bị đẩy vào một căn phòng, nhìn thấy ánh mắt Kỷ Tự Nam, cậu nuốt xuống lời định nói.
Chu Châu chưa từng thấy Kỷ Tự Nam tức giận, dù có chuyện gì xảy ra, y tựa dường như luôn có thể duy trì vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí còn không giống người phàm hơn anh Thẩm.
“Quần, cởi ra.”
Chu Châu trợn to hai mắt, vô thức khép chân lại, hỏi: “Tại sao?!”
Kỷ Tự Nam không có phản ứng mà đi thẳng kéo quần đùi của thanh niên, Chu Châu vừa hoảng vừa sợ, nắm chặt không chịu buông ra.
“Cậu đang làm gì vậy, Kỷ Tự Nam?!”
Một bàn tay mảnh khảnh vươn ra trước mắt cậu, đầu ngón tay nhuốm đầy vết đỏ và nồng nặc mùi máu, Chu Châu ngơ ngác nhìn ngón tay của Kỷ Tự Nam, lợi dụng khoảng trống này, Kỷ Tự Nam đưa tay cởi quần đùi cậu ra.
Chàng trai đang mặc một chiếc quần lót màu trắng, nhưng chúng vô tình bị kéo xuống cùng lúc, lớp vải trắng đã thấm đẫm máu đỏ sậm, thậm chí đến tận chân cậu cũng bị dính rất nhiều.
Nhưng không phải vấn đề chính.
Ánh mắt Kỷ Tự Nam rơi thẳng vào khe thịt hơi hé mở, giọng nói lạnh lùng: “Đây là cái gì?”
Chu Châu thực sự không ngờ rằng mình lại còn có kinh nguyệt.
Lần trước đi bệnh viện bác sĩ cũng không có nhắc đến, cậu là trai thẳng mười chín năm, với đầu óc của cậu, thực sự chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này!
Cậu nhìn mép lồn bẩn thỉu của mình, đầu óc hỗn loạn, cho nên khi nghe được câu hỏi của Kỷ Tự Nam, cậu gần như không cần suy nghĩ trả lời: “Lồn á.”
Không khí dường như đóng băng trong giây lát.
Đụ má…….
Chu Châu tỉnh lại sau, muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, vội vàng kéo quần lên, lại bị Kỷ Tự Nam giữ tay lại.
“Nó đã bẩn rồi, cậu còn muốn mặc nó à?”
Chu Châu căn bản không dám nhìn y, Kỷ Tự Nam phát hiện cậu có lồn, còn trong tình huống kinh nguyệt còn dính trên tay y……
Kỷ Tự Nam bình thường bị bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, lần này y chắc chắn sẽ buồn nôn mà chết.
“Trở về lại tính.” Chu Châu lắp bắp, do dự nói: “Dù sao quần của tôi màu đen, không nhìn kỹ thì không thể biết được…”
Kỷ Tự Nam không nói gì, nhìn đầu tóc đen của thanh niên, cụp mắt xuống, lấy điện thoại ra tìm kiếm thứ gì đó, mấy phút sau, y nói với Chu Chu: “Chờ tôi ở đây, tôi sẽ sớm trở lại.”
“Không được phép chạy trốn một mình.”
Chu Châu bị Kỷ Tự Nam kéo vào phòng tắm của phòng tập thể dục trong nhà bên cạnh đấy, lúc này đang tổ chức lớp học, ở đó gần như không có ai.
Cậu cay đắng nhìn cái lồn bẩn thỉu của mình rồi thở dài.
Chuyện này nên làm sao giải thích với Kỷ Tự Nam… Không, có lẽ không cần giải thích, thân thể cậu quái dị như vậy, Kỷ Tự Nam nhìn thấy mớ hỗn độn này, có lẽ khi trở về về sẽ tự động tránh xa cậu.
Chu Châu mím môi, cảm thấy có chút không vui.
Tất cả đều là cái lồn nhỏ chết toi đột nhiên xuất hiện này!
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cửa phòng vang lên tiếng gõ, Chu Châu nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Là tôi.”
Kỷ Tự Nam ôm một túi đồ nhỏ trở lại, lúc y lục lọi trong túi, Chu Châu lén lút nhìn y, khuôn mặt thanh niên nóng rực, thậm chí còn có mồ hôi trên chóp mũi, đây là điều cậu chưa từng thấy trước đây.
“Tôi đã mua đồ lót, khăn lau và… băng vệ sinh.”
Kỷ Tự Nam mím môi, mở khăn lau ướt, ngồi xổm xuống trước mặt Chu Châu, Chu Châu giật mình, vội vàng nói: “Tôi, tôi tự làm…”
Kỷ Tự Nam mở mí mắt liếc cậu một cái, giọng nói lạnh lùng: “Cậu có biết dùng băng vệ sinh không?”
Chu Châu bị câu hỏi này làm cho sửng sốt mấy giây, nhịn không được phun ra hai chữ: “Không biết…”
“Mở chân ra một chút.”
Hơi nóng sôi sục nhanh chóng xông lên tai Chu Châu, cậu nhắm mắt lại, đập gáo làm muôi, dù sao thì mọi chuyện cũng đã như thế này rồi.
Kỷ Tự Nam đối mặt với thanh niên đang đứng ở mép toilet, hai chân dang ra hình chữ M, lông mày y lạnh lùng như đang đọc tài liệu học thuật, đôi bàn tay đẹp đẽ thích hợp để chơi đàn piano ướt đẫm cẩn thận lau sạch vết máu trên mép lồn mập mạp.
Cảm giác vừa lạnh vừa ngứa khiến Chu Châu không khỏi cắn môi dưới, nhìn Kỷ Tự Nam đang giúp mình dọn dẹp, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Đây là Kỷ Tự Nam, không những không ghét bỏ cậu, còn giúp đỡ cậu như thế này…
“Tự mình tách ra.”
“…Cái gì?” Chu Châu đắm chìm trong suy nghĩ, không kịp phản ứng.
“Lồn của cậu.”
Chu Châu: “…”
Sức chịu đựng của cậu thực sự đã được Thẩm Tử An nâng cao đến mức không còn kinh ngạc khi nghe Kỷ Tự Nam nói những lời như vậy với khuôn mặt như đoá hoa cao lãnh.
Kỷ Tự Nam mua một cái tampon dạng ống thông, vẻ mặt y vô cảm nhìn Chu Châu dùng tay mở ra mép lồn trắng nõn mềm mại, ánh mắt càng ngày càng tối.
Cái lỗ hẹp khép mở như đang thở, Kỷ Tự Nam theo chỉ dẫn cầm băng vệ sinh áp vào lỗ: “Chịu khó một chút.”
Cây bông mảnh mai từng chút một chìm xuống, Kỷ Tự Nam khống chế sức lực, chậm rãi đẩy vào. Y có thể cảm nhận được lực cản từ vách thịt, nhưng sau khi đẩy qua một chỗ nào đó, nó trở nên trơn tru hơn rất nhiều, giống như lồn nhỏ đang háo hức muốn nuốt chửng thứ gì đó, cho đến khi ngón tay cái của y chạm vào mép lồn. Đụng chạm nhẹ nhàng khiến yết hầu của y lăn tròn, rồi y dùng ngón trỏ ấn vào đầu ống.
“Ưm…”
Chu Châu không khỏi rên rỉ một tiếng, cắn vào xương ngón tay, nhưng cậu không biết, Kỷ Tự Nam có thể nhìn thấy chân cậu đang run rẩy.
“Được rồi.”
Ống thông được nhẹ nhàng rút ra, chỉ để lại một sợi bông nhỏ lộ ra ngoài lỗ, Kỷ Tự Nam ném vào thùng rác, đưa hai tay ra sau lưng, xoay xoay đầu ngón tay.
Ngay khi Chu Châu chuẩn bị kéo quần và trốn khỏi nơi này sau khi được ân xá, cậu nghe thấy Kỷ Tự Nam hỏi từng chữ:
“Chu Châu, có phải cậu đã cùng Thẩm Tử An làm tình?”